“Ngôn Ngôn!” Cảnh Mạc Vũ nắm chặt tay tôi, mười đầu ngón tay đan vào nhau, tựa như muốn thể hiện sự kiên quyết và cố chấp của mình. “Em hãy cho anh thời gian, anh sẽ cố gắng làm một người chồng tốt, anh sẽ cố gắng hết sức để mang lại hạnh phúc cho em.”
Đây không phải câu trả lời tôi muốn nghe. Tôi thất vọng rời ánh mắt đi chỗ khác. Từ trước đến nay, tôi không muốn cưỡng ép anh. Nhưng cuối cùng, tình thân lại trở thành xiềng xích giam cầm anh. “Cứ miễn cưỡng như vậy thì có ý nghĩa gì? Anh biết rõ, thứ em cần không phải là sự bố thí của anh…” Tôi nghiến răng, rút chiếc nhẫn khỏi ngón áp út, nhét vào tay Cảnh Mạc Vũ. “Chúng ta vẫn nên ly hôn thì hơn.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi trên con đường tăm tối không nhìn thấy tận cùng.
Đến thời khắc phải đối diện với sự mất mát, tôi mới phát hiện, việc từ bỏ không đến nỗi khó khăn như tôi tưởng tượng. Trong đêm đen, dù không có ánh trăng, ít nhất còn có đèn đường chiếu sáng lối đi. Nhưng tôi không ngờ, mới đi được hai bước, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên đuổi theo, túm chặt cổ tay tôi. “Ngôn Ngôn, em còn muốn anh làm gì nữa?”
“Em chỉ cần anh yêu em! Không phải tình cảm yêu thương của anh trai dành cho em gái, cũng không phải trách nhiệm người chồng đối với người vợ. Thứ em cần là tình yêu của một người đàn ông đối với một người đàn bà.”
“Ngôn Ngôn, em hãy cho anh thêm chút thời gian.” Cảnh Mạc Vũ đưa tay nâng mặt tôi lên, định giúp tôi lau giọt nước mắt ở khóe mi. Nhưng tôi đẩy anh ra, vì quá dùng sức, tôi loạng choạng lùi lại mấy bước mới đứng vững.
Tôi cho anh từng ấy thời gian còn ít hay sao? Tôi đợi anh ba năm, đổi lại là cảnh anh ôm người phụ nữ khác ở đám cưới của tôi. Nghĩ đến Hứa Tiểu Nặc, tôi lắc đầu. “Dù cho anh bao nhiêu thời gian, em cũng không có cách nào thay đổi con người anh.” Bởi trong lòng anh đã có người phụ nữ khác.
Thấy anh tiến lên một bước, tôi run rẩy lùi lại hai bước. “… Hãy đem sự thương hại của anh cho người phụ nữ cần đến nó. Cảnh An Ngôn này không cần.”
“Em…” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, đáy mắt vằn tia máu đỏ. Tôi biết anh rất tức giận, chỉ những lúc giận dữ, ánh mắt anh mới đáng sợ như vậy.
Tôi luống cuống tiếp tục lùi lại.
“Em nhất định bắt anh phải coi em là đàn bà ngay bây giờ… Được thôi!” Cảnh Mạc Vũ xông đến trước mặt tôi, túm chặt bàn tay đang run rẩy của tôi. Bất chấp sự giãy dụa của tôi, anh lôi tôi đến chỗ xe của anh và nhét tôi vào bên trong.
Sống với anh hai mươi năm, chưa bao giờ anh nổi nóng với tôi, càng không có những hành động thô bạo như lúc này. Tôi hơi hốt hoảng. “Anh muốn đưa em đi đâu?”
“Về khách sạn.” Cảnh Mạc Vũ không phải nói với tôi mà nói với người tài xế đang trợn mắt kinh ngạc. Tài xế không dám hỏi nhiều, lập tức nổ máy, lái xe về khách sạn với tốc độ bảy mươi kilômét một giờ.
Trợ lý Kim ngồi ở ghế lái phụ, từ đầu đến cuối chỉ nhìn thẳng về phía trước.
Chương 9: Viên phòng
Cửa phòng khách sạn vừa mở ra, Cảnh Mạc Vũ liền kéo tôi vào căn phòng tối đen như mực.
Sau tiếng đóng cửa đánh “Sầm”, anh đè tôi vào tường, thân hình cao lớn, rắn chắc của anh ép chặt vào người tôi. Anh bóp cằm tôi, môi phủ xuống.
Một nụ hôn đến với tốc độ và sức mạnh khác thường khiến tôi chỉ có một cảm giác, đó là đau đớn. Đau từ bờ môi đến nơi mềm mại nhất dưới đáy lòng. Nhưng tôi không phản kháng, cũng không né tránh. Tôi giơ tay ôm cổ anh, hé miệng đón nhận sự xâm nhập của anh.
Tuy tôi không hiểu tại sao Cảnh Mạc Vũ đột nhiên ham muốn tôi, vào thời khắc này, với cách thức như vậy nhưng đối với tôi, những điều đó không quan trọng.
Có lẽ đây là cảm giác của tình yêu, thà đau đớn chứ không muốn đánh mất.
