watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cậu, không hiểu cậu tới làm gì.

Mạc Trần Bạch cười, vươn tay ra véo mũi cô: “Tiểu nha đầu, đừng có nhìn mình như thế, mình sẽ hiểu lầm đấy!”.

Thu Hạ Hạ đỏ mặt, cúi đầu, buồn bã hỏi: “Bạn Trần Bạch, xin hỏi bạn tìm tôi có việc gì không?”.

Một tiếng “bạn Trần Bạch” xa lạ khiến cậu nhíu mày, cô ấy muốn vạch ranh giới với cậu rõ ràng đến vậy sao? Đáng tiếc cậu lại không định như ý cô muốn, cậu về nước không phải để làm bạn học đơn thuần với cô! Đã là hạnh phúc của cậu thì nhất định cậu sẽ tranh đấu để đòi lại! Mạc Trần Bạch nở nụ cười tự tin, sau đó nghiêng người, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Sau giờ tự học buổi tối chờ mình rồi cùng về nhà. Chuyện giữa chúng mình nên nói cho rõ ràng. Nhớ là chỉ có cậu với mình, để Trương Nhã Tuyên với những người khác về trước.” Nói xong, cậu đứng thẳng người, một ý nghĩ xấu xa vừa chạy qua trong đầu cậu, nụ cười của cậu bỗng trở nên gian xảo. Sau đó…

Cậu hôn cô.

Trong mắt của mọi người, bờ môi cậu hôn lên tai cô.

Trương Nhã Tuyên ngẩn người.

Những nữ sinh khác thở hắt ra, không dám tin hoàng tử trong tim bỗng dưng lại hôn một Thu Hạ Hạ hết sức bình thường.

Các nam sinh thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ nhìn cảnh thân mật giữa hai người bọn họ.

Mặt Thu Hạ Hạ đỏ dừ như thể sắp nổ “đoàng” một cái.

“Coi như là sự trừng phạt nho nhỏ với cái từ “bạn Trần Bạch” lúc nãy. Nếu lần sau còn lặp lại, mình sẽ hôn thẳng lên môi cậu.” Cậu nhìn khuôn mặt đỏ như gấc của cô rồi cười thỏa mãn quay người bước đi.

Trương Nhã Tuyên lấy lại tinh thần liền đẩy đẩy Thu Hạ Hạ vẫn còn ngẩn ngơ, kinh ngạc thốt lên: “Hạ Hạ, cậu ấy vừa “mi” cậu kìa!”

Thu Hạ Hạ chớp mắt hoảng hốt, như thể vừa tỉnh sau cơn mê.

Trước mặt các bạn cùng lớp, cậu đã “mi” cô. Trống ngực của Hạ Hạ đập loạn xạ liên hồi, hai tay cô vô thức ôm ngực.

“Hạ Hạ! Hạ Hạ! Cậu đang nghĩ gì thế hả?”

“Dị, cậu đang nghĩ gì thế?” Chờ mãi không thấy cậu trả lời, Kim Dục Duy lại gõ gõ lên bàn lần nữa.

Âu Dương Dị quay trở về thực tại, lúc này cậu mới phát hiện ra mình lại vừa phân tâm. Việc cậu lơ đễnh như vậy không biết đã là lần thứ bao nhiêu trong vòng hai ngày nay. Cậu cười đau khổ lắc đầu: “Mình không sao, có vẻ là tối qua ngủ không được sâu”.

Ngủ không sâu giấc? Ai thèm tin cơ chứ! Kim Dục Duy nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, sau đó nghịch ngợm, ghé sát trước mặt, nháy mắt hỏi: “Tiểu tử! Không phải là thất tình đấy chứ?”.

Thất tình? Âu Dương Dị nhíu mày, không thể không cười mỉa mai. Triệu chứng bệnh của cậu quả thật rất giống thất tình, thế nhưng quan hệ giữa cô ấy vào cậu còn không được tính là tình bạn bình thường!

“Này tiểu tử! Làm sao mà cậu cười trông ai oán thế hả? Thất tình thì thất tình! Cũng chẳng phải cái gì lớn tới mức không chịu nổi! Làm người mà không thất tình thì mới gọi là lạ đấy!” Kim Dục Duy dùng tay đấm đấm lên ngực Âu Dương Dị, háo hức nói: “Đừng có đeo cái bộ dạng đưa đám oán thù con gái như vậy nữa! Quá lắm thì người anh em này sẽ giới thiệu một cô bồ cho cậu là cùng chứ gì!”.

Âu Dương Dị ôm ngực đang còn đau âm ỉ, cười khổ sở đứng lên: “Cái gì mà đưa đám oán thù con gái, cậu lố quá rồi đấy! Mình không thất tình, cũng không cần cậu giới thiệu bạn gái, tiểu tử cậu không cần phải mua việc vào người làm gì”.

“Coi cậu kìa! Chúng mình là anh em, cậu có việc gì thì cứ thẳng thắn nói với mình, đừng ngại ngùng, người anh em này không cười nhạo cậu đâu!” Kim Dục Duy liếc mắt vẻ trách móc nhìn cậu, nghiêm túc đặt trái bóng rổ trên sàn nhà, ngồi xuống chiếc ghế đằng trước Âu Dương Dị. “Dị, nếu cậu muốn thay bồ, mình thấy cô bé tặng hộp cơm lần trước cho cậu không đến nỗi quá tệ đâu!” Tặng hộp cơm? Mỗi ngày đều có bao nhiêu cô gái tặng hộp cơm cho cậu, Kim Dục Duy đang nói tới cô nào?

