watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Vậy thì tập thôi!”

Sau vài lời có cánh của ông, đám nữ sinh xếp hàng đều tăm tắp, hào hứng tập đứng tấn.

Đầu óc của các cô nàng tiểu thư này tương đối “đơn bào”!

Riêng Ân nghe xong buồn cười không chịu nổi. Kìm nén lắm nhưng tiếng cười vẫn phá lên, cô cười nắc nẻ làm tất cả mọi người trong phòng tập thể dục đều nhìn cô thắc mắc.

“Em học sinh kia, có gì đáng cười?” - Giả vờ nghiêm giọng, ông Dũng quát.

Ân đưa tay lắc lắc trước mặt như nói “không có gì” nhưng tay kia vẫn ôm bụng cười đến chảy nước mắt. Xem ra những ngày tới trong tiết thể dục sẽ có nhiều điều vui đây.

“Chạy năm vòng quanh sân cho tôi.” - Trong tiếng cười của Ân, thầy thể dục ra lệnh.

***

Ân vừa bước vào nhà đã nhìn thấy Phụng ngồi trên ghế sofa, gương mặt hằm hằm như muốn giết người.
Hay rồi! Không biết kẻ xấu số nào chọc phải “ổ kiến lửa” đây.

Liếc nhìn qua chỗ Linh đang ngồi chơi cùng đám trẻ, Ân nhận được cái nhìn đáp trả mang tính chất bất lực điển hình.

“Ức chế thật đấy!” - Bất ngờ, Phụng đứng bật dậy, hét tướng lên làm mọi người đều phải giật mình.

Không đợi mọi người thu hồn về xác, Phụng bắt đầu thao thao bất tuyệt về chuyện mình gặp phải khi đi mua đồ chơi cho bọn trẻ.

Chính xác là nửa tiếng trước, trong cửa hàng đồ chơi trẻ em Cici, cô gặp một tên con trai không biết điều.

Theo những gì cô kể lại thì cả hai đều muốn mua bộ xếp hình “Nàng công chúa cổ tích”, tên con trai đó nhất định không chịu nhường và cô cũng chẳng chịu nhịn.

“Kết quả là mày thua!” - Linh cắt ngang lời Phụng, chốt hạ câu cuối.

“Không! Bộ xếp hình đó của người khác đặt sẵn.” - Phụng lắc đầu tiu nghỉu.

“Vậy thì ức chế cái gì nữa?” - Ân lắc đầu ngán ngẩm.

“Thằng nhóc đó, rõ ràng mặc đồng phục trường mày, tức là thua tuổi tao mà nhất định không chịu gọi tao là chị.” - Phụng cau có chỉ vào Ân.

Linh và Ân nhìn nhau thở dài.

“Cuối cùng tao và nó hẹn nhau cuối tuần này thi uống rượu. Nó thua thì phải gọi tao là chị, tao thua sẽ gọi nó là anh.” - Phụng vòng hai tay trước ngực, mắt mơ màng nghĩ về cảnh mình chiến thắng, gương mặt không giấu nổi vẻ tự đắc.

Trong một buổi chiều đầu thu, Mỹ Phụng bị hai người bạn cùng nhà của mình mắng xối xả, đến ngẩng mặt lên cũng không dám.


