watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Ân từ từ mở mắt ra, lập tức thấy mình đang nằm áp mặt vào lưng một ai đó có mái tóc màu nâu nhạt, hai tay còn quàng qua cổ người ta.
Cô nhanh chóng đi đến kết luận “ai đó” chỉ có thể là Thiện.
Gương mặt hơi nóng lên, cô cẩn thận thu hai cánh tay của mình về.
“Dậy rồi à?” – Tiếng Thiện vang lên làm Ân giật bắn người. Sao cứ có cảm giác như tên ăn trộm bị phát hiện thế này?
Thiện vừa ngồi dậy đã quay lại nhìn Ân bằng ánh mắt gian xảo:
“Cậu thích tôi lắm đúng không?”
“Đang nói nhảm gì đấy?” – Ân lơ đãng trả lời Thiện, mắt nhìn quanh căn phòng. Cô ngồi dậy để nhìn rõ hơn.
Với lịch sự cơ bản của một người con trai, Thiện đưa tay đỡ cô.
Lần thứ ba trong ngày cậu bị Ân gạt tay ra. Hơi ngẩn người một chút, cậu thu tay về xỏ vào túi quần. Thề là sẽ giữ nó trong đó, tuyệt đối không chìa ra đỡ cô nữa.
“Ban đầu còn giả vờ không cho cõng, đến khi lên taxi thì nhất định không buông cho đến khi đến bệnh viện. Cậu có biết là tôi phải cõng cậu trong khi bác sĩ sát trùng và khâu lại vết thương cho cậu không hả?” – Thiện làu bàu, tay xoa xoa cổ, vặn đầu qua lại.
“Tôi không buông hay cậu không thả?” – Ân cãi lại mặc dù biết nhiều phần trăm là Thiện nói đúng. Trước đây cô cũng đã từng như thế với ba mình.
“Tôi bị điên hay sao mà thích cõng con heo trên người?” – Thiện cũng không vừa, cậu gân cổ lên cãi dù trong suốt lúc cõng Ân, cậu luôn tự hỏi sao cô lại nhẹ như thế.
“Chính xác! Chính là ý này!” – Ân búng tay cái “póc”.
“Ý gì?” – Thiện ngơ ngác.
“Cậu bị điên.” – Ân nói rồi phì cười.
Nhìn nụ cười của cô, những ý nghĩ đã được vạch ra sẵn để cãi lại được não bộ thu hồi mà không truyền đến cơ miệng. Thiện hắng giọng rồi chuyển chủ đề.
“Cậu làm gì mà để bị thương như thế? Bác sĩ nói nhìn nó giống một vết đâm.”
“Một số chuyện linh tinh thôi.”
“Đừng có nói là đánh nhau nha!”
“Phải thì sao?”
“Con gái mà đánh nhau xấu lắm!”
Thiện nói xong lập tức im bặt, chợt nhận ra mình nghĩ về Uyên Đan nhu mì.
Cậu yêu cô có lẽ cũng vì sự nhu mì hiền lành đó. Chưa một lần nào cậu nghe cô chửi mắng ai hay có hành động quá khích. Gương mặt đẹp như tranh vẽ ấy lúc nào cũng êm dịu như nước hồ thu. Đôi mắt trong sáng như pha lê chưa một lần lườm ai ác ý.
Nếu không phải bản thân vừa trải qua, có đánh chết cậu cũng không tin một cô gái băng thanh ngọc khiết, hoàn toàn không nhiễm bụi trần lại là người yêu tiền.
Cậu tự hỏi thiên thần cũng bị tiền làm mờ mắt hay Đan chưa bao giờ là một thiên thần?
“Cậu vốn biết là Đan lừa dối tôi?” – Sau một hồi im lặng và có phần thất thần, Thiện bất ngờ hỏi Ân.
Đôi mắt Ân hơi lướt qua cậu thăm dò. Cậu muốn nghe câu trả lời gì từ cô? Tại sao lại hỏi điều ngoài việc làm cậu đau thêm thì chẳng được ơn ích gì?
Con người quả thật cố chấp một cách kì lạ! Luôn lao vào những chỗ nguy hiểm cho trái tim giống như những con thiêu thân lao vào lửa mà nhất định không chịu tỉnh ngộ, chỉ đến khi chuốc lấy tổn thương đầy mình rồi mới miễn cưỡng thoái lui.
“Không! Tôi không biết gì cả. Cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.”
“Nếu cậu đoán sai thì sao nhỉ?” – Thiện cười chua chát. Từ “nếu” chỉ có trong từ điển mà thôi và đó là nơi duy nhất nó tồn tại. Cuộc sống sẽ không bao giờ có chỗ cho khái niệm “nếu”.
Ân im lặng phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Hôm nay trời có nắng!
“Làm sao tôi biết được.” – Quay lại nhìn Thiện, cô đáp gọn.
Thiện cười buồn – Nụ cười không nên xuất hiện dù vì bất cứ lý do gì.
__Cậu không biết nhưng tôi thì biết đấy. Nếu cậu đoán sai thì tôi bây giờ đã không đau thế này. Đau đến mức không dám thở mạnh, sợ rằng sẽ vô tình làm miệng vết thương mở rộng thêm nhức nhối.__
Ân hoàn toàn có thể nhìn thấy nụ cười kia, càng có thể nhìn rõ tâm sự của người con trai trước mặt. Nhưng ngoài việc là một đứa kiêu ngạo và không thích giải thích, cô còn là kiểu người ngại bày tỏ tình cảm vì thế những câu nói an ủi bị cô gặm nát rồi nuốt vào bụng, tuyệt đối không thốt ra.
