watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Không phải anh đi ăn với khách sao?”

“Bữa ăn kết thúc sớm.” Cảnh Mạc Vũ đóng máy tính xách tay, nói với tài xế: “Về khách sạn đi!”

Không khí trong xe rất ấm áp, tôi giả vờ say, mạnh dạn dựa đầu vào vai anh. Cảnh Mạc Vũ không né tránh, giữ nguyên tư thế. Tôi cắn môi, cuối cùng không kìm nén tiếng nói từ tận đấy lòng: “Anh biết không, em rất nhớ anh…”

Cảnh Mạc Vũ cụp mi mắt, chạm phải ánh mắt nóng bỏng của tôi. Anh nhanh chóng liếc đi chỗ khác, nhìn ra ngoài đường phố náo nhiệt.

“Sau này nếu không có anh đi cùng, em đừng uống rượu.” Vẫn là giọng điệu của người anh trai dạy bảo em gái, sự quan tâm thật lòng bị vẻ nghiêm túc trên mặt anh che kín.

Tôi bĩu môi. “Phòng Tiêu thụ bọn em giành được dự án lớn với Cảnh Thiên nên mới đi chúc mừng. Sếp bắt uống em có thể từ chối sao? Đúng rồi, anh định hợp tác với Bác Tín thật à?”

“Anh chưa nhận lời giao dự án cho Bác Tín. Anh mới chỉ đặt hai thiết bị đơn giản để dùng thử thôi.” Cảnh Mạc Vũ bình thản nói. “Với trình độ kỹ thuật và khả năng sản xuất của bọn họ hiện tại, rất khó đáp ứng yêu cầu của anh.”

Tôi kinh ngạc ngồi thẳng người, quay sang đối mặt với anh. “Vậy tại sao anh còn đặt máy dùng thử?”

“Bỏ ra hai triệu đặt thiết bị, coi như nộp học phí thực tập cho em, để em có cơ hội học hỏi và rèn luyện ở Bác Tín. Hơn nữa, máy móc của Bác Tín được người trong giới đánh giá không tồi, anh cũng muốn dùng thử xem sao.”

Tôi chợt tỉnh ngộ. “Anh giả vờ có hứng thú với em trước mặt bọn họ vì muốn bọn họ cho em cơ hội?”

“Ừ, chẳng phải em thề sẽ nuôi anh và ba sao? Đừng nói là anh không cho em cơ hội. Anh đã giúp em sắp xếp đâu vào đấy, năm thứ tư em có thể tiếp tục tới thực tập ở Bác Tín. Đây là một cơ hội làm quen với công việc rất tốt, đồng thời có thể hiểu về dự án mới của Cảnh Thiên.”

“Em chẳng biết gì cả, anh không sợ em làm hỏng dự án của anh à?”

Cảnh Mạc Vũ cười cười. “Em cứ mạnh dạn làm đi, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng có anh ở đây.”

Ánh đèn dường lúc sáng lúc tối hắt vào gương mặt nhìn nghiêng của anh, khiến diện mạo của anh càng trở nên mờ ảo.

Người đàn ông này, có được anh đã là một điều xa xỉ, tôi còn đòi hỏi gì nữa?

Tôi đang chìm đắm trong suy tư, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên giơ tay, trả điện thoại di động cho tôi. Cầm chiếc điện thoại tưởng không thể lấy lại được, tôi không dám tin vào mắt mình. Tôi mở danh bạ cuộc gọi, quả nhiên là điện thoại của tôi. Chỉ là danh sách cuộc gọi đến hiện thêm một số của Tề Lâm, thời gian nghe điện thoại dài gần mười phút.

“Tề Lâm gọi điện? Anh bắt máy à?”

“Ừ.”

“Anh nói gì với anh ấy vậy? Không phải ôn lại chuyện cũ đấy chứ?”

“Cũng chẳng nói gì nhiều, lâu lắm rồi không gặp nên anh hẹn gặp cậu ta.” Cảnh Mạc Vũ thong thả tựa người vào thành ghế, quay mặt về phía tôi. “Nhân tiện anh cũng hỏi cậu ta xem ở gần công ty Cảnh Thiên có căn hộ nào tốt, tốt nhất là loại đã trang trí nội thất, chỉ cần sắm đồ gia dụng là có thể tới ở. Nhà không cần quá rộng, đủ cho hai chúng ta lúc cần đến đó ở là được rồi… Cậu ta nói sẽ để ý giúp anh.”

“Lúc cần? Đến đó ở?” Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Tề Lâm. “Sao anh không nói thẳng ra cho xong?”

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại vạt áo. “Khỏi cần, cậu ta có thể nghe hiểu vấn đề.”



Chương 11: Nụ hôn đầu


Mải trò chuyện, chúng tôi đi hết đoạn đường khá xa lúc nào không hay. Ô tô dừng lại trước cửa khách sạn, Cảnh Mạc Vũ đưa tôi tới căn phòng cực kỳ sang trọng, có thể ngắm cảnh thành phố từ trên cao. Dưới ánh đèn dịu dàng, Cảnh Mạc Vũ quay người nhìn tôi. Rõ ràng chúng tôi biết nhau hai mươi năm nay, rõ ràng trước đây, cả ngày nói không hết chuyện, vậy mà bây giờ, chúng tôi như hai người xa lạ, im lặng mặt đối mặt, không biết nói gì, làm gì...

