Bầu trời An Dương trong xanh đến kì lạ. Những đám mây thả mình cho gió ve vuốt làm nên những hình thù ngộ nghĩnh. Một vài con chim tung mình bay lên không, tạo thành điểm nhấn đặc biết, điểm xuyết cho tấm thảm xanh trong vời vợi đó. Nhưng tôi lại chẳng có bất cứ hứng thú nào với cảnh sắc sinh động của thiên nhiên xung quanh. Thứ bám riết lấy tâm chí tôi lúc này là người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh kia.
- Cô Di, bây giờ cô có thể vào thăm anh ấy được rồi!
Chị Y tá có mái tóc được cột đuôi sam hai bên khẽ hé cửa, nhìn Khả Di nói với giọng nhỏ nhẹ.
Di Di vội vàng đứng dậy. Chị Y tá ý tứ bước ra ngoài và khẽ khép hờ cánh cửa. Bầu không khí trong phòng im lặng đến đáng sợ. Chậm rãi. Từng bước một. Di Di đã đến bên chiếc giường từ lúc nào.
Anh chàng nọ quay mặt vào trong tường. Nhìn nghiêng, không thấy hết toàn bộ gương mặt nhưng đủ nhận ra vài điểm đặc biệt. Làn da rám nắng, sống mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, trông anh ta khá nam tính. Di Di nín thở, cô ấy đưa tay chạm khẽ vào vai anh chàng kia. Một thoáng rùng mình, cơ thể anh ta khẽ cử động, tấm lưng rộng áp hẳn xuống giường và trên gương mặt điển trai nọ bỗng xuất hiện một nụ cười bí hiểm. Giọng nói trầm ấm vang lên phá tan bầu không khí:
- Tôi nghĩ tốt hơn hết cô nên mua cho tôi chút gì đó để ăn! – Anh chàng kia nói với vẻ điềm tĩnh đến kinh ngạc-…Tôi đói rồi!
- A…vâng…Tất nhiên là….Vâng…- Khả Di lúng túng và bất ngờ đến tột độ, cô ấy luống cuống lùi lại phía cửa, nửa muốn ở lại, nửa lại toan đi.
Tôi cũng lùi lại. Nụ cười vẫn nở trên môi anh chàng kia và gương mặt không biểu lộ chút đau đớn nào. Trái lại, ở đó còn hiện lên sự thỏa mãn.
- Anh cảm thấy ổn cả chứ? Ý tôi là… - Khả Di vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, một phần vì nụ cười ma quái, một phần vì thái độ điềm tĩnh đến kinh ngạc kia.
- Tôi ổn. – Anh chàng kia khẽ ngắt lời- Tôi chỉ muốn ăn chút gì đó thôi, cô không hiểu à?
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi. Tiếng đế giầy cao gót vang lên ở hành lang tạo thành một chuỗi thanh âm khô khan và tẻ ngắt. Còn lại một mình trong phòng, cái nhìn của tôi vẫn dán chặt vào gương mặt của anh chàng nọ, lạ lẫm và băn khoăn. Cái quái gì đang thật sự diễn ra ở đây? Con người đang nằm ở kia với tấm chăn khoác hờ qua bụng- Anh ta là ai?
Và nụ cười kia nữa. Vì sao anh ta lại cười.
Chàng trai nằm trên giường khẽ cử động rồi quay hẳn mặt về phía tôi. Đôi mắt sâu nhìn như thôi miên vào vị trí nơi tôi đứng. Trên gương mặt anh ta lại xuất hiện một nụ cười mà lần này còn thỏa mãn gấp ngàn lần cái cách anh ta cười cợt với Khả Di khi nãy. Có cảm giác như nụ cười và ánh mắt đó xuyên thấu trái tim của một linh hồn. Tôi vội vã quay người cố tìm cách lảng tránh cái nhìn đó, rồi quay lưng, toan bước ra ngoài.
- Cô ấy có thể tự đi một mình – Giọng nói trầm ấm đó lại vang lên- Chỉ là mua chút đồ ăn nhẹ thôi mà!
Bước chân tôi khựng lại. Anh ta đang nói với tôi. Chính xác là như thế! Anh ta nhìn thấy tôi. Người đàn ông trên chiếc giường trắng toát kia có thể nhìn thấy tôi.
- Không cần phải tỏ ra hoảng hốt như vậy! Anh có thể lại gần đây được không? Tôi không thể cử động chúng!
Giọng nói trầm ấm lại một lần nữa vang lên.Tôi nhìn theo hướng cánh tay người đàn ông kia chỉ. Chiếc chân bị gãy được băng trắng toát. Một phần xương hông bị rạn làm phần dưới cơ thể anh ta phải cố định trong trạng thái bất động hoàn toàn. Vầng trán cao khẽ nheo lại khiến gương mặt anh ta trở lên nhăn nhúm và lộ vẻ thất vọng ghê gớm.
- Anh có thể nhìn thấy tôi? Anh có thể nói chuyện được với tôi?
