watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Cám ơn cậu đã nhắc nhở, tôi biết nên làm thế nào. Vấn đề tình cảm của vợ chồng tôi, không cần cậu hao tâm tổn trí, cũng không đến lượt cậu quan tâm.”

Cảnh Mạc Vũ kéo tôi đi qua Tề Lâm. Anh mở cửa ở ghế lái phụ, đẩy tôi vào trong xe, rồi lập tức lái xe rời khỏi bãi đỗ

Đầu mùa hạ, bầu trời trong vắt, hàng cây ở hai bên đường tươi tốt, phủ một màu xanh mát mắt.

Ô tô nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ trên đường. Tôi biết lúc này không nên phân tán sự chú ý của người lái xe, nhưng tôi vẫn không nhịn được, mở miệng: “Anh có thể đừng oai phong như vậy được không? Em sẽ yêu anh đến mức điên cuồng mất.”

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, gương mặt anh không có một biểu hiện nào, nhưng khóe mắt xuất hiện ý cười hiếm thấy: “Hả? Em còn có thể điên rồ hơn sao?”

“Có thể, em có thể…biết rõ Hứa Tiểu Nặc không còn nhiều thời gian, nhưng em vẫn sống chết bám lấy anh, không cho hai người cơ hội gặp mặt nhau lần cuối.”

Đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư từ xanh chuyển sang vàng, Cảnh Mạc Vũ thắng gấp, chiếc xe dừng ngay trước cột đèn. “Tề Lâm nói cho em biết?”

“Là em nhờ anh ấy điều tra giúp em.” Tôi trả lời thật thà: “Em không phải cố ý thọc mạch vào chuyện đời tư của anh, em chỉ muốn hiểu anh hơn một chút.”

“Nếu em muốn tìm hiểu, có thể hỏi trực tiếp tôi.”

“…Được!” Hai tay tôi kéo tay anh, để anh quay về phía tôi, chúng tôi mặt đối mặt: “Anh hãy nói cho em biết, anh có muốn ở bên cạnh cô ấy trong những ngày tháng cuối cùng của cô ấy, để cô ấy có thể rời khỏi thế giới này không một chút tiếc nuối? Anh đừng nói dối em, em muốn nghe sự thật.”

“Tôi đang làm visa đi Mỹ cho cô ta. Muộn nhất một tháng nữa sẽ đưa cô ta ra nước ngoài.”

“Anh có nỡ không?”

Cảnh Mạc Vũ chau mày, nhìn tôi cười nhạt: “Nếu tôi không nỡ, liệu em có cho phép tôi “nạp thiếp”?”

“Không! Tuyệt đối không thể!” Tôi hít một hơi sâu, mùi xăng tràn ngập trong lồng ngực tôi: “Nhưng em có thể tác thành cho hai người.”

Ý cười ở khóe miệng anh nhạt nhòa.

“Em biết không thể dễ dàng nói ra hai từ “ly hôn”. Vì vậy em chỉ nói một lần, Cảnh Mạc Vũ, đây là cơ hội duy nhất của anh…”

“Ngôn Ngôn, quan hệ giữa tôi và Hứa Tiểu Nặc không phải như em nghĩ?”

“Vậy là quan hệ gì?”

Cảnh Mạc Vũ liền câm nín.

“Anh không cần giải thích, cũng không cần trả lời em ngay. Em cho anh thời gian một tháng, anh hãy suy nghĩ kỹ càng, rốt cuộc anh mong muốn nhất điều gì? Tề Lâm nói đúng, một cuộc hôn nhân hoàn hảo không thể duy trì bằng lời cam kết và trách nhiệm. Thứ em cần tuyệt đối không chỉ là những thứ này. Nếu anh không thể cho em, anh đừng để em ôm ấp tia hy vọng.”

Đèn xanh bật sáng, Cảnh Mạc Vũ thuận theo dòng xe tiến về phía trước.

“Tôi nghe nói em và Tề Lâm cá cược, nếu chúng ta ly hôn trong vòng một năm, em sẽ gả cho cậu ta.”

Anh hỏi rất đột ngột, làm đầu óc tôi xoay không kịp. Đến khi có phản ứng, tôi bỗng nghĩ tới một việc, ngộ nhỡ anh đồng ý ly hôn với tôi, có nghĩa vua cờ bạc Tề Lâm thắng cược, tôi buộc phải gả cho anh ta? Tôi cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra hôm đám cưới, xem tôi có phải nhận lời cá cược với Tề Lâm trong lúc tâm trạng hỗn loạn, không ý thức việc mình làm? Thế nhưng, tôi chỉ nhớ đến bóng lưng Cảnh Mạc Vũ ôm Hứa Tiểu Nặc.

Vì vậy, tôi trầm mặc như không khí trên suốt quãng đường còn lại.

Cảnh Mạc Vũ đưa tôi về nhà rồi lại đi gặp khách hàng. Ba tôi cũng không ở nhà, vú Ngọc nói ông có hẹn một số người anh em thân thiết trước kia tụ tập đánh bài, tối nay có lẽ sẽ về rất muộn.

Dưới ánh tịch dương đỏ như màu máu, tôi một mình dùng bữa tối bên chiếc bàn ăn dài hơn hai mét. Căn phòng rộng lớn không một tiếng động, thành ra tiếng đũa bát va chạm, tôi cũng thấy chói tai. Nghĩ đến chuyện Cảnh Mạc Vũ và người con gái của anh cùng thưởng thức bữa tối trong không khí ấm áp ngọt ngào ở ngôi biệt thự Dương Sơn suốt ba năm qua, miệng tôi càng trở nên nhạt thếch.

