Nói rất hay! Tôi suýt nữa vỗ tay tán thưởng anh.
Vì câu nói của Cảnh Mạc Vũ, tôi đương nhiên phải uống hết ly rượu. Nhưng tôi quên mất một chuyện, tửu lượng của tôi còn lâu mới bằng anh. Vì vậy, anh uống hai ly mặt vẫn không biến sắc, còn tôi bắt đầu hoa mắt chóng mặt.
Không khí của bữa cơm tuy không sôi nổi, chẳng có mấy câu hàn huyên mà rất hình thức, nhưng chúng tôi cũng nâng ly chúc tụng. Không nhớ rõ cùng anh nâng cốc mấy lần, mặt tôi nóng như quả cầu lửa, tâm tư và lý trí như một con ngựa hoang thoát khỏi sợi dây trói buộc, phi mỗi lúc một xa.
Cảnh Mạc Vũ không biết ngồi bên cạnh tôi từ lúc nào. Mùi hương quen thuộc pha trộn mùi rượu brandy xộc vào mũi tôi, đó là mùi hương có sức quyến rũ với tôi nhất. Tôi thật sự say rồi, ngất ngây vì mùi đàn ông của anh.
“Gần đây sức khỏe của ba không tốt lắm. Ông thường nhắc đến anh…”
“Vậy à?” Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ vẫn lạnh nhạt như ngày nào, nghe không ra tâm tình của anh.
“Ba rất nhớ anh…Dù quá khứ xảy ra chuyện gì, anh vẫn mãi mãi là con trai của ông.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi và ông ấy về mặt pháp luật không còn bất cứ quan hệ gì.”
Hốc mũi tôi chua xót. Tôi cắn răng, cố không để nước mắt chảy xuống: “Tôi biết trong lòng anh rất hận. Nhưng ba đã già rồi, nếu có hận, xin anh hãy hận một mình tôi.”
Cảnh Mạc Vũ trầm mặc, cúi đầu nhìn ly rượu.
“Ba luôn coi anh là con trai ruột của ông, ông còn muốn giao cả sản nghiệp của Cảnh gia cho anh…Mấy ngày trước, ông bị đột quỵ. Lúc rời khỏi phòng cấp cứu, tinh thần không tỉnh táo, ông không ngừng gọi tên anh…” Nhớ đến gương mặt trắng bệch và ánh mắt đờ đẫn mất hồn của ba tôi khi rời khỏi phòng cấp cứu, giọng nói của tôi nghẹn ngào: “Anh…hãy về nhà thăm ba đi!”
“Về nhà?” Cảnh Mạc Vũ giơ tay về phía tôi, ngón tay lạnh giá của anh chạm vào giọt nước mắt nóng bỏng trên mặt tôi: “Em đang cầu xin tôi về nhà sao, Ngôn Ngôn?”
Tôi gật đầu: “Vâng, coi như tôi cầu xin anh.”
Anh nhếch môi thành một nụ cười tôi không hiểu nổi. Ngón tay anh lướt qua má tôi, mắt tôi và mái tóc lòa xòa trước mặt tôi tôi: “Được…Vậy em có thể cho tôi thứ tôi cần?”
Ngữ khí và động tác của anh khiến tôi hoảng loạn. Tôi muốn trốn tránh nhưng tay vừa rời khỏi mặt bàn, toàn thân mất thăng bằng ngã về đằng sau. Cảnh Mạc Vũ phản ứng nhanh đỡ lấy thắt lưng tôi, ngón tay giá lạnh của anh dừng trên đầu tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
“Em sợ gì chứ?” Thanh âm của anh ẩn chứa ý cười, nhưng làm tôi sởn gai ốc.
“Tôi…tôi không có.”
Giọng nói run rẩy đã bán đứng tôi.
Ý cười ở khóe miệng anh càng sâu hơn. Anh đột nhiên cúi xuống bế tôi đứng dậy. Cơ thể tôi lơ lửng trên không, tôi như đang trong giấc mộng, không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả.
“Anh, anh bế tôi đi đâu?” Tôi có dự cảm chẳng lành, muốn vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Cảnh Mạc Vũ. Nhưng không hiểu do rượu brandy đã làm thần kinh tôi tê liệt hay mùi vị trên người anh mê hoặc tôi, tôi không có một chút sức lực phản kháng.
Cảnh Mạc Vũ ôm tôi càng chặt hơn. Anh bế tôi đi qua tấm bình phong, hóa ra đằng sau tấm bình phong có một cánh cửa.
Cánh cửa mở ra, bên trong là một phòng ngủ thương vụ. Chiếc giường lớn làm bằng gỗ trắc được phủ tấm ga trải giường màu tím trông rất bắt mắt. Tôi lập tức cảnh giác đẩy người anh. Nhưng anh đột nhiên buông tay, làm cả thân thể tôi rơi xuống giường.
“Cảnh Mạc Vũ, rốt cuộc anh muốn gì hả?”
Cảnh Mạc Vũ cởi từng chiếc cúc áo: “Tôi đã nói rồi, những thứ tôi mất đi, rồi cũng có một ngày tôi sẽ đòi về toàn bộ. Em còn nhớ không?”