- Tất nhiên rồi! Có khi còn rõ hơn cả anh nhìn vào tôi nữa! – Người đàn ông kia thủng thẳng đáp và cười khùng khục.
- Nhưng…- Đến lúc này thì sự lo lắng và băn khoăn của tôi không giấu nổi ra ngoài-… Nhưng tại sao? Tất cả mọi người đều không nhìn thấy tôi, họ không hề biết về sự hiện diện của tôi, càng không nghe được những gì tôi nói, chỉ có một mình anh….Anh…. Anh là ai?
- Haha…- Người đàn ông nhìn thẳng vảo gương mặt tôi, nhấn mạnh từng chữ một- Lí do ư? Lí do…Uh…Thú vị đấy! Cũng giống như anh thôi, Tôi- Là – Một- Linh- Hồn!
Câu nói đó thốt ra nhưng phải mất đến năm giây tôi mới tiêu hóa được chúng. Cũng giống như tôi- Anh –ta- là- một-linh hồn! Đó là lí do anh ta có thể nói chuyện được với tôi và nhìn thấy tôi trong hình hài của một con người. Nhưng tại sao ngay cả Con Người – họ lại có thể nhìn thấy anh ta? Việc phát hiện ra một một con người cùng thế giới với mình không thú vị và vui vẻ như tôi nghĩ. Tôi chưa hề chuẩn bị tâm lí cho sự gặp gỡ này.
- Đừng ngạc nhiên như thế chứ! –Anh ta lại cuời- Chỉ những linh hồn mới có khả năng nhìn thấy nhau. Chính xác thì cách đây hai tiếng, tôi hoàn toàn giống như anh, Tôi- Là- Một- Linh- Hồn Vô Hình và con người, họ không hề nhìn thấy tôi, cảm nhận thấy sự hiện diện của tôi.
- Và rồi… - Tôi vẫn đứng đó với bộ mặt thộn ra khó hiểu.
- Và rồi bây giờ …Tôi vẫn là một linh hồn nhưng lại là Linh Hồn trong hình hài của một con người.
- Sao lại….Sao lại…- Tôi bắt đầu luống cuống thật sự. Mọi chuyện bắt đầu trở lên rối rắm.
- Chính anh đã giúp tôi! Chính anh đã mang lại cho tôi hình hài này! – Nụ cuời bí hiểm lại một lần nữa nở trên môi anh ta và lần này anh ta khẽ ngúc ngắc cổ- Một linh hồn có thể điều khiển mọi thứ xung quanh mình, mọi đồ vật, loài vật và thậm chí là các linh hồn còn lại.
- Tôi không biết điều đó…Ý tôi là tôi chưa bao giờ thử.. Với loài vật…và với cả các linh hồn thì càng chưa bao giờ.
- Ồ… Anh đã thử rồi đó thôi- Anh chàng kia khẽ nhăn mặt- Chính anh đã điều khiển tôi lao vào chiếc xe ô tô chết tiệt đó! – Anh ta lại tiếp tục cười- Thật may đó chỉ là một chiếc xe tải loại nhỏ và thiên thần của anh, cô ta cũng không nặng lắm!
Tôi tròn mắt nhìn anh ta và nghe như nuốt từng lời anh chàng kia nói.Từng sự việc, từng hành động được xâu chuỗi lại giúp tôi dần hiểu ra vấn đề. Gã đàn ông nằm trên giường vẫn trưng ra một bộ mặt thản nhiên và điềm tĩnh đến kinh ngạc. Anh ta đợi cho sự xúc động trong tôi qua đi rồi tiếp tục:
- Có lẽ anh không biết, chúng ta đều có khả năng điều khiển mọi đồ vật theo ý muốn của mình. Và điều khiển cả chính những linh hồn như chúng ta nữa. Tuy nhiên việc làm nào cũng có cái giá của nó. Khi một linh hồn dù vô tình hay hữu ý bị rơi vào trạng thái vô thức và để một linh hồn khác điều khiển, anh ta sẽ được trở về với hình dạng một con người. Hôm nay anh đã điều khiển tôi, chính xác hơn là sai khiến tôi lao vào cứu người con gái anh yêu. Thật may là chiếc xe chết dẫm đó đã không nghiền nát cơ thể tôi dưới bánh của nó!
Khi người đàn ông kia nói xong, tôi thật sự không thốt nổi một lời nào. Nếu như chỉ mới hôm qua thôi tôi còn thấy thích thú với trò điều khiển và làm chủ đồ vật thì bây giờ, tôi bắt đầu thấy đau đầu với chúng. Nếu lời người đàn ông kia nói là sự thật, hóa ra, tôi đã vô tình đưa anh ta ra khỏi kiếp Linh hồn và trở về làm một con người theo đúng nghĩa. Tôi nhìn chăm chăm vào gương mặt anh ta, cái nhìn hoài nghi và ngờ vực. Người đàn ông vẫn đáp lại tôi bằng một nụ cười nửa miệng khó hiểu. Cơ mặt anh ta khẽ giật giật và anh ta đột nhiên thở hắt ra một hơi dài sảng khoái....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








