watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Hay là cô cứ nói chuyện cá cược này cho cậu rồi nhờ cậu giúp đỡ? Chỉ cần cô có thể thuyết phục cậu đồng ý giả làm bạn trai cô trong một khoảng thời gian, chờ cho Chung Ngọc Thanh xin lỗi xong thì hai người có thể ai trở về cuộc sống của người nấy rồi. Hai bên cũng chẳng tổn hại gì, đây có lẽ là cách tốt nhất chăng?
Âu Dương Dị cảm thấy Thu Hạ Hạ không ngừng nhìn mình, sau đó ngẩng đầu lên khỏi bàn ăn và nhìn Thu Hạ Hạ: “Tại sao cậu không ăn, chỉ nhìn mình vậy? Có phải cứ nhìn mình ăn như thế, bụng cậu cũng tự nhiên thấy no rồi?”. Âu Dương Dị nhếch lông mày bên trái, điệu bộ như thể chọc cười Thu Hạ Hạ.

“À, chẳng có cách nào cả, tại cậu đẹp trai quá! Nhìn khuôn mặt đẹp trai của cậu, mình cũng chẳng cần ăn gì nữa!” Thu Hạ Hạ mỉm cười, buông tay khỏi ống hút, đẩy ly sinh tố về phía trước rồi ngồi dựa vào thành ghế: “Cậu ăn no rồi phải không?”.

Âu Dương Dị gật gật đầu, cầm cốc nước quả lên hút một hơi, sau đó ngồi dựa vào thành ghế, ánh mắt cười mang ý thăm dò, nhìn Thu Hạ Hạ: “Mình nhớ cậu nói cậu tên là Thu Hạ Hạ đúng không? Mình tên là Âu Dương Dị. Thu Hạ Hạ, cậu nói xem lý do cậu cố ý va vào làm đổ cơm của mình rồi mời mình tới đây ăn cơm là gì đi!”.

Thu Hạ Hạ chau mày, mắt vô cùng gian manh nhìn xéo Âu Dương Dị hỏi: “Cậu biết là mình cố ý?”.

Âu Dương Dị gật nhẹ, nụ cười hiện trên gương mặt: “Hành động của cậu quá lộ liễu rồi!”.

“Vậy thì lần sau mình thực sự cần cải tiến nhiều mới được!”, Thu Hạ Hạ hạ giọng lầm bầm, sau đó tiếp tục nhìn Âu Dương Dị: “Thế cậu có biết vì sao mình mời cậu ra ngoài này không?”.
“Không phải là cậu thích mình đấy chứ?” Âu Dương Dị hoàn toàn chỉ có ý trêu chọc, nhưng không ngờ Thu Hạ Hạ gật đầu rất trịnh trọng.

Nghĩ một lát, Thu Hạ Hạ lại lắc đầu nói: “Cũng không phải là thích cậu, mình chỉ muốn hẹn hò cùng cậu thôi.”

“Có gì khác nhau ở đây sao?”

“Đương nhiên rồi!”, Thu Hạ Hạ chăm chú giải thích: “Trước thì vì thích cậu nên muốn có thể hẹn hò với cậu. Sau thì muốn có thể hẹn hò với cậu nhưng không phải vì thích cậu.”

Âu Dương Dị nghe một hồi, lập tức nghiêng về phía trước rất hào hứng, đầu tiến sát Thu Hạ Hạ: “Cậu không thích mình?”.

Thu Hạ Hạ lắc đầu: “Đó không phải là điều quan trọng. Quan trọng là mình có một việc muốn nhờ cậu giúp”.

“Nào, đó là việc gì? Cậu nói mình nghe xem sao!”

Thế là Thu Hạ Hạ hoa chân múa tay kể lại đầu đuôi câu chuyện, nói một mạch đến lúc khô hết cả mồm, đau hết cả miệng, cốc sinh tố to đùng để trên bàn đều bị uống sạch bách mới kể hết được từ đầu chí cuối toàn bộ câu chuyện.

“Cậu muốn mình giúp cậu? Nếu như vậy thì mình được lợi gì chứ?” Âu Dương Dị nghe hết câu chuyện, lại tiếp tục ngồi dựa vào thành ghế.

Thu Hạ Hạ nghe xong, hơi cau mày: “Cậu muốn được lợi? Cậu muốn được lợi lộc gì cơ?”.

Âu Dương Dị nhìn Thu Hạ Hạ rồi cười, dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi lại Thu Hạ Hạ: “Vậy cậu có thể đem đến cho mình điều gì có lợi?”.

Thu Hạ Hạ nghe câu hỏi với thái độ thản nhiên của cậu thì có thể thấy cậu không có hứng thú với chuyện này nên hỏi thẳng: “Có phải là cậu không muốn giúp mình?”.

Âu Dương Dị cười mà không nói gì.

“Cậu không đồng ý cũng chẳng có vấn đề gì.” Thu Hạ Hạ nghiêng người nhìn cậu, trên mặt nở một nụ cười tự tin: “Mình sẽ có cách khiến cậu phải hẹn hò với mình”.

“Ồ! Thế à? Vậy để mình chống mắt chờ xem.” Sự hứng thú hiện lên trong đôi mắt đen láy của Âu Dương Dị .

Thu Hạ Hạ nhún vai đứng dậy, cầm ba lô để trên ghế bước ra ngoài, tự nhiên như nhớ ra điều gì, quay đầu lại dặn Âu Dương Dị: “Một lát nữa nhớ thanh toán”.

