“Nhã Tuyên, cậu có xem báo mới hôm nay không?”. Đầu dây bên kia thông, Thu Hạ Hạ lập tức hỏi không cần biết người nghe có phải là Trương Nhã Tuyên hay không.
“Có! Hạ Hạ, giọng cậu hôm nay nghe kỳ lạ thế, có phải có chuyện gì không?”. May mắn thay, người nghe điện là Trương Nhã Tuyên.
“Nhã Tuyên, cậu có đọc bài báo viết về tên sát nhân và chiếc huy hiệu bằng đồng không?” Thu Hạ Hạ hỏi mà không ngừng run rẩy.
“Có! Mẩu tin trang nhất, quan trọng như thế, mình chắc chắn là phải đọc rồi.”
“Nhã Tuyên… Cái huy hiệu bằng đồng đó, mình có từng nhìn thấy… Mình… mình có nhìn thấy nó ở ngoài đời thật.”
“Hả?” Tiếng kêu kinh ngạc của Trương Nhã Tuyên ở đầu dây bên kia, sau đó là tiếng hỏi gấp gáp: “Cậu nhìn thấy ở đâu?”.
“Mình…” Thu Hạ Hạ do dự một giây rồi nói ra hết những lo nghĩ trong lòng: “Hôm nay lúc đưa “chiến thư” cho Âu Dương Dị, mình nhìn thấy trong ngăn bàn của cậu ta… Nhã Tuyên… cậu nói thử xem có khi nào Âu Dương Dị chính là tên sát nhân đó?”.
Đầu bên kia im lặng vài giây, Thu Hạ Hạ chờ mãi đâm phát hoảng liền hỏi: “Nhã Tuyên, tại sao cậu không nói gì? Có chuyện gì sao?”.
“Hạ Hạ!”, vài giây im lặng trôi qua, Trương Nhã Tuyên bắt đầu nói: “Cậu có chắc chính là cái huy hiệu đó không?”.
“Mình chắc chắn!” Thu Hạ Hạ trả lời không chút do dự.
“Cũng chắc chắn là ngăn kéo của Âu Dương Dị?”
“Chắc chắn 100%!”
Bên kia lại im lặng, một lúc sau, Thu Hạ Hạ mới nghe thấy tiếng của Trương Nhã Tuyên: “Mình nghĩ chuyện này tốt nhất là gọi cả nhóm mình đến, mọi người cùng nhau thảo luận. Hạ Hạ, cậu thấy thế có được không?”.
Đến cái lúc này rồi còn có thể không được ư?
Sát cửa sổ trong cửa hàng kem có tên Mãng Quả Đa Đa (Tên gọi này cũng chỉ một loại sữa chua uống có thêm xoài – ND), ngồi vây xung quanh một chiếc bàn là bốn cô gái trẻ trung xinh đẹp đang chụm đầu lại với nhau. Sau khi nghe ngóng tỉ mỉ, một lát sau, bốn cái đầu tách ra, mỗi người mang mỗi vẻ mặt khác nhau.
“Cool! Một kẻ giết người rất có cá tính! Nếu đó thực sự là Âu Dương Dị thì mình còn muốn được chụp ảnh cùng cậu ta nữa cơ!” Đoạn Khanh Nhi thốt lên với khuôn mặt và ánh mắt lộ đầy vẻ ngưỡng mộ.
Lạc Phán Phán tát nhẹ lên má Đoạn Khanh Nhi, “Đoạn cô nương, cái tên sát nhân đó, không phải là các anh chàng sát thủ đẹp trai, lạnh lùng trong mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn đâu, OK?”.
Trương Nhã Tuyên lí trí đưa ra suy nghĩ và ý kiến của cô, “Mình nghĩ, nếu Âu Dương Dị chính là tên sát nhân ấy thì Hạ Hạ, tốt nhất là cậu bỏ ngay kế hoạch lần này đi rồi sau đó gặp gỡ, tiếp xúc với cậu ta ít thôi, sự an toàn của bản thân rất quan trọng.”
Thu Hạ Hạ mặt mày đau khổ: “Nhưng mình đã đưa “chiến thư” cho cậu ta rồi, hẹn cậu ta 8 giờ tối nay ở bên đài phun nước trong công viên Thủy Tinh chờ mình.”
“Thế cậu vẫn muốn đi phải không?” Đoạn Khanh Nhi nghiêng đầu nhìn Thu Hạ Hạ vẻ quan tâm.
“Mình cũng không biết nữa!” Thu Hạ Hạ không ngừng tỏ ra khổ sở.
“Mình nghĩ tốt nhất là đi gặp. Các cậu thử nghĩ xem, bây giờ cũng không chắc Âu Dương Dị có phải là tên sát nhân đó không? Hoặc nếu Âu Dương Dị đúng là tên sát nhân thì chẳng phải những học sinh nữ trường mình đang gặp nguy hiểm sao? Mình nghĩ nếu có thể, tốt nhất là nên điều tra rõ ràng xem Âu Dương Dị có phải chính là tên sát nhân đó hay không. Mình thấy chúng ta không nên bàn lùi nữa, nhóm mình thành lập ra không phải để bảo vệ chính nghĩa hay sao?” Lạc Phán Phán đưa ra ý kiến của mình.
Ba người còn lại im lặng một lát, sau đó Trương Nhã Tuyên cất lời: “Mình đồng ý với Phán Phán.”
Đoạn Khanh Nhi cũng gật đầu: “Mình cũng đồng ý.”
