Thở dài, anh khẽ nói:
“Thật xin lỗi. Tôi lại làm em sợ rồi.
Gia đình tôi và cô ấy vốn là chỗ thân quen. Chúng tôi cùng đi du học, sau đó cùng nhau sống và gắn bó với thành phố này. Mọi thứ đều rất tốt đẹp, tình bạn – tình thân – tình yêu! Đúng ra hàng vạn sự việc trên đời này cần phải có sự cân bằng, có được, có mất. Nhưng mọi việc với tôi lại luôn hoàn mỹ, không hề có khuyết điểm. Tôi đã từng tự hỏi liệu có phải vì tổ tiên nhà tôi tích đức đủ nhiều?
Trong mối quan hệ không rõ ràng với cô ấy tôi chưa bao giờ để tâm quá nhiều. Nhưng hai năm trước, khi cô ấy hỏi tôi có yêu cô ấy hay không? Từ yêu thật sự vô cùng lạ lẫm.”
“ Vậy là anh không hề yêu chị ấy?”
Hoàng Sơn cười buồn. Anh chậm rãi nói tiếp:
“ Good Question!
Cuộc đời chúng ta giống như một cuốn phim, hồi ức là khi ta quay ngược lại những gì đã qua nhưng chỉ có thể buông tay ngắm nhìn lại mà không thể thay đổi tình tiết đã xuất hiện. Nếu có thể trở lại hai năm trước, tôi chắc chắn một điều tôi sẽ không yêu cô ấy!
Nhưng có thể trở lại không? Không thể. Vậy là tôi đã yêu.
Em còn rất trẻ, em sẽ không hiểu được mình đang có những gì chỉ khi mất đi rồi em mới nhận thức được điều đó một cách sâu sắc nhất. Chúng tôi dự định cuối năm nay sẽ về Việt Nam đính hôn. Nhưng cách đây gần một năm trước, tôi trở về sau chuyến công tác dài ngày và tận mắt nhìn thấy người con gái mình yêu thương nằm trong vòng tay một người đàn ông khác. Ở London, đó là chuyện rất bình thường. Nhưng tôi là một người đàn ông Việt Nam, tôi tự nhận mình là người gia trưởng. Tôn nghiêm có thể không đáng giá, nhưng tôn nghiêm không thể vứt bỏ. Nói đến đây, tôi nghĩ rằng em đã hiểu….”
Vỗ về cô rồi anh im lặng, Hương cũng lặng im. Cả hai người họ đều chạy theo những dòng suy nghĩ khác nhau. Câu chuyện của anh đã khiến Hương thật sự tin rằng: Khi người đàn ông muốn đoạn tuyệt tình cảm với một người phụ nữ, thì anh ta sẽ không ngần ngại mà đá bay cô ấy ra khỏi cuộc đời mình! Liệu người đàn ông đang ôm cô đây có còn giữ lại trong lòng một đoạn tình cảm đứt gánh dở chừng đó hay không? Liệu có phải như người ta vẫn thường nói bởi vì yêu nên mới sinh ra hận. Và vì hận nên càng thấy đau lòng?
Cả anh và cô tựa vào nhau và mang lại cho nhau một thứ ấm áp giữa tiết trời giá buốt. Nhưng có một người thì dầm mưa cả đêm trước căn nhà quen thuộc ấy! Bước chân giữa con phố vắng, Mai không biết là mình đang khóc hay đôi mắt cô bị nhoè đi bởi nước mưa? Đã gần một năm kể từ ngày anh bước ra khỏi cuộc đời cô. Đã gần một năm, với anh cô chỉ còn là một người xa lạ. Ngay từ giây phút đáng nhớ của một năm về trước, cô đã cố để được anh thứ tha và để họ có thể trở lại như ngày xưa nhưng mọi cố gắng chỉ đổi lại thái độ lạnh lùng tới tàn nhẫn của anh. Chẳng cần phải dùng những câu đại loại như mình chia tay đi hay là chúng ta nên dừng lại. Không hề có một câu nói nào. Anh lặng lẽ thu dọn đồ, để mặc những giọt nước mắt hối hận của cô lăn dài trên má. Cánh cửa sập lại, anh cũng rời xa. Hành động đó như lời thú nhận rằng anh không còn dành cho cô. Và chiếc vé du hành cho cô, để tìm kiếm một nửa đích thực vẫn còn lưu lạc đâu đó ở thế giới bên ngoài. Nhưng những ngày không anh, cô vẫn không thôi bận bịu với người đàn ông cứ ngỡ dành cả đời cho mình. Cô chuyên tâm thiết kế rồi cắt may từng chiếc sơ mi theo đúng sở thích của anh. Cố gắng phối màu rồi từng kiểu dáng. Gửi bao tâm tư, tình cảm vào những mũi kim để rồi đêm hôm nay cô thấy toàn bộ tâm huyết của mình bị anh ném ra ngoài không thương tiếc. Trong hơi lạnh của sương, Mai không ngừng ôm ngực ho khan và quị xuống. Cuối cùng cô cũng hiểu, có một số chuyện cần phải buông và có một số người thật sự quá lạnh lùng, nhẫn tâm dù trước đó đã từng một thời nồng ấm.