Chương 9: Phúc bất trùng lai – Họa vô đơn chí

Ân vừa nhận được cuộc gọi từ một khách hàng mới. Qua điện thoại, vị khách này muốn gặp cô để trao đổi trực tiếp đồng thời cho cô xem hình để nhận mặt con nợ.
Theo địa chỉ khách hàng cung cấp, cô ra khỏi cô nhi viện, hướng về phía ngoại ô.
Đường nhựa kết thúc, trước mắt Ân là một con đường đất vắng vẻ, càng chạy vô trong nhà dân càng thưa thớt.
Đến cuối cùng nơi cô cần tìm cũng hiện ra trước mắt…
… Nó là một khu tập thể bỏ hoang.
Ân lúc này đã nhận ra mình bị lừa.
Cùng lúc đó, từ trong những bụi cây hai bên đường, rất đông những đứa con gái ăn mặc bụi bặm, đầu tóc kỳ quái tiến về phía cô cùng với dao và ống tuýp.
“Tưởng mày thông minh cỡ nào, hóa ra cũng không khó đánh lừa.” – Một giọng nữ lanh lảnh vang lên.
“Mày muốn gì?” – Ân gằn giọng, ánh mắt liên tục đảo quanh đề phòng bị đánh lén.
“Mày có gan giành địa bàn của tao thì đừng có hỏi tao muốn gì.” – Từ trong đám đông, một đứa con gái tóc tém ung dung tiến ra phía trước.
“Giành địa bàn gì chứ?” – Ân cười qua hơi thở.
“Mày giành hết các mối làm ăn của tao mà giờ còn hỏi à?” – Cô gái tóc tém quát lớn.
“Vì mày không có khả năng ép con nợ nhả ra tiền nên người ta không thuê mày thôi.” – Vẻ coi thường hiện rõ trong giọng nói của Ân.
“Con chó này! Mày nói ai không có khả năng?” – Cô gái tóc tém giận dữ đá mạnh cục đá dưới chân.
“Tụi mày đập chết con này cho tao.” – Quay sang đám đàn em đang đợi sẵn, cô ra lệnh.
Như chỉ đợi câu đó, đám con gái nhảy bổ vào Ân. Đứa nào cũng hung hăng như muốn lấy mạng cô.
Dù có mạnh nhưng trong tay không có vũ khí, Ân biết mình khó lòng lành lặn trở về. Đã xác định sẽ bị thương thì phải làm sao cho bị thương càng ít càng tốt.
Cô nhắm một đứa con gái duy nhất mà đánh, đồng thời nhanh nhẹn tránh những cái tuýp sắt đang nhằm vào mình.
Sao khi đánh ngất đứa con gái đã nhắm từ đầu, cô nhặt cây tuýp của nó lên, quay lại nhìn bọn kia ánh mắt thách thức. Một khi đã có vũ khí trong tay, cô không cần phải né đòn nữa.
Trong không gian vắng, tiếng tuýp sắt va vào nhau vang lên chói tai, âm thanh vun vút liên tục hòa vào không khí.
Gió thổi khẽ đung đưa những thân cây đen đúa, bóng trăng chiếu xuống sáng rực như thể để ông trời có thể nhìn rõ chuyện đang diễn ra.
Trong áng sáng trắng bạc của mặt trăng, bóng cô gái nhỏ đang chuyển động liên tục. Một mình cô vừa chống đỡ vừa đánh trả. Những cú đá tuyệt đẹp và những món quyền được tung ra vừa vặn, chính xác đến từng li.
Bầu trời đêm nay cao tít tắp!
Một lúc không lâu sau, hơn nửa sổ con gái bị Ân đánh nằm dưới đất, số còn lại tản đều ra quan sát cô thật kĩ.
Đứng cách đó vài mét, “chị đại tóc tém” liên tục hò hét chỉ huy.
Liếc mắt nhìn kẻ đang một tay chống hông, hô hoán như thánh như tướng, một nụ cười khinh bỉ hiện ra trên môi Ân. Dưới ánh trăng bạc, nụ cười ấy quyến rũ vô cùng và cũng thật bí ẩn.
Đôi mắt Ân lạnh lùng lướt qua từng đứa đang bao vây mình làm chúng không khỏi lạnh người. Nét quỷ dữ ngày một hiện rõ trên gương mặt ít khi giận dữ của cô.
Sau một hồi thăm dò đối phương, những đứa trước mặt Ân gật đầu ra hiệu với nhau rồi cùng xông vào một lúc. Chúng đã nhận ra sai lầm của mình là quá khinh địch nên tỏ ra đề phòng hơn.
Trận đấu tiếp tục diễn ra cho đến khi Ân thấy bên eo mình đột nhiên đau đến thấu xương!
Đưa tay sờ vào chỗ vừa bị đau, cô cảm chạm phải một thứ chất lỏng ấm nóng.
… Máu!
Ánh trăng chiếu xuống, đứa con gái đứng phía sau lưng cô mỉm cười ngạo nghễ, trên lưỡi dao còn ướt máu.
Ân cũng cười, một nụ cười chế giễu. Nếu đã đâm thì tốt nhất đâm sâu một chút, đâm có nhiêu đó mà nghĩ có thể làm cô gục xuống sao?
Tặng riêng cho đứa vừa đâm mình một cú đá mạnh vào thái dương làm nó ngã xuống bất tỉnh ngay lập tức. Ân quay lại quắc mắt nhìn những đứa còn lại.
Quả nhiên đã tức giận thật rồi! Dung mạo như phù thủy khi tức giận thì không khác gì quỷ hút máu.
Thấy Ân bị thương mà vẫn có thể một đòn đánh ngất người, đám con gái du côn cảm thấy sợ. Chúng lùi dần, lùi dần rồi chạy mất dạng, mặc kệ đồng bọn còn đang nằm lại.
“Chị đại tóc tém” ban nãy còn đứng chỉ tay năm ngón, giờ thấy đàn em bỏ chạy thì cũng tháo chạy theo, tuy vậy vẫn không quên ném lại vài lời đe dọa.
***
Trên chiếc môtô, bờ vai gầy của cô gái nhỏ run lên từng chặp.
Taytrái ôm ghì lấy eo phải. Qua các kẽ tay ấy máu liên tục chảy ra.
Dừng xe lại trước một phòng khám tư nhân, Ân chệnh choạng đi vào trong để khâu lại vết thương.
Khi cô về đến cô nhi viện, đèn phòng bếp vẫn sáng. Chắc chắn Linh hoặc Phụng hoặc cả hai đang thức đợi cô.
Chỉnh lại quần áo, Ân lặng lẽ đi vào trong.
Bên trong căn bếp, ngồi cạnh bàn ăn, vẻ lo lắng trên gương mặt Linh dần giãn ra khi thấy Ân đứng ở cửa bếp. Cô hỏi han vài câu nhưng thấy Ân có vẻ mệt nên cũng không tiếp tục.
Đợi một lúc lâu sau khi Linh về phòng, Ân cũng lên phòng và đi thẳng vào phòng tắm.
Thuốc tê đang dần hết tác dụng, cơn đau kéo đến tập kích làm Ân khẽ rùng mình....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
12345»