Tiếp dó ánh mắt mọi người dừng lại ở Thu Hạ Hạ, mấy cô cùng đồng thanh hỏi: “Hạ Hạ, ý cậu thế nào?”.
Thu Hạ Hạ nhìn mọi người đang nhìn mình, nghĩ một chút rồi cũng gật đầu: “Mình cũng đồng ý. Thế bây giờ chúng ta chuẩn bị một chút cho cuộc hẹn, còn không đầy một tiếng nữa là 8 giờ rồi.”
“OK!” Lạc Phán Phán gật đầu rồi thận trọng nói: “Mấy người chúng ta cũng đi chuẩn bị chút đồ phòng vệ, lát nữa bọn mình sẽ đứng cách cậu không xa để bảo vệ cho cậu.”
“Được! Vậy mỗi người chúng ta cũng nên tự chuẩn bị một chút!” Bốn cô cùng đứng dậy rất ăn ý.
Gió buổi tối hiu hiu, trời đầy sao lấp lánh, tiếng côn trùng kêu rả rích từ trong đám cỏ. Ánh trăng sáng, trong như thủy ngân mềm mại tựa tấm lụa sa-tin tràn ngập khắp công viên, chiếu sáng đài phun nước ở trung tâm công viên. Dòng nước phun ra từ đài phun như những giọt pha lê lấp lánh, nhảy múa trong không trung rồi rơi xuống như những nàng tiên xinh đẹp giáng trần, phát ra những thanh âm tí ta tí tách ở đáy hồ.
Ở trước đài phun nước, một cô gái xinh xắn đứng cạnh chàng trai khôi ngô tuấn tú, một dòng sông trăng ngập tràn soi sáng hai người, soi tỏ gương mặt thánh thiện của họ.
“Âu Dương Dị, cậu nhất định không thể hẹn hò với mình sao? Mình bảo đảm sẽ không giống như đám con gái hay quấn lấy, gây phiền nhiễu cho cậu đâu. Chỉ cần Chung Ngọc Thanh nói một câu xin lỗi, mình sẽ chia tay cậu ngay tức khắc! Mình bảo đảm khi cậu hẹn hò với mình, cậu sẽ không phải chịu bất cứ tổn thất nào!” Cô gái cất tiếng nói, âm thanh nhẹ như gió thoảng trong đêm tối.
“Nhưng hẹn hò cùng cậu thì mình cũng chẳng có lợi gì, có đúng vậy không?” Âu Dương Dị cười dịu dàng, cậu cười, mắt cậu cũng cười. Nhưng Thu Hạ Hạ bị ám ảnh bởi bài báo nên nụ cười dịu dàng đó biến thành nụ cười toan tính, quỷ quyệt. Cô không thể không nghĩ tới chiếc huy hiệu bằng đồng đó, cái huy hiệu đó sau này sẽ tự động ở trên thi thể cô gái bị đánh đập rồi bị giết chết. Cô kìm nén một cơn rùng mình, sau đó nhìn Âu Dương Dị với ánh mắt phòng vệ, một tay nắm cổ áo, một tay nắm chặt bình xịt phòng kẻ xấu ở trong túi, giọng run rẩy hỏi: “Cậu… cậu cần cái gì… cái gì có lợi?”.
Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của cô, Âu Dương Dị cười rất vui vẻ: “Cậu yên tâm! Mình không có hứng thú với Thái Bình Công Chúa.”
“Âu Dương Dị, có phải là cậu tìm…” Tâm trạng thất thường của Thu Hạ Hạ khiến cô xúc động thốt ra nửa chừng rồi im bặt bởi vì hai chữ “sát nhân” lại vừa thoáng qua trong tâm trí cô.
“Gì cơ?” Nụ cười trong mắt Âu Dương Dị tắt dần, tối nay cô ấy có vẻ rất kỳ lạ.
“Ơ … không … không có gì …” Thu Hạ Hạ vội vàng lắc đầu, xua tay cười giả ngốc sau đó đổi chủ đề: “Này… Âu Dương Dị, cậu có thể nói lý do cậu không muốn hẹn hò với mình không?”. Mắt cô thì nhìn Âu Dương Dị nhưng trong đầu lại nghĩ đến tên sát nhân mà báo chí đã đưa tin. Càng cố ép bản thân không nghĩ nữa thì những câu chữ trong bài báo ấy lại càng hiện ra trong đầu cô. Đặc biệt là chiếc huy hiệu bằng đồng lúc ẩn lúc hiện trong tâm trí như thể nó sợ cô quên mất nó không bằng.
“Không thể!” Cậu trả lời rất thẳng thừng.
“Ờ… Thế thôi vậy…” Tiếp theo phải nói gì đây? Ánh mắt cầu cứu “chi viện” của Thu Hạ Hạ nhìn về phía vườn hoa cách đài phun nước không xa.
Âu Dương Dị cũng nhìn theo hướng cô vừa nhìn, thấy kỳ lạ liền hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì thế?”.
Thu Hạ Hạ sợ quá liền thu ánh nhìn lại, hoảng hốt lắc đầu: “Không có! Không có! Mình không nhìn gì hết!”.
Không có mới lạ! Âu Dương Dị nhìn biểu hiện khả nghi của cô sau đó lại nhìn về phía vườn hoa, rồi lại quay lại nhìn Thu Hạ Hạ, chau mày quan tâm hỏi: “Hạ Hạ, có phải có chuyện gì đúng không?”....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