Âu Dương Dị nghĩ mãi mà không ra nên một lúc sau đành bỏ cuộc, hỏi Kim Dục Duy: “Cậu nói cô nào cơ?”.

“Thì là cái cô tặng cậu hộp cơm có thuốc xổ ấy.”

“Cậu nói tới Thu Hạ Hạ?” Âu Dương Dị lập tức đoán ra. Thực lòng mà nói, ngần ấy cô gái tặng cơm cho cậu đều ẩn chứa sự ngưỡng mộ, chỉ có mình cô ấy có ý xấu trộn thuốc xổ vào cơm, ấn tượng trong cậu không thể nào không sâu sắc.

“Thì ra cô ấy là Thu Hạ Hạ.” Kim Dục Duy phấn khích: “Nói thật nhé, tuy hợp cơm của cô ấy có thuốc xổ nhưng hương vị của hộp cơm rất ngon. Nếu nhóc con cậu có thể kết bạn với cô ấy thì sau này người anh em là tôi có thể được cải thiện bữa ăn rồi!”.

Nói qua nói lại hóa ra cậu ta cũng vì cái mốm muốn ăn ngon ấy! Nhưng tài nghệ bếp núc của Thu Hạ Hạ đích thực là hiếm thấy. Điểm này sau khi nếm qua các món ăn do cô đích thân nấu thì đã không còn nghi ngờ gì nữa. Thế nhưng, để cô làm bạn gái của cậu ư? Chuyện đó thì không thể được! Cậu tránh mặt cô còn chẳng xong nữa là! Làm sao có thể theo đuổi cô chứ! Nhưng những lời nói của Kim Dục Duy đã nhắc nhở có lẽ cậu nên đi tìm Thu Hạ Hạ một phen. Dù gì thì lần trước ăn cơm do Thu Hạ Hạ nấu, cậu cũng chưa chính thức nói lời cảm ơn với cô.

Cậu chắc chắn không phải vì nhớ nên mới phải đi tìm cô đâu nhé! Chỉ vì cậu muốn nói lời cảm ơn, phòng trường hợp sau này có người nói cậu không phải con nhà gia giáo! Đúng! Chính là vì lý do này!

Vậy thì sau giờ tự học buổi tối đi tìm cô ấy thôi!

Sau khi giờ tự học buổi tối kết thúc Thu Hạ Hạ vội vàng kêu Trương Nhã Tuyên về trước.

“Hạ Hạ, một mình cậu sẽ ổn chứ?” Trương Nhã Tuyên không an tâm hỏi.

Thu Hạ Hạ cười cười, xua tay: “Yên tâm, mình không sao đâu”.

“OK! Vậy mình về trước ! Bye bye! Ngày mai gặp!” Trương Nhã Tuyên xách cặp ra khỏi lớp học.

“Bye bye! Ngày mai gặp!”

Thu Hạ Hạ nhìn theo bạn thân đi xa rồi mới cúi đầu thu dọn đồ đạc của mình. Đột nhiên, cô có cảm giác có một cái bóng từ phía trên đổ xuống người, cho rằng đó là Mạc Trần Bạch, cô lại tiếp tục thu dọn sách vở trên bàn, cất tiếng mà không ngẩng đầu lên: “Mạc Trần Bạch, mình đang thu dọn đồ đạc, cậu chờ mình một lát!”.

“Không thể ngờ cậu lại lắm thủ đoạn thế! Trần Bạch mới chuyển tới chưa đầy hai hôm, cậu đã một tay cưa đổ cậu ấy rồi.” Tiếng con gái vang lên mỉa mai.

Thu Hạ Hạ giật mình, nhìn lên, không ngờ lại thấy khuôn mặt khinh khỉnh của Chung Ngọc Thanh đang nhìn cô, đôi mắt không giấu nổi vẻ đố kỵ.

“Nhưng đáng tiếc là…” Chung Ngọc Thanh cố ý kéo dài giọng trêu ngươi, nóng nẩy như sắp cãi nhau, “Đáng tiếc người mà cậu cưa đổ không phải là Âu Dương Dị, cho nên vụ cá cược của chúng ta, cậu thua rồi! Cậu hãy thừa nhận cô bạn vô tích sự của cậu không thể sánh đôi cùng anh Dị đi”.

Thu Hạ Hạ phản ứng lại, thở hổn hển, nói: “Vụ cá cược của chúng ta vẫn chưa kết thúc! Cậu không cần đưa ra kết luận sớm như vậy! Mình sẽ không thua đâu, cho nên cậu nhất định phải xin lỗi Nhã Tuyên!”.

Chung Ngọc Thanh cười lạnh lùng: “Cậu cho rằng loại cỏ đuôi chó bình thường như cậu có thể cưa đổ Âu Dương Dị phải không? Tôi thấy hay là cậu đau lòng rồi chết sớm đi một chút! Ngộ nhỡ đến lúc thua cuộc rồi… Á! Đau quá!? Là đứa chết bầm chết dập nào dẫm lên chân tôi!?” Chung Ngọc Thanh run run tới mức lạc cả giọng, cả giận mất không quay đầu nhìn xem ai là người vừa dẫm lên bàn chân ngọc ngà của cô....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
1234...91011»