Im lặng nối tiếp im lặng, trong căn phòng hai người mà tựa hồ không người, ngoài âm thanh nhè nhẹ của máy móc thì chẳng còn gì khác.
Ân và Thiện cứ ngồi im như thế, chẳng ai có ý phá vỡ bầu không khí lặng lẽ này. Mỗi người một suy nghĩ để theo đuổi, thời gian chầm chậm đi qua.
Không lâu sau, Ân rời khỏi giường bệnh, đi ra cửa. Thiện thấy vậy vội đi theo, hỏi cô đang đi đâu thì nhận được câu trả lời cộc lốc “đi về”.
Trên lối hành lang dẫn ra cổng bệnh viện, những y tá, bác sĩ gặp trên đường đều cúi đầu chào Thiện. Hành động này giúp Ân đoán ra rằng mình đang trong bệnh viện Vương Thị.
Nghi vấn của cô đã được xác định ngay sau khi ra khỏi cổng. Quả nhiên đây là bệnh viện của nhà họ Vương, đối diện kia là bệnh viện nhà họ Vũ. Hai bệnh viện tầm cỡ của hai tập đoàn lớn luôn đối đầu nhau được xây đối diện nhau.
Thỉnh thoảng, báo chí vẫn lôi chuyện này ra nói. Dù chuyện đã xưa như trái đất nhưng vẫn thu hút được không ít người xem. Thiên hạ vốn vô cùng nhàn rỗi trong việc bàn tán chuyện người khác!
***
Ánh nắng của buổi trưa gay gắt chiếu xuyên qua tấm kính cửa xe nhưng không lọt vào vì tấm kính ấy được bảo vệ ngăn ánh sáng chiếu vào.
Trong xe, Ân nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
Tâm trạng của cô không được tốt lắm. Nghĩ lại chuyện ban sáng để Thiện cõng, giờ lại để cậu đưa về, cô cảm thấy rất tự ái.
Bản tính kiêu ngạo, cô không cần và cũng không cho phép ai ban cho cô một sự giúp đỡ nào. Với cô, điều thừa thãi nhất là sự quan tâm của người khác và điều không cần thiết nhất là sự thương cảm.
Chưa một lần nào cô nghi ngờ cái ý nghĩ tự cô có thể lo cho chính mình, tự yêu lấy mình và sống vì chính mình. Tại sao lại phải cần người khác yêu thương, quan tâm trong khi chính mình cũng có thể làm điều đó cho mình?
Có điều, con người thiếu cái gì thì thứ đó sẽ trở thành ma túy của bản thân họ. Bên cạnh Ân đã không còn ai để cô nương tựa, cũng không còn ai cho cô cái hơi ấm được chở che. Vì thế, sự ấm áp chính là ma túy của cô.
Kẻ nghiện mà ý thức được cơn nghiện của mình thì còn dễ cai, kẻ nghiện mà không biết chính mình đang nghiện thì cai bằng cách nào?
Phần Thiện, cậu không mang được bộ dạng thảnh thơi nhắm mắt dưỡng thần như Ân. Không khó để nhìn thấy nét mặt phức tạp biến đổi liên tục thể hiện rõ tâm trạng vô cùng hỗn loạn của cậu. Ánh mắt đang giận dữ kia hứa hẹn sẽ có một trận đập phá khi cậu về đến phòng mình.
Cảm giác bị bỏ rơi thật không dễ tiếp nhận. Nhức nhối là điều đương nhiên nhưng bên cạnh đó còn có cả cảm giác bị xúc phạm.
Dồn nén tất cả phẫn nộ và tổn thương vào đôi mắt rồi chuyển nó ra ngoài qua ánh mắt dán vào cửa sổ xe, cậu nhìn cảnh vật bên ngoài một cách hằn học dù nó chẳng làm nên tội lỗi gì.
__Chỉ trong ngày hôm nay thôi Đan ạ, anh sẽ xóa đi tất cả những gì thuộc về em trong ngày hôm nay.__
Theo địa chỉ mà Ân nói khi mới lên xe, tài xế dừng xe lại trước cổng cô nhi viện Mái Ấm.
Ân từ từ mở mắt ra trong khi Thiện đang nheo mắt đọc tấm bảng nhỏ treo trên cổng.
“Cô nhi viện sao?”
“Cậu sống ở đây à?” – Quay sang hỏi Ân, giọng cậu có vẻ thương cảm.
“Ừ.” – Ân không phải không nghe ra cảm xúc trong lời nói của Thiện nhưng nếu muốn cô cảm kích vì điều đó thì hơi lầm. Ân ghét nhất là bị người khác ban phát tình cảm. Với cô, đó là sự thương hại.
Ân quay đầu đi vào trong mà không một lời cảm ơn.
Thiện cũng không mấy phiền lòng về thái độ của Ân. Dù chỉ mới tiếp xúc không lâu nhưng cậu có thể nắm bắt được rằng cô là người tâm tính khó đoán, ăn nói khó nghe....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - Lynk Boo
» Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố) - Quái Vương