Mặt Thu Hạ Hạ sa sầm, trừng mắt nhìn Mạc Trần Bạch:
“Bây giờ đang phải làm lại bài kiểm trai đại số mà cậu lại nói dạy mình học vẽ. Mạc Trần Bạch, là cậu cố ý phải không hả?”, sắc mặt Thu Hạ Hạ càng lúc càng khó coi, không đợi Mạc Trần Bạch giải thích liền rút tay lại, cầm cuốn sách đại số trên bàn của Mạc Trần Bạch đập vào mặt cậu.
Mạc Trần Bạch đau quá liền ôm mặt kêu rên rỉ.
Thu Hạ Hạ không thèm để ý tới cậu, phủi phủi tay, không biết có còn bịu bám vào không, quay đầu cười dịu dàng với Âu Dương Dị: “Dị, chúng ta bắt đầu làm bài kiểm tra thôi!’.
Âu Dương DỊ mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng ghét sát Thu Hạ Hạ, bắt đầu dịu dàng giải thích đề bài kiểm tra cho cô. Hai người bất giác cùng nhìn nhau cười, hai cái đầu không hẹn mà cứ thân mật ghét sát vào nhau, Mạc Trần Bạch ngồi bên nhìn thấy cảnh đó, ruột gan như có lửa cháy phừng phừng nhưng lại không thể nói gì, chỉ biết tự trách mình năm nay không may hình thành thói quen xấu học lệch để bây giờ lại bất ngờ tạo cơ hội tiếp xúc người đẹp cho tình địch không đợi trời chung.
Vòng đầu tiên của cuộc chiến giành mỹ nhân, hoàng tử Âu Dương Dị thắng!
Từ sau khi biết sự tồn tại của Mạc Trần Bạch, Âu Dương Dị cứ rảnh rỗi là kiếm cớ chạy tới lớp của Thu Hạ Hạ. Mạc Trần Bạch cũng không chịu thua kém, lợi dụng ưu thế “nhất cự li nhì tốc độ” cứ hết mỗi tuết học là kiếm Thu Hạ Hạ “buôn dưa lê”, đến cả lúc Thu Hạ Hạ đi vệ sinh cũng chờ đi cùng. Thu Hạ Hạ tức giận đến mức hóa thành thủy thủ Popeye đá cho hai kẻ phiền nhiễu “bay vèo ra ngoài không gian”.
Tan học hôm nay. Mạc Trần Bạch chạy liền một mạch tới chỗ ngồi của Thu Hạ Hạ. Sau khi tự tin chạy vội tới chiếc bàn phía trước Thu Hạ Hạ, cậu liền như ông hoàng chiếm lấy vị trí của người khác.
“Hạ Hạ, lát nữa tới tiết hai, để mình vẽ cậu được không?”.
Thu Hạ Hạ ngẩng lên nhfin Mạc Trần Bạch, nói với vẻ không quan tâm: “Làm người mẫu chẳng có gì thú vị, lại còn phải toàn thân bất động, duy trì tư thế trong thời gian dài, cậu đi tìm người khác đi! Hay là tìm Nhã Tuyên đi, cậu ấy rất biết cách pose hình đấy!’ Nói xong, cô lại tiếp tục vùi đầu vào cuốn tiểu thuyết tình cảm trong tay.
“Đúng là làm người mẫu không thú vị như chơi bóng rồ. Hạ Hạ,mình tìm cách dạy cậu chơi bóng nha!”
Chẳng biết Âu Dương Dị đã đứng sau Mạc Trần Bạch từ lúc nào, khiến Mạc Trần Bạch giật nảy mình.
“Đừng có nấp sau lưng tôi!” Mạc Trần Bạch phùng mang trợn mắt với Âu Dương Dị.
“Mình cũng không thích nấo sau lưng cậu.” Âu Dương Dị liếc Mạc Trần Bạch cười hi hi, vui vẻ bước tới bên cạnh Thu Hạ Hạ
“Hạ Hạ, để mình dạy cậu chơi bóng rồ được không?”
“Không! Chơi bóng rổ nhiều sẽ khiến bắp tay và bắp chân đều trở nên săn lại. Con gái mà có bắp tay nổi từng ụ từng ụ thì trông khiếp lắm, mình không muốn biến thành như thế!” Thu Hạ Hạ đang phiêu diêu trong thế giới lãng mạn của cuốn tiểu thuyết, từ chối lời đề nghị của Âu Dương Dị mà thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
Mạc Trần Bạch hoan hỉ nhìn Âu Dương Dị, sướng tới mức không khép được miệng lại, phụ họa theo: “Đúng! Đúng! Con gái không nên trông rắn rỏi như thế đâu!”, nói xong, cậu lại đề nghị: “Hạ Hạ, hay là mình dạy cậu vẽ tranh hoạt hình manga nhé?”.
“Hả? Cậu còn biết vẽ cả cái đó sao?” Thu Hạ hạ ngẩng đầu, reo lên kinh ngạc.
“Đúng vậy!” Mạc Trần Bạch đắc ý liếc Âu Dương Dị rồi nói tiếp: “Thời gian mình học tranh sơn dầu ở nước ngoài, mình có quen một cao thủ chuyên vẽ tranh manga. Những lúc rảnh rỗi, mình nhờ cậu ấy dạy mình”.
“Oa! Được! Được! Mình phải học!” Thu Hạ Hạ nhanh chóng cất cuốn tiểu thuyết vào trong ngăn kéo, hào hứng đứng dậy.
