watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


" Tên kia ta mà gặp ngươi ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại, dám đầu độc em nhỏ để hại ta, ta chỉ muốn vặn cổ ngươi khi nghĩ tới những thương tổn ngươi gián tiếp gây ra cho ta. May mà ta có phúc lớn, thần kinh vững vàng nên mới không bị ngươi hại chết, ngươi cứ đợi nhé!"

- Cậu đang làm gì thế? Gọi tớ về để đóng cửa mà chưa lên giường đi ngủ à?-Trang với tay bật điều hoà, ngoảnh lại nhìn nó- Này, trông cậu bây giờ giống bị tẩu hoả nhập ma kinh, gì mà giơ bút, giơ thước như sắp ra trận thế hở?

- À, hì, tớ đang làm cái này, đi ngủ giờ đây.

*

Đưa tay lên lấy tài liệu cuối cùng cho bài luận, Minh Anh nhìn đồng hồ, 6 giờ chiều rồi.

- Xong chưa?- Thiên Anh ghé đầu sang giá anh đang đứng.

- Xong rồi, lại định rủ tớ đi đâu à?

- Đi đâu được, cái thằng trời đánh ở bên kia bảo tụi mình lát nữa mang món nó cần đi gửi chuyển phát nhanh mà tớ thì... cậu biết rồi đấy. Thằng cha kia đi du học rồi mà vẫn không buông tha.

- Mua cái mới đi.

Bỏ earphone vào tai, Minh Anh nhoẻn cười đi ra.

- Ơ, này, cô bé kia...?

- Sao thế? - Nhìn theo hướng khiến Thiên Anh đơ ra, Minh Anh không giấu một vẻ xúc cảm tích cực đang len lỏi khi trông thấy cô bé đặc biệt mà mình " lỡ " tung quả bóng trúng.

- À, đúng rồi, bé này là bé mà tớ đã nhận nhầm đây mà, nhìn kĩ lại thì nét rất ổn chỉ hơi không biết ăn mặc thôi, cũng ham học phết nhỉ, tới mức kia cơ mà. - Thiên Anh bật cười.

- Này có nghe tớ nói gì không đấy?

- Thiên Anh, cậu đi trước đi!

Chưa kịp để cậu bạn lên tiếng, anh tiếp:

- À, cho tớ mượn bé cún cậu đang giam ngoài xe nhé?- Anh quay sang đề nghị, trong mắt hiện rõ sự thú vị khó lí giải.

- Okay, không vấn đề, nhớ cho nó ăn, bảo bối của bà chị họ tớ, nó có mệnh hệ gì là tớ cũng đi theo nó luôn. Mà cậu không định đi với tớ đấy à? Tớ không biết chọn mua thứ quái quỷ ấy đâu.

- Tớ có chút việc, cậu gọi cho Trang ấy, con bé sành mấy cái này lắm.

Minh Anh tiến ra phía chiếc bàn mà sách vở đã ngốn hơn phân nửa diện tích. Thư viện vắng, anh mạnh dạn ngồi xuống ghế đối diện, cô bé vẫn nằm yên, thiếp ngủ ngon lành trên bàn không hay có sự hiện diện của người lạ.

Khuôn mặt anh hơi nghiêng ngắm nhìn cô gái đã để lại cho anh đôi chút ấn tượng khác biệt- cô gia sư " kiên cường" của Thuỳ Chi.

*



- Này em! - Cô thủ thư khẽ lay cánh tay nó

- Ơ, dạ - Theo một phản xạ rất chi là tự nhiên nó giật nảy mình tỉnh giấc, thôi chết, nó ngủ quên béng đi mất.

- Tới giờ đóng cửa rồi em! - Vẫn bằng chất giọng nhẹ nhàng cô nhắc nó.
- Em xin lỗi, hì, cô đợi em một lát.

Vội vã thu dọn đóng tài liệu tùm lum bày la liệt trên bàn nó cho cả vào túi rồi nhanh nhẹn phi ra ngoài, không quên nở một nụ cười tươi chào cô.

Ọc... Ọc...

