Tiểu Hồng nói xong thì lăn ra ghế tự thưởng cho mình một tràng cười ngặt nghẽo trong khi Di Di của tôi hiếu kì lật giở trang tạp chí ra xem. Câu chuyện của các cô gái trong văn phòng thật khiến cánh đàn ông chúng tôi phải sững sờ!
- Sếp gan nhỉ? Không sợ “mẹ đốp” ở nhà biết mà lồng lộn lên như đợt trước à? – Di Di nhìn chăm chăm vào tấm ảnh ông tổng giám đốc mặc độc chiếc quần đùi chụp cùng người đẹp Trương Thái Quyên bên du thuyền mà bụm miệng cười- Ôi trời ơi! Nhìn sếp mình như con Khỉ ấy… hahahah….
Tôi cũng cười phá lên vì câu nhận xét thẳng thừng về ông sếp già đáng kính thốt ra từ chiếc miệng xinh đẹp của thiên thần bé nhỏ tôi yêu. Tiểu Hồng cũng chúi mặt xuống cười ngặt nghẽo. Hai cô nàng còn trêu đùa và tranh nhau tờ tạp chí để thỏa sức chiêm ngưỡng dung nhan long lanh của ông sếp già. Thật may là căn phòng chỉ có mình Khả Di, Tiểu Hồng, và đống tạp chí ngớ ngẩn. Tôi dám cá nếu ông sếp …”Khỉ” mà nghe được những lời hai E-va xinh đẹp của công ty nhận xét về mình như vậy, sẽ uất ức đến độ tự tử.
*****
Sáu giờ chiều, sau cuộc hẹn với đối tác về hợp đồng quảng cáo cho công ty, Di Di thong thả lái xe đến bệnh viện. Cô ấy ghé một tiệm bán đồ ăn sẵn và lựa một suất cơm có các món mà cô ấy cho là đủ dinh dưỡng. Tôi đứng lặng lẽ bên cạnh Khả Di, nhìn chăm chăm vào đôi tay mải miết gắp đồ ăn và đôi mắt đẹp đên mê hồn của cô ấy mà thấy tủi thân cho mình. Thăng cha Trần Lâm Hải kia thật tốt số! Tôi nửa muốn giữ hắn lại để hỏi được thêm nhiều điều về những vấn đề tôi chưa rõ về cuộc sống của một linh hồn, nửa lại muốn hắn mau mau bình phục và tống khứ hắn đi càng xa càng tốt. Lâm Hải là một tay cà chớn! Nhận xét ban đầu của tôi về hắn chỉ có thể dừng lại ở đó. Tất cả những kẻ tán tỉnh và bông lơi với Khả Di của tôi đều là những kẻ cà chớn!
****
Bệnh viện buổi tối tấp nập người nhà bệnh nhân đến thăm nom. Đi dọc hành lang, tôi dễ dàng bắt gặp những đôi vợ chông dìu nhau đi đầy tình cảm, những ông cụ già cười mãn nguyện bên con cháu. Họ thật hạnh phúc. Tôi tự hỏi đâu đó trong số họ, đã có ai gần kề cái chết để biết đến cảm giác của một linh hồn như tôi. Và biết đâu đó, trong số những bóng người lố nhố kia cũng có những linh hồn đang chới với trong đau đớn khi đi tìm một cuộc sống? Nghĩ đến đó, tim tôi bỗng đập mạnh như muốn vỡ tung ra…. Tôi nhìn xoáy vào đám đông… Đám đông vẫn lướt qua tôi…Vội vã, quay cuồng ngay trong cái gọi là chậm rãi. Là thật…Là ảo? Là con người…Là linh hồn hay quỷ dữ?
Chính bản thân tôi cũng không biết mình tồn tại ở thế giới nào.
Cánh cửa phòng bệnh số 312 bật mở.
- Sao anh không bật điện lên? – Khả Di nheo nheo mắt rồi với tay tìm công tắc- [A">nh đang ngủ à?
- Không! – Lâm Hải đáp nhẹ bẫng, mắt hướng ra ngoài ô cửa sổ chỉ độc một khoảng trời con con, đen ngòm- Tôi thích bóng tối.
- Ồ…- Khả Di nhún vai, đặt chiếc túi lên mặt bàn rồi nhanh chóng mở banh nó ra- Tôi đã mua một suất cơm cho anh. Có lẽ giờ này, anh đói nghiến ngấu rồi!
- Cô biết vậy là tốt đấy!- Lâm Hải quay ngoắt người lại- Điều 324, luật hình sự có ghi rõ, hành hạ người khác dưới bất cứ hình thức gián tiếp hay trực tiếp cũng đều nhận một hình phạt như nhau. Cái bụng của tôi nó biểu tình cách đây một tiếng rồi, người đẹp ạ!
- Anh mang cả luật pháp ra dọa tôi?- Khả Di há hốc mồm kinh ngạc- Mà…tôi không nghĩ là anh lại có một sự am hiểu sâu rộng về luật hình sự như vậy?
- Tất nhiên!- Lâm Hải thản nhiên ngồi nhích lên một chút rồi dùng đũa gắp đồ ăn trong khay thức ăn Khả Di mua về- …Tôi cũng mới biết là mình có khả năng đó. Mà luật hình sự có đến điều 324 thật à?
