watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Thời tiết Thanh Đảo quả thực còn lạnh hơn cả Thượng Hải, một mình trơ trọi cất bước giữa con phố xa lạ và đơn điệu, Đinh Thần cảm nhận luồng gió lạnh buốt đến thấu xương.

Do công tác chuẩn bị trước đo hết sức hoàn hảo, vì vậy mà bản hợp đồng nhanh chóng được ký kết. Chuyến bay trở về Thượng Hải của Đinh Thần vào 9h tối, vì thời gian còn khá sớm nên cô quyết định đi dạo trên bờ biển gần khu vực khách sạn.

Đinh Thần kéo chặt áo khoác, cô cất bước băng qua con phố náo nhiệt đi về phía cầu Sạn, dưới ánh nắng mặt trời mùa đông rực rỡ, mặt nước ven biển ánh lên những tia sáng vàng, lối đi dài đến chiếc cầu Sạn vắng vẻ du khách do trở ngại thời tiết.

Tuy lượng du khách vắng vẻ nhưng không đến mức, hoang vu, cất bước quay trở về phía lan can, Đinh Thần kinh ngạc phát hiện một người đàn ông khoác áo khoác đen tuyến đang đứng ngay trước mặt, anh phóng tầm mắt nhìn về bãi biển xa xăm, thân hình cao dỏng, thanh mảnh của anh chìm trong ánh nắng mặt trời rực rỡ.

Đinh Thần chạm mặt anh khi cô dừng chân bên lan can, dõi mắt nhìn bãi biển sáng long lanh phía ngoài, luồng gió biển lạnh lẽo cùng hơi nước thổi tung mái tóc dài của cô, vi vu thổi trên khuon mặt tê cứng của Đinh Thần.

Cô giơ hai tay ôm chặt lấy má, luồng gió lạnh đúng lúc ập đến thổi tung chiếc mũ len trên đỉnh đầu, cô kêu lên rồi vội vàng ngoái đầu nhìn lại, chiếc muc bị gió thổi bay đến bên người đàn ông với chiếc ao khoác đen tuyền rồi rơi ngay xuống gót chân do chính lực cản của anh ta.

Anh với chiếc áo khoác đen khom người nhặt chiếc mũ lên, phủi lớp bụi trên bề mặt, anh cười đưa chiếc mũ cho Đinh Thần : “ Mũ của cô ! ”

Đinh Thần ngơ ngác nhìn anh ta, nhất thời quên cả nói lời cảm ơn. Sao trên đời lại có chàng trai xuất sắc đến thế chứ, chẳng có cụm từ mào có thể diễn đạt được vẻ tuấn tú khôi ngô của anh.

Anh và Bùi Tử Mặc thuộc hai mẫu người đàn ông khác nhau, ở anh toát lên phong cách nho nhã bồng bềnh xuất chúng, chẳng khác gì ngọn pháo hoa không nhuốm bụi trần gian. Từng câu nói từng động tác của anh đều bộc lộ phong thái cao quý.

Người đàn ông trông thấy Đinh Thần mở to mắt nhìn mình trân trân, anh nhăn mặt, nhắc lại câu nói : “ Cô ơi, mũ của cô ! ”. Anh cất bước tiến lên, giơ chiếc mũ trước mặt cô.

Đinh Thần mặt đỏ gay, nhận lấy chiếc mũ, ngại ngùng cất tiếng : “ Cảm ơn anh ! ”

Người đàn ông đó không nhìn cô mà quay người bỏ đi.

Đúng là một con người ngạo mạn, Đinh Thần bĩu môi, có điều chẳng thể trách anh ta có thái độ đó với cô, bản thân cô chẳng phải cũng vô lý nhìn chòng chọi người ta một hồi, anh ta nhất định chịu không nổi ánh mắt thất lễ đó của cô, Đinh Thần đội mũ lên đầu, kéo chặt áo khoác bước qua lan can.

Cô thong thả quay về khách sạn, mùi hương cà phê thoang thoảng bay dập dờn trong quán cà phê Starbucks ấm áp, Đinh Thần bước vào, mãi kho dừng chân trước quầy tiếp tân cô mới cảm nhận cơ thể tê cứng của mình ấm dần lên.

“ Chào chị, xin hỏi chị dùng gì ạ ? ” Nhân viên phục vụ đon đả hỏi cô.

Diệp Tử đặc biệt nghiện món Caramel Macchiato, Đinh Thần hay đi cùng Diệp Tửn dần dà cô cũng bị tiêm nhiễm. Có điều, hôm nay cô muốn thử tách Cabuchino Starbucks tại Thanh Đảo. Cô toan lên tiếng thì người đứng cạnh bên thét lên : “ Cẩn thận ! ”

Đứng cạnh cô là một cô gái với bộ dạng chao đảo từ từ ngã xuống đụng gay vào người đàn ông vừa mua cà phê. Anh cầm không vững, cốc cà phê trong tay sóng sánh thuận thế đổ ngay vào chiếc áo măng tô của Đinh Thần, chẳng mấy chốc, cánh tay phải cô đã ướt đẫm.