Kết thúc bữa tối nuốt mãi mới trôi, tôi mở máy di động vừa sạc đầy pin. Điện thoại lập tức vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. Toàn bộ tin nhắn đến từ “Tâm Tâm mơ hồ”, người bạn cùng phòng đồng thời là bạn gái thân thiết của tôi.

Tâm Tâm mơ hồ: [Người đẹp, cậu còn về trường không đấy? Tuần sau phải thi rồi, nếu cậu không muốn đi thi cũng báo một câu, để tớ còn biết đường hộ cậu?">


Tâm Tâm mơ hồ: [ Người đâu rồi? Lẽ nào cậu bỏ trốn cùng một anh chàng nào đó? ">

Tâm Tâm mơ hồ: “[ Xem ra cậu thật sự muốn tớ thi hộ cậu. Cậu biết rõ con người tớ, không đạt yêu cầu cũng đừng trách tớ đấy nhé.">

Tôi rất hiểu Tâm Tâm, đến phòng thi cô còn đi nhầm. Nhờ cô thi hộ, chắc chắn tôi sẽ chết rất thảm. Tôi đã đề xuất ly hôn với Cảnh Mạc Vũ, gặp nhau hàng ngày sẽ khó tránh khỏi tình trạng ngượng ngùng. Chi bằng tôi quay về trường học, để chúng tôi có không gian và thời gian, suy nghĩ xem cuộc hôn nhân của chúng tôi liệu có nên tiếp tục duy trì hay không?

Không cho bản thân có cơ hội thay đổi ý định, tôi lập tức đặt mua vé máy bay về trường vào ngày mai và thu dọn hành lý của mình.



Chương 6:


Phòng tắm hơi nước mờ mịt, nước trong bồn tắm đã nguội lạnh nhưng tôi lười biếng đến mức không muốn động đậy. Đến khi tôi nghe thấy tiếng mở cửa ở dưới nhà, sau đó là tiếng vú Ngọc trả lời: “Có ạ, tiểu thư đang ở trong phòng.”

Tôi tưởng ba tôi tự nhiên có lương tâm về sớm với con gái, lập tức trèo ra khỏi bồn tắm, mặc chiếc áo T-shirt khá dài rộng vào người, đồng thời rút khăn mặt lau mái tóc ướt rượt và đẩy cửa đi ra ngoài. Vừa nhìn thấy người ở bên dưới, tim tôi đập loạn xạ, bởi vì không biết ngọn gió nào thổi ông xã cả đêm biến mất của tôi trở về nhà. Anh đang cởi áo khoác đưa cho vú Ngọc, chuẩn bị lên gác.

“Sao anh lại về vào giờ này?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Cảnh Mạc Vũ nhướng mắt, vừa thong thả đi lên cầu thang, vừa dò xét bộ dạng không mấy chỉnh tề của tôi, sau đó anh đưa mắt về cánh cửa phòng khép hờ: “Nghe ngữ khí của em, hình như tôi lại về không đúng lúc?”

Cảnh Mạc Vũ cố ý nhấn mạnh chữ “lại”. Tôi lườm anh: “Nếu anh muốn về đây để bắt gian, thì quả thật không phải lúc. Bây giờ còn sớm quá.”

Cảnh Mạc Vũ lách qua người tôi, gật đầu nhè nhẹ: “Cũng tốt, sớm còn hơn muộn.”

Kết hôn ba ngày, chúng tôi mới chỉ nói với nhau vài câu, nhưng đều không thoát khỏi vấn đề “bắt gian”. Lẽ nào đây là sở thích của các cặp vợ chồng như mọi người vẫn nói. Tôi lắc đầu bất lực, đẩy cửa đi vào phòng, Cảnh Mạc Vũ đi theo tôi. Thấy đống hành lý của tôi, anh không che giấu sự kinh ngạc, chắc anh tưởng tôi bỏ nhà đi theo Tề Lâm.

“Sắp đến kỳ thi cuối tháng, em muốn quay về trường tập trung vào việc học tập.” Tôi vội giải thích.

“Ờ, đã đặt vé máy bay chưa?”

“Em đặt rồi, chuyến bay lúc mười giờ sáng mai.” Tôi nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi. Thật ra tôi không muốn yêu cầu anh làm gì cả, nhưng trong lòng không khỏi mong ngóng.

Cảnh Mạc Vũ do dự một giây: “Sáng mai tôi có cuộc họp, mười giờ có lẽ vẫn chưa họp xong.”

Nghe anh nói vậy, tôi cố gắng che giấu nỗi thất vọng, cúi xuống lấy khăn mặt tiếp tục lau khô tóc: “Không cần anh tiễn, ba sẽ bảo chú Tài đưa em ra sân bay.”

“Ừ.”

Cảnh Mạc Vũ vừa cởi cúc cổ áo, vừa đi đến tủ quần áo. Anh mở tủ, rút một bộ đồ ngủ màu trắng ngà. Bộ dạng của anh không có vẻ chỉ ở nhà một lúc rồi lại bỏ đi. Tôi dừng động tác lau đầu: “Anh…Anh đừng nói cho em biết anh ngủ ở nhà đấy nhé.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Shock tình - Kawi
1234...8910»