“Không phải cậu nói cậu mời mình sao?” Tuy ngay từ đầu Âu Dương Dị không định để Thu Hạ Hạ thanh toán nhưng cậu vẫn muốn biết phản ứng của Thu Hạ Hạ sẽ như thế nào.

“Lúc ở cửa Nhã Đằng Các mình có chào mời cậu bước vào! Cậu thử nghĩ lại xem có đúng như vậy không. Thế nhé, mình phải đi rồi, cậu nhớ trả tiền đấy!” Thu Hạ Hạ hùng hồn nói, sau đó lại dũng mãnh bước đi.

Trong đầu Âu Dương Dị vụt qua hình ảnh lúc nãy ở cửa quán ăn, Thu Hạ Hạ cố ý đứng ở cửa “mời” cậu bước vào. Sau đó cậu khẽ cười thành tiếng, đôi mắt đen thoảng nụ cười xuất phát từ trong tim.

Trong lớp học, trên bục giảng, thầy giáo môn Địa Lý bị hói đầu đang giảng đến phần “Sự thay đổi của đất đai và đại dương”, học sinh ngồi dưới im phăng phắc. Nhưng bạn đừng lầm tưởng cái không khí lặng không một tiếng chim sẻ ấy có nghĩa là mọi người đang chăm chỉ nghe bài. Ngoài một vài học sinh ưu tú ở hàng đầu ngồi nghe giảng và ghi chép, học sinh ngồi phía dưới thành một đám lớn, đều mơ đi gặp Chu Công cả rồi. Còn lại thì đang dùng di động lên QQ chat chit; con trai đang chơi game bằng máy điện tử cầm tay; con gái đọc mấy cuốn sách bỏ túi hoặc các tạp chí thời trang; chăm chú nghe giảng không có mấy người. Lên lớp môn Địa Lý, mọi người đều nhất trí chỉ cần không ra tiếng động thì dù bạn có nhảy nhót như con khỉ trong lớp cũng chẳng có ai nói gì. Đến lúc thi học kỳ, không cần biết bạn dùng cách gì, chỉ cần bạn qua là được.

Thu Hạ Hạ và Trương Nhã Tuyên ngồi ở vị trí sát tường phía dưới lớp học. Hai người ngồi vừa đúng bàn trên bàn dưới, muốn truyền đạt thông tin gì chỉ cần trực tiếp viết vào giấy là được, tiết kiệm được khối tiền nhắn tin.

Trương Nhã Tuyên lặng lẽ chuyền mẩu giấy dưới gầm bàn, Thu Hạ Hạ nhận rồi mở ra xem.
“Hạ Hạ, buổi trưa cậu với Âu Dương Dị đã đi đâu và làm gì vậy?”

Thu Hạ Hạ cầm bút gạch gạch trên giấy viết câu trả lời.

“Chúng mình đến Nhã Đằng Các ăn cơm, mình đề nghị cậu ấy hẹn hò với mình nhưng cậu ấy đã từ chối. Nhưng chẳng sao cả, mình khắc có cách khiến cậu ấy trở thành bạn trai của mình.”

Thu Hạ Hạ vo viên mẩu giấy, thừa lúc thầy giáo không chú ý vứt lên trên bàn của Trương Nhã Tuyên. Trương Nhã Tương mở ra xem xong, còn chưa kịp viết lại thì tiếng chuông báo hết giờ vang lên.

Vì nhà trường có quy định sau tiết thứ hai của buổi sáng là giờ thể dục giữa giờ nên thầy dạy Địa Lý còn chưa hết bài thì đã nhanh chóng kêu hết giờ. Bên ngoài cửa sổ còi hiệu lệnh tập trung bắt đầu vang lên, học sinh trong lớp nhanh chóng mang phù hiệu của trường, tốp hai tốp ba đi ra ngoài.

Trương Nhã Tuyên quay người lại, vỗ vỗ lên mặt bàn của Thu Hạ Hạ, theo thường lệ đều gọi Thu Hạ Hạ cùng đi tập thể dục, nhưng nhìn thấy Thu Hạ Hạ nằm gục trên bàn, không động đậy. “Hạ Hạ, cậu làm sao vậy? Cảm thấy không khỏe à?” Trương Nhã Tuyên quan tâm lấy tay sờ lên trán bạn.

“Ôi! Bụng mình không hiểu làm sao mà thấy hơi đau. Nhã Tuyên, hôm nay mình không tập thể dục đâu, cậu đi một mình đi!” Thu Hạ Hạ để mặt lên trên lớp áo dày, giọng nghe có vẻ buồn bã, nhìn có vẻ như đau thật. Nhưng thực tế thì đang giả vờ giả vịt, cười thầm trong bụng.

“Ừ! Thế cậu cứ ngồi trong lớp nghỉ nhé, mình ra ngoài đây!” Trương Nhã Tuyên nhìn xung quanh, các bạn đều đã ra ngoài gần hết, cô vỗ nhẹ lên vai bạn rồi nhanh chóng ra ngoài.
Thu Hạ Hạ tiếp tục bộ dạng như sắp chết, gục trên bàn, tai dỏng ngược, lắng nghe động tĩnh trong lớp học. Đến khi lớp học yên tĩnh, không còn tiếng động nào, cô mới lặng lẽ để lộ cặp mắt láo liên. Thận trọng xác nhận trong lớp không còn ai khác ngoài mình thì cô mới nhảy lên với mười phần phấn khích....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»