Chương 4: Có khi nào rời xa.
Tinh thần là liều thuốc thuốc tốt nhất giúp con người ta chống chọi lại bệnh tật, thời gian, và cả những khó khăn trong cuộc đời. Thế nên dù có ai làm ta tổn thương, hãy tự cứu mình bằng cách vực dậy tinh thần của chính mình một cách sớm nhất có thể. Nghĩ đến đó, Mai nhớ mẹ quay quắt. Cười nhạt, cô nghĩ: “ Mẹ, làm sao con có thể sống tốt khi cứ mãi nhớ thương anh ấy mỗi ngày…”. Muốn lật mình nhưng cánh tay buốt đau vì những mũi kim. Ống truyền vẫn đang tí tách nhỏ giọt. Thầm biết ơn những người qua đường buổi sớm đã đưa cô vào đây. Hoá ra, đến cuối cùng trông cậy vào một người từng yêu không bằng bấu víu vào một người dưng chưa hề gặp mặt!
Sau gần 1 năm trời, anh và cô đã thật sự mất nhau. Không phải ở Việt Nam, nơi cô và anh yêu nhau, mà ở một thành phố Châu Âu nhỏ nhắn và xinh đẹp, nơi cô đang sống. Anh – người đàn ông ám ảnh cô như 1 niềm khắc khoải. Chừng ấy năm bên nhau cũng là chừng ấy năm reo vào trong cô 1 tình yêu với sức mạnh lớn lao đến thế. Là vì cô quá yêu anh, hay vì anh là người đàn ông duy nhất yêu cô, mà không cần cô. Người duy nhất không bao giờ nắm tay cô kéo về phía mình, người có thể thản nhiên nói câu anh vẫn sống vui dù không có em. Người có thể khiến trái tim nhạy cảm của cô vỡ vụn, khi cô quay lưng bước đi khỏi cuộc đời anh.. Từng bước một, đôi vai cô run lên, và nước mắt rơi lã chã..
“Xin hãy giữ em lại, giữ em lại được không..”
Từ ngày sang đây, cô quay cuồng với vòng quay hỗn độn của 1 cuộc sống mới, dù vậy, cô yêu những thứ cổ kính, bình yên, yêu sự giản đơn và xinh xắn của thành phố này. Cô yêu cái tên gọi London- xứ sở cổ tích mù sương, với những công trình hơn 2000 năm tuổi.. mặc dù định nghĩa “cổ tích” đối với cô không còn như ngày xưa nữa. “Cổ tích” với những giấc mơ hồng, có lẽ chỉ tồn tại trong tâm trí những người chưa từng trải qua nỗi đau lớn mà thôi, thế nên cô hay cười mà nói với bạn bè rằng: “Đời không như là mơ”… nếu được lựa chọn lại, cô sẽ vẫn chọn thành phố này, chọn những con đường lát đá tự nhiên tồn tại bao năm tháng, những ngôi nhà cổ nhỏ nhắn nằm cạnh nhau mỗi sớm mai, lấp lánh sắc hoa khắp nơi, và những người bản xứ dễ mến. Không khó để cô hòa nhập, để tìm một chỗ ở hay tìm một cách sống thích hợp. Khó khăn có lẽ chỉ là khoảng thời gian cô tập quên anh mà thôi…Cuối cùng sau những níu kéo thì đoạn kết cuộc tình đã có câu trả lời xác thực. Rằng anh và cô không thể quay lại thời điểm ban đầu!
***
Kéo chiếc vali đi giữa sân bay hoàn toàn xa lạ, Hữu Thiện vẫn giữ cho mình vẻ mặt điềm nhiên. Ánh mắt anh không hề tỏ ra ngỡ ngàng đối với mọi thứ nơi đây. Anh yêu London từ khi còn rất nhỏ. Vì yêu nên hiểu rõ. 22 tuổi, chàng trai này đã sớm nuôi trong mình ước mơ làm ngoại giao. Đơn giản vì đó là con đường mà ba mẹ anh đã dành cả đời theo đuổi, không có lí do gì mà anh không tiếp tục đi theo truyền thống của gia đình. Hơn thế nữa, anh thật sự yêu những thứ ngôn ngữ mà mình được học qua. Yêu những chân trời dù chưa một lần đặt chân tới. Anh muốn giành chính khả năng, sự hiểu biết cũng như nhiệt huyết của mình để làm nên những điều kỳ tích. Nếu không phải là ngoại giao thì sẽ không là gì hết! Có thể nếu thành công, người ta sẽ biết đến anh như một chính khách nổi danh, cũng có thể anh sẽ là người phát ngôn, hoặc một chuyên gia phân tích những sự kiện chính trị nổi bật…Anh tin, dù là ai anh cũng sẽ thành công. Khi người ta có niềm tin, mọi ước mơ đều được hoạch định dễ dàng!...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