Quán cà phên nhất thời rơi vào hỗn loạn, cô gái ngất xỉu được đặt nằm trên mặt đất, nhân viên phục vụ lấy chiếc khăn bông giúp Đinh Thần lau vết cà phê vấy trên áo măng tô. Cũng may đang là mùa đông phải mặc nhiều quần áo, tách cà phê nóng hổi không làm tổn hại đến làn da của cô. Cô vừa lau áo măng tô vừa nhìn về phía người đổ cà phê lên áo mình, lúc này anh ta đang quỳ trên đất chăm sóc cô gái ngất xỉu đột ngột.

Đinh Thần lặng lẽ mỉm cười, thì ra là người cô gặp lúc nãy, chẳng trách bất luận anh làm gì thì vầng sáng trên người đều khiến người khác khó mà có thể phớt lờ.

“ Có chỗ nào thoáng gió để cô gí này có thể nằm nghỉ không ? ”. Người đàn ông ngẩng đầu hỏi nhân viên phục vụ. “ Theo chẩn đoán sơ bộ, có lẽ cô ta bị nhổi máu não cấp tính, trong thời gian đợi xe cấp cứu đến tốt nhất chúng ta nên đặt cô ấy nằm nghiêng để tránh làm cô ấy nghẹt thở dẫn đến việc tắc nghẽn khí quản ”.

Nhân viên phục vụ vội vàng chăm lo người bệnh hôn mê.

Lúc này, anh mới có tâm trí để mắt đến người khác, khi nhận ra Đinh Thần thì không khỏi sửng sốt, khom người, mặt lộ vẻ áy náy, anh nói : “ Thật xin lỗi cô, chiếc áo của cô tôi sẽ giặt sạch ! ”

“ Không cần đâu ! ”. Đinh Thần cười thản nhiên.

Anh ngần ngừ : “ Không tốn nhiều thời gian của cô đâu, khoảng một ngày là đủ rồi ! ”

Đinh Thần mỉm cười : “ Tối nay tooiphair về Thượng Hải, tôi sẽ mang áo đi giặt khô, không sao đâu, anh đừng để tâm ! ”

“ Vậy, cô có tiện cho tôi số điện thoại không ? Đến Thượng Hải tôi sẽ liên lạc với cô ! ”

Anh vẫn khăng khăng giữ ý định, Đinh Thần liền mỉm cười, rút một tấm trong tập danh thiếp ra đưa cho anh. Anh lẳng lặng ghi nhớ rồi lấy bút và số điện thoại của mình vào mặt sau, trả lại cho Đinh Thần.

“ Tôi không mang theo danh thiếp của mình, đây là số điện thoại của tôi, đến lúc đó đừng quên liên lạc với tôi nhé ! ”

“ Được, tôi sẽ liên lạc với anh ! ” Đinh Thần nhận lấy danh thiếp, ba chữ Thẩm Dich Trần mạnh mẽ chẳng khcs gì phong thái hiên ngang của anh.

Lúc này xe cấp cứu đã đến, anh nhướng mày nói : “ Tôi nghĩ phải đi báo cáo tình hình cô nhân viên cấp cứu, xin phép ”

Đinh Thần vội chào : “ Vâng, chào anh, anh Thẩm ”

Quay trở lại khách sạn, Đinh Thần cởi bỏ chiếc áo măng tô ẩm ướt, bỗng cô thấy đau lòng. Chiếc áo Max Mara này là món quà của Bùi Tử Mặc tặng cô nhân kỷ niệm một năm ngày cưới, màu xám tro nhạt với hai hàng khuy vàng rực rỡ ngay chình giữa, chất liệu vải da cửu bó sát giữ ấm cơ thể. Mỗi lần Đinh Thần ra ngoài gặp gỡ thương lượng hay ký hợp đồng cùng đối tác cô đều mặc chiếc áo này. Đây cũng chính là chiếc áo may mắn của cô, chẳng ngờ nó cũng có ngày bị tai bay vạ gió. Sớm biết thế này, có đánh chết cô cũng không mặc nó

Cô dùng khăn bông cẩn thẩn bọc lấy phần tay áo vô cùng thảm hại rồi gấp ngay ngắn chiếc áo đặt vào trong va li, cô lôi áo khoác lông vũ ra, khoác lên người. Áo măng tô của cô không thể giặt vào lúc này, đành đợi sau khi về Thượng Hải cô sẽ mang đến nơi chuyên giặt ủi, chẳng biết có còn cứa vãn được không.

Ngồi trên máy bay, Đinh Thần rút tấm danh thiếp có ghi số điện thoại của Thẩm Dịch Trần, không khỏi ca tụng tâm tư chu đáo thận trọng của anh. Nếu đây là danh thiếp của anh thì rất có khả năng sẽ bị Đinh Thần vứt bỏ nhưng ai lại tùy tiện vứt bỏ thứ đồ có viết sẵn tên mình cơ chứ.

Cô để ý thấy chiếc bút Thẩm Dịch Trần sử dụng chính là Mont Blanc, cô cũng không rõ liệu anh có nhận ra giá trị thực sự của chiếc áo măng tô của cô hay không, chi phí giặt giũ cũng tiêu hao một khoản không nhỏ, điều quan trọng chính là , đây còn là món quà Bùi Tử Mặc tặng cô. Là đồ vật mà cô quý trọng nhất, cô không thể để nó bị hủy hoại thế này.

Hừ hừ, Đinh Thần hậm hực nghĩ, nếu quả thực không ổn cô sẽ bắt đến anh chiếc áo khoác....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.