Đặc biệt, khi nhìn thấy chiếc sofa ở phòng khách, đầu óc tôi toàn là cảnh anh đè tôi xuống sofa hôm trước. Máu nóng dồn hết lên mặt trong giây lát. Vì vậy, khi anh hỏi: "Tối nay em có mệt không? Có cần ngâm spa trước cho đỡ mệt mỏi?", tôi gật đầu ngay lập tức. Sau khi gật đầu lia lịa, tôi mới hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nhất là từ “trước” mang hàm ý sâu xa. Mặt tôi càng đỏ ửng.

“Anh đi xả nước cho em.” Cảnh Mạc Vũ quay người đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối xả. Không thấy Cảnh Mạc Vũ ra ngoài, chắc anh tắm trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cố gắng rời mắt khỏi sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng sông lững lờ trôi quanh thành phố phồn hoa nhưng cũng có chiều sâu văn hóa này. Ánh đèn lộng lẫy càng làm nổi bật vẻ đẹp xa hoa trong đêm tối.

Có lẽ sống trong khuôn viên Đại học T một thời gian dài tôi quen nhìn những tòa nhà đơn giản của trường đại học, quen nhìn phong cảnh trang nhã, thanh lệ trong khuôn viên trường học. Vì vậy, khi đối diện với ánh đèn rực rỡ này, tôi cảm giác rất xa xôi, giống như Tử Cấm Thành của Bắc Kinh, là sự kết hợp giữa cảnh vật phồn hoa và đỉnh cao của dục vọng và quyền lực. Đẹp thì có đẹp nhưng thiếu tình người, ngược lại có mùi vị... người tình.

Người tình? Liên tưởng đến từ này, tôi bất giác cười thầm, cảm giác rất giống mối quan hệ giữa tôi và Cảnh Mạc Vũ lúc này.

Không nghe thấy tiếng nước chảy nữa, Cảnh Mạc Vũ đi ra ngoài. Áo choàng tắm khoác hờ hững trên thân hình vẫn còn ướt rượt của anh, dụ dỗ ánh mắt tôi thuận theo giọt nước di chuyển từ trên xuống dưới. Bình thường trông anh khá cao, tôi không để ý nên không biết chân anh dài như vậy...

"Nước được rồi đấy!" Giọng nói của anh có độ ấm như được ngâm trong nước nóng.

"Vâng!" Tôi ngượng ngùng đưa mắt đi chỗ khác. Bước vài bước về phía phòng tắm, tôi mới nhớ đến chiếc túi xách của mình.

Trong túi xách lúc nào cũng có chai dầu tắm của một nhãn hiệu nào đó. Tuy nó không có hiệu quả dưỡng da rõ ràng nhưng Cảnh Mạc Vũ thích mùi hương này nên không chỉ tắm rửa, ngay cả giặt quần áo và rửa tay, tôi cũng dùng nó.

Ngâm mình trong bồn tắm có hiệu quả spa không thua kém các salon chuyên nghiệp, sự mệt mỏi sau một ngày dài vơi đi ít nhiều. Thế nhưng, nồng độ cồn trong máu phát huy tác dụng, đầu óc tôi mơ màng. Tôi mặc áo choàng tắm. Đang mặc dở, tôi chợt nhớ đến một cảnh trong phim điện ảnh... Thế là tôi lại cởi áo choàng, lấy khăn tắm quấn quanh người. Tôi phải thử mấy lần mới buộc chặt, đảm bảo khăn tắm không bị rơi khi tôi bước đi.

Sau khi rửa qua mặt mũi, tôi rời khỏi phòng tắm. Đảo mắt một vòng, tôi mới nhìn thấy trong phòng ngủ bật ngọn đèn đầu giường. Ánh đèn màu mật ong hắt lên tấm ga trải giường màu tím, lung linh, huyền ảo. Cảnh Mạc Vũ ngồi tựa vào đầu giường xem tạp chí. Bên tay anh đặt một ly trà đen, mùi thơm nồng lan khắp nơi.

Nói thật lòng, con người anh từ trong ra ngoài đều toát ra một vẻ thanh tịnh khiến tôi không biết làm thế nào để tiến lại gần. Tôi thậm chí còn muốn nói câu “chúc ngủ ngon” với anh, rồi đi sang phòng dành cho khách.

Nghe thấy tiếng động, Cảnh Mạc Vũ ngẩng đầu. Chạm phải ánh mắt của anh, đầu óc tôi như bị chập điện. “À... Hay là em sang phòng dành cho khách ngủ?”

Cảnh Mạc Vũ ngây người một lúc rồi gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia gần như thất vọng. “Tóc em vẫn còn ướt, lại đây, để anh giúp em sấy khô.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»