Lần này thì Khả Di bật cười. Cô ấy nhìn Lâm Hải ăn một cách ý tứ trong khi anh chàng này vẫn đánh chén tì tì khay thức ăn ngon lành. Chỉ có tôi là hết nhìn Lâm Hải ăn lại nhìn Khả Di nói cười vui vẻ mà hậm hực trong lòng. Thi thoảng tên tiểu tử “cà chớn” kia lại ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng ánh mắt khiêu khích. Đồ ăn trong khay với dần và cái bụng của anh chàng Lâm Hải cũng được ních đầy căng.
Khả Di trước khi về còn cẩn thận thu dọn đồ ăn thừa và tắt điện. Căn
hòng bỗng chốc trở lên đen ngòm và nhuốm màu của sự im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ.
- Anh không theo cô ta về à? Thiên thần ghê gớm của anh ấy!- Lâm Hải hất hàm hỏi- Đi đi, điều thú vị nhất giúp các linh hồn như anh bớt buồn tẻ là có thể thỏa thuê ngắm nghía đám đàn bà con gái khỏa thân khi thay đồ hay tắm Rửa. Anh không muốn bỏ lỡ chứ?
Tôi nhìn vào bộ mặt phởn phơ đầy ngạo nghễ của Lâm HảI mà chỉ muốn thụi cho hắn một quả. Nhưng rõ ràng Lâm Hải nói đúng, nên tôi chỉ khẽ “ừ hứ” một tiếng để hắn dừng lời. Tôi bước ra khỏi phòng, vẫn nghe tiếng Lâm Hải lảm nhảm phía sau trong căn phòng tối om, mờ ảo:
- Đi đi! Tận hưởng đi anh bạn!
Chương 8 - Mưa ướt đường về.
Bầu trời An Dương đêm qua mưa tầm tã. Mặt đất ẩm ướt và đám cỏ trở nên xác xơ đến tội nghiệp. Nước đọng lại trên những tán lá của hàng cây cổ thụ dọc con đường từ khu chung cư tới bãi để xe thi nhau nhỏ li ti xuống mặt đường như những vòi hoa sen thiên tạo. Hít thở bầu không khí trong lành thoảng vị cỏ tươi và mùi đất mới khi đi bên cạnh Khả Di, tôi thấy lòng khoan khoái lạ. Sáng nay cô nàng Thục Loan có hẹn đến bệnh viện cùng Khả Di để xem mặt “anh chàng ân nhân cà chớn” mà tối qua Di Di của tôi đã không tiếc lời phàn nàn qua điện thoại. Cách đây một tháng Thục Loan đáp chuyến bay sang Thái giúp một người họ hàng trong công việc kinh doanh đồ mĩ phẩm nên cô nàng chẳng hề biết đến vụ việc cô bạn thân của mình hụt một cuộc hẹn gặp Tử thần. Mà cái tật của nàng Thục Loan, đi làm cũng đồng nghĩa với ăn chơi nên mọi mối liên hệ rườm rà, cô nàng cắt hết. Trở về sau chuyến “du lịch”, Thục Loan có vẻ phấn chấn và còn hứa sẽ mang cho Di Di một vài loại mĩ phẩm mới nhất mà cô nàng tậu được.
Ngay từ sáng sớm bệnh viện đã đông chật người tới khám. Loay hoay cùng chiếc xe ở bãi đậu một lúc, tôi và Khả Di mới thong thả đi vào.
- Di Di!
Chất giọng chua chua và mang âm điệu của vùng Giang Hải làm tôi nhận ra ngay là ai dù chưa nhìn thấy mặt chủ nhân của giọng nói đó. Như một cơn lốc, Thục Loan ào đến và ríu rít nói:
- Gặp lại cậu rồi này! Vui quá! Mình nhớ cậu chết mất thôi.
Khả Di cũng cười, cô ấy nắm lấy tay Thục Loan và lay mạnh. Cô nàng Thục Loan diện chiếc áo hở cổ, bó sát eo, quần Jean xé gối và gương mặt trang điểm khá đậm .
- Anh ta đâu? Ân nhân đẹp trai của cậu ấy? – Thục Loan không giấu được sự tò mò trong ánh mắt hỏi dồn dập.
Khả Di ngớ người, rồi cô ấy tủm tỉm cười và tỏ vẻ giằn dỗi, dật tay Thục Loan ra.
- Biết ngay mà, cậu nôn nóng gặp mình chỉ để xem mặt anh chàng đẹp trai đó! Mình suýt chết đấy, biết chưa hả? Cậu coi bạn của cậu đứng sau cả vẻ đẹp một gã lạ hoắc lạ huơ à?
- Không mà Di Di…- Thục Loan cười hì hì, rồi nhanh chóng ôm chặt lấy eo Khả Di để cô nàng không vùng vằng được nữa- Mình lo cho bạn thân của mình nhiều lắm mà. Nên mình muốn gặp ân nhân đã cứu cậu để cảm tạ anh ta này, để bày tỏ lòng ngưỡng mộ vì đã cứu bạn mình này, để …
- Thôi thôi….- Khả Di ngắt lời và đưa đôi tay trắng trẻo, xương xương của cô ấy bịt miệng Thục Loan lại – Cậu giỏi lí luận lắm…. Đi nào! Mình sẽ dẫn cậu tới gặp anh ta....
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