“Vậy thì ok, cậu chời mình một lát, mình đi lấy hộp đựng dụng cụ rồi chúng ta lên tầng thượng vẽ.” Mạc Trần Bạch vui vẻ đứng dậy, quay về chỗ lấy hộp dụng cụ
Lúc này, Thu Hạ Hạ có chút ngại ngùng nói với Âu Dương Dị: “Dị, xin lỗi nhé. Mình không đi chơi bóng rổ cùng cậu được, hay là cậu rủ bạn cậu đi chơi cùng?”.
Âu Dương Dị cười ấm áp, dịu dàng nhìn Thu Hạ Hạ: “Không sao đâu, hay là mình đi học vẽ cùng cậu?”. Nếu Âu Dương Dị đi cùng thì cũng không hẳn là cô từ chối ý tốt của cậu. Nếu như vậy, cô cũng không cần xin lỗi cậu rồi. Nghĩ như vậy nên mắt Thu Hạ Hạ sáng lấp lánh, gật đầu lia lịa: “OK! OK!”.
“Không được! Mình không đồng ý!” Mạc Trần Bạch tay cầm hộp dụng cụ đi tới, lớn tiếng phản đối.
Thu Hạ Hạ bối rối nhìn Mạc Trần Bạch, không hiểu nên nói: “Tại sao vậy? Ba người cùng vẽ cũng rất tuyệt mà!”. Thu Hạ Hạ ngây ngô vẫn chă phát hiện ra thời gian này, mọi việc mà hai cậu làm đều vì muốn giành lấy cô.
“Điều này…”, Mạc Trần Bạch suy nghĩ để tìm ra một cái cớ hợp lý, “vì trong một thời gian, mình chỉ có thể dạy cho một người học vẽ mà thôi! Mình không thẻ phân thân để cùng lúc dạy cho cậu và Âu Dương Dị được. Cậu thấy đúng không hả Thu Hạ Hạ?”.
Mạc Trần Bạch nói không sai, nhưng cô lỡ đồng ý với Âu Dương Dị mất rồi! Cô không thể vừa mới đồng ý người ta rồi lại nuốt lời được. Thu Hạ Hạ nghĩ đau cả đầu, nhất thời không biết phải làm thế nào.
Âu Dương Dị nhìn Thu Hạ Hạ, rồi quay sang Mạc Trần Bạch mỉm cười: “Không sao. Cậu dạy cho Thu Hạ hạ là được rồi, mình ngồi bên nhìn thôi”.
Mặt trời lên to và sáng như thế, cậu cần gì cái bóng đèn loại công suất lớn như Âu Dương Dị cơ chứ! Ánh mắt Mạc Trần Bạch sắc lẹm nhìn chằm chằm Âu Dương Dị, giọng điệu kiên quyết từ chối:
“Không được! Cậu ngồi ở bên, tôi sẽ bị phân tâm.”
Cái cớ này nghe thật không lọt tai! Âu Dương Dị nhếch mép, cười mỉa mai Mạc Trần Bạch.
Thu Hạ Hja đứng giữa khổ sở nghĩ một hồi rồi hào hứng đưa ra chú ý: “A! Hay là Mạc Trần Bạch dạy vẽ cho Âu Dương Dị còn mình thì ngồi bên cạnh xem?”.
Lời nói của Thu Hạ Hạ làm “trận chiến khốc liệt” giữa hai người bị gián đoạn, họ cùng quay lại nhìn cô nhưng biểu hiện trên nét mặt thì hoàn toàn khác nhau. Âu Dương Dị thì khóc dở mếu dở, Mạc Trần bạch thì như đớp phải ruồi.
Với đề nghị chối tỷ của cô, hai cậu đương nhiên không đồng ý.
Trong lòng Mạc Trần bạch rối bời một lúc lâu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng không nhẫn nại thêm được nữa, đành phải nhượng bộ. “Thôi được rồi! Mình ở đây dạy cậu vậy! Bạn Âu Dương Dị, mời bạn đứng một bên để xem!”.
Nghe xong, Âu Dương Dị ở bên cười đắc ý. Đáng tiếc nụ cười của cậu chưa giữ được lâu thì đã bị Mạc Trần Bạch dễ dàng làm cho tắt ngấm.
Bởi vì Mạc Trần Bạch lấy lý do người mới học vẽ không quen việc cầm bút lông nên đường đường chính chính cầm bàn tay nhỏ nhắn của Thu Hạ Hạ, tay trong tay dạy cho cô vẽ. Điều khiến Âu Dương Dị bực nhất chính là Mạc Trần Bạch còn mượn cớ nếu đứng ở đằng trước thì rất khó dạy cho Thu Hạ Hạ rồi nghiễm nhiên đứng sau cô, đưa mặt cậu tiến sát, ở vị trí gần như ôm trọn Thu Hạ Hạ, lại cầm tay dạy cho cô tập vẽ. Vị trí của hai người không thể thân mật hơn được nữa! Trong mắt Âu Dương Dị là khao khát muốn nữa! Trong mắt Âu Dương Dị là khao khát muốn “đâm người” không thể kìm nén được, khuôn mặt tuấn tú chuyển từ màu đỏ sang màu xanh rồi thành màu trắng nhưng lực bất tòng tâm, không làm gì được Mạc Trần Bạch.
Vòng thứ hai, Mạc Trần Bạch thắng.
Lại nói về Âu Dương Dị, cậu không dễ chịu đựng đến lúc tiết hai kết thúc. Sau tiết thứ hai là thời điểm tan học buổi chiều....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