Nụ hôn mỗi lúc một sâu, đầu lưỡi quấn quýt đến mê loạn. Bàn tay nóng bỏng của anh ngày càng trắng trợn trên người tôi, không ngừng vuốt ve đường cong mềm mại của tôi. Tôi co người, anh kéo mạnh váy của tôi, hai đỉnh đồi thoát khỏi sự gò bó, rơi vào lòng bàn tay nóng bỏng của anh, để mặc anh nắn bóp. Tôi không chịu nổi cảm giác đau nhói lạ thường, khẽ rên một tiếng. Trong căn phòng tối, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy xúc cảm và sự đau đớn quen thuộc đó lại một lần nữa cuốn tôi vào vực sâu vô tận, muôn đời muôn kiếp không thể quay đầu.
Cơ thể tôi đột nhiên nhẹ bẫng, Cảnh Mạc Vũ đẩy tôi xuống sofa bên cạnh, sau đó nằm đè lên người tôi. Nụ hôn bá đạo của anh rơi xuống bờ vai tôi, gây cảm giác tê tê. Hình ảnh trong kí ức chợt nổ tung, lần lượt hiện ra trước mắt tôi. Đó là một đêm triền miên và chiếm hữu, khiến tôi trải qua đau đớn và hoan lạc. Tôi phảng phất ngửi thấy hương hoa hợp hoan…
Khóa kéo ở sườn váy bị kéo xuống, nụ hôn nóng bỏng và động tác vuốt ve của anh chạy dọc cơ thể tôi… Tôi ôm chặt lấy anh, cảm nhận ngọn lửa đang bùng cháy trong người anh, nghe tiếng thở gấp gáp của anh. Đối với tôi, như thế là quá đủ.
Sau đó, Cảnh MạcVũ kéo váy tôi. Động tác của anh nôn nóng như một khắc cũng không muốn trì hoãn. Dường như anh sợ, nếu chần chừ dù chỉ một giây, anh sẽ không thể tiếp tục cuộc ái ân đầy tội lỗi này.
Mọi chuyện xảy ra trong đêm tối như lần đầu tiên. Dục vọng nóng bỏng của anh đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong cơ thể tôi. Không có sự đau đớn kịch liệt, chỉ có niềm khát khao được lấp đầy và cơn khoái cảm bao trùm cơ thể.
“Ưm…” Tôi cắn chặt môi, nuốt tiếng rên rỉ suýt bật ra khỏi miệng.
Anh dừng ở nơi sâu nhất, đầu ngón tay dừng ở bờ môi bị tôi cắn đến bầm tím. “Còn đau không em?”
Thấy tôi lắc đầu, anh bắt đầu vận động cơ thể. Tôi quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn cảnh anh vắt ngang ở giữa hai đùi tôi nhưng vẫn có thể cảm thấy anh không ngừng ra vào trên người tôi, đôi chân tôi yếu ớt lắc lư trong không trung.
Sau đó, Cảnh Mạc Vũ đặt tôi nằm thẳng xuống sofa, cả người anh đè lên người tôi, đi vào trong tôi. Đôi cánh tay cường tráng của anh không ngừng thít chặt lưng tôi, khiến tôi hoàn toàn bị bao vây trong lòng anh. Tôi ngẩng đầu, lưỡi ngao du trên chiếc cổ trơn láng của anh, từng chiếc xương sườn của anh và dừng lại trên bờ ngực rắn chắc. Sau đó, tôi cắn nhẹ xuống dưới…
“Ừm…” Từ sâu trong cổ họng Cảnh Mạc Vũ kìm nén tiếng ngâm nga hưng phấn, nhưng anh không thể kiềm chế hơi thở dốc. Cơ thể nóng bỏng như nham thạch của anh càng tăng thêm tiết tấu kịch liệt. Tôi thích dáng vẻ của anh bây giờ bởi tôi biết, đàn ông có thể nói lời ngon tiếng ngọt giả tạo, có thể giả vờ nhìn bạn bằng ánh mắt thâm tình sâu thẳm nhưng thứ nóng bỏng trong cơ thể tôi không thể nào là giả.
Cảnh Mạc Vũ bây giờ không còn coi tôi là em gái mà chỉ coi tôi là một người đàn bà bị anh xâm phạm và chiếm hữu, không có cách nào dừng lại.
Những lần ra vào đến long trời lở đất ngày càng mạnh mẽ nhưng dường như vẫn không thể thỏa mãn dục vọng của anh. Anh cởi hết váy trên người tôi, nhấc một chân tôi lên cao để có thể tiến sâu hơn, như muốn chọc thủng ngực tôi, xuyên qua trái tim tôi.
Mỗi cú nhấn người cuồng dã của anh khiến dòng máu hòa lẫn chất cồn không ngừng dồn về trái tim, cảm giác hư vô ngày càng tăng, tôi không có cách nào kiềm chế. Theo tiết tấu của anh, trong căn phòng rộng vang lên tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mặt, cực khoái đến như dông bão…
Tôi ôm Cảnh Mạc Vũ một cách bất lực. Trái tim tôi như ngừng đập, không khí bị rút hết sạch. Cơn kích tình điên cuồng tới mức tôi có thể cảm giác như mình sắp chết, đầu óc hoàn toàn trống rỗng....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