Tôi đương nhiên nhớ rõ, đó là cảnh tượng suốt đời tôi không thể nào quên.Trận tuyết đầu tiên của mùa đông phủ đầy trên mặt đất, trước cánh cổng uy nghiêm của tòa án. Bàn tay nóng bỏng của Cảnh Mạc Vũ túm chặt cánh tay tôi. Hoa tuyết đậu trên lông mi và lông mày anh dần dần tan chảy. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nỗi đau khổ và quyến luyến không hề che giấu, đậm đặc trong đôi mắt anh: “Tại sao em không tin anh?”
Tôi không vùng vẫy, chỉ nở nụ cười bình thản: “Vấn đề này anh nên đi hỏi quan tòa. Chính ông ấy không tin anh, chính ông ấy phán xử toàn bộ tài sản của Cảnh gia cho tôi. Nếu anh không phục, anh có thể đi kháng án, với điều kiện anh cho đây là một việc làm vẻ vang.”
Bàn tay Cảnh Mạc Vũ từ từ buông lỏng, anh không tiếp tục sự cứu vãn vô vị. Mặc dù trắng tay, nhưng anh vẫn kiêu ngạo như thường lệ, vẫn không chịu cúi đầu hạ giọng khẩn cầu.
Tôi quay người bỏ đi, không muốn ở lại dù chỉ một giây một phút.
“…Những thứ tôi mất đi, rồi cũng có một ngày tôi sẽ đòi về toàn bộ.” Giọng nói trầm thấp của Cảnh Mạc Vũ vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay đầu, cười lạnh khinh thường: “Cảnh Mạc Vũ! Đợi đến ngày anh có bản lĩnh đòi về, anh hãy đến nói với tôi câu này.”
Chương 1:
Có câu nói, con người trong cả một đời dù sao cũng phải làm vài chuyện khiến bản thân hối hận, như thế cuộc đời mới hoàn chỉnh. Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ làm hai việc giúp cuộc đời mình hoàn chỉnh. Việc đầu tiên là yêu anh. Một việc khác, là gả cho anh.
Có hối tiếc quá khứ cũng không thay đổi. Tôi chỉ có thể đóng gói, nén chặt và cất giấu thật sâu trong ký ức. Nhưng vào một thời khắc vô ý nào đó, tôi vẫn nhớ lại tất cả.
Trong đêm trăng sáng sao thưa, tôi nằm trên giường của anh, gối đầu lên chân anh, ngắm nhìn gương mặt hơi cúi xuống của anh bằng ánh mắt mong chờ. Váy ngủ mỏng màu đen bị làn gió nóng từ máy sấy tóc thổi tung, đường cong của thân hình thiếu nữ mới lớn ẩn hiện mơ hồ. Cảnh Mạc Vũ nhìn lại tôi, ngón tay dịu dàng của anh nhẹ nhàng vén mái tóc dài của tôi trong làn gió nóng. Căn phòng thoang thoảng mùi hương ấm áp…
Tôi bắt được một tia nóng bỏng trong đôi mắt đen thẫm của anh.
Kể từ lúc đó, tôi tin chắc anh cũng yêu tôi, anh chỉ không thể vượt qua hố sâu của quan hệ anh em, vì vậy tôi nỗ lực bước chín mươi chín bước về phía anh, chờ đợi anh có thể hoàn thành bước cuối cùng về phía tôi.
Cho đến hai năm rưỡi trước, tôi trở thành cô dâu của anh như sở nguyện…
Đám cưới của tôi và anh được tổ chức ở một nơi trời biển xanh biếc nối liền, nơi rực rỡ xa hoa cực độ. Không thể không công nhận, đám cưới này tương đối “có thanh”, “có sắc”. Theo lời quan khách, hôn lễ của tôi ăn đứt đám cưới con gái một ông chủ lớn nào đó cách đây không lâu. Trên thực tế, ba tôi không phải là người cực kỳ giàu có. Chỉ có điều, tính ông thích khoe khoang. Tôi gả cho Cảnh Mạc Vũ là một tin tức gây chấn động, tất nhiên ông phải khoe cho cả thiên hạ đều biết. Điều này phù hợp với tính cách ông chủ Cảnh gia Cảnh Thiên Hạo.
Sau khi kết thúc màn tuyên thệ không một chút mới mẻ của mục sư, ba tôi và những người anh em thân thiết của ông bắt đầu nâng ly trò chuyện rôm rả.
Đang nhớ tới lời thề trước mục sư lúc nãy: “dù là bệnh tật hay khốn khổ, dù giàu có hay nghèo khó, em sẽ một đời trung thành với anh, ở bên anh cả đời, không bao giờ rời xa nhau”, tôi đột nhiên thấy một bóng dáng cô độc và kiêu ngạo đi xuyên qua đám người, vào khu rừng dừa phía trước mặt.
Rừng cây rậm rạp ẩn hiện hình bóng một mỹ nhân. Tuy tôi không nhìn rõ dung mạo của cô ta, nhưng tôi có thể cảm nhận được vẻ đẹp dịu dàng của cô ta. Hình bóng cô ta toát ra một vẻ u buồn khiến người khác không thể rời mắt, chắc chắn tôi chưa từng gặp mỹ nhân này. Nếu đã gặp, tôi nhất định sẽ không quên....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