Bụng nó bắt đầu biểu tình, phải thôi đã gần 8 giờ tối mà nó đã bỏ vào miệng cái gì đâu. May mà hôm nay không dạy Chi không thì chẳng tưởng tượng nổi con bé sẽ nổi đóa lên thế nào? Khi chỉ còn cách cổng trường vài bước chân, nó thấy một con chó nhỏ, phải nói là rất dễ thương chắn đường mình, hình như run lên từng chặp do lạnh nên bộ lông trắng muốt khẽ chuyển động, Vi ôm con vật bé nhỏ vào lòng cười tươi:

- Em lạnh hả? Không biết chủ em đâu mà để em đi lạc thế này nhỉ? - Nó đứng dậy nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một người đang tiến tới.

Đây là một sự tình cờ ư? Vi bất ngờ nghi hoặc một chút về thị giác, đó chẳng phải anh Minh Anh sao? Người đã tung quả bóng hôm ấy.

Chỉ khi anh đứng đối diện, cách nó vài bước chân thì Vi mới chắc chắn là mình đúng.

- Chào em!

- Chào... anh! - Nó giật nảy mình lắp bắp sao bỗng dưng nó lại lúng túng thế này không biết, vì ngại người ta hay tại mùi hương của hoa sữa đang ngào ngạt mũi khiến nó nói không nên lời.

- Ừm,...

Đôi mắt anh hướng xuống con chó đang khẽ cựa quậy trong tay nó, Vi không vô ý tới mức chẳng nhận ra điều ấy, thận trọng trao con chó cho anh, nó mỉm cười:

- Con chó của anh ạ? Nó rất đáng yêu!

- Cảm ơn vì lời khen của em, Pi chào đi nào?!

Anh thì thầm, chân trước của con vật như duỗi ra, lắc lắc làm nó phì cười.

- Tạm biệt! Hẹn gặp em sau! - Minh Anh mỉm cười, đôi bông tai sáng lấp lánh

- Chào anh!

Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng Vi vẫn không tin được là mình có thể nói chuyện bình thường với anh - Một ngôi sao khó với. Nó quên mất mặc cảm trong thoáng chốc vì ánh mắt thân thiện anh ấy dành cho nó. Vi đâu biết được rằng nụ cười thiên thần tắt cái rụp khi anh vừa quay đi. Bởi đơn giản, đằng sau cái vẻ thư sinh ấy không phải là một thiên thần, thiên thần chỉ là chiếc mặt nạ, một vai diễn anh cần hoàn thành mỗi ngày,...


Chương 3: Thiên thần mang đôi cánh đen

Thả người xuống ghế, Anh ngả người ra sau mệt mỏi, hàng mi dài cong bất động, trong căn phòng bóng hình anh hiện lên một cách đơn độc, đổ dài trong không gian tối đen.

- Thưa cậu chủ! - Quản gia hỏi khẽ thoáng chút lưỡng lự khi biết mình đang làm phiền anh nghỉ ngơi.

- Chú cứ tiếp tục đi, cháu không sao...

- Việc thu mua cổ phiếu của chúng ta đang gặp trục trặc...

- …

- Bởi cổ phiếu đã được chủ tịch chọn mặt gửi vàng thế nên rất khó khăn.

- Chú thử trả giá cao hơn chưa?

- Ừm, đã thử thương lượng nhưng không được.

Bàn tay nấn ná trên trán một lúc rồi thả xuống, ánh mắt anh chợt sắc lẹm, vô cảm:

- Nếu thế thì phải đào sâu thôi.

- Ý cậu là điều tra bọn họ? - Quản gia đẩy gọng kính lên.

- Ta phải nắm đằng chuôi. Nếu vẫn không hợp tác, công khai những tài liệu chứng minh làm ăn phi pháp khiến giá cổ phiếu đồng loạt giảm tới lúc ấy thì mua lại.

- Tất cả?

- Tất cả.

Gió rì rào lay động, mưa bắt đầu rơi nặng hạt dần, âm thanh khô khốc và tàn nhẫn cứ thế đâm thẳng xuyên thấu xuống nền đất. đâu mới là con người thật của Minh Anh? Điều gì đã mang anh tới những chiếc mặt nạ giả dối, những vở kịch?

sms: Thùy Chi “... ” - Một dãy chấm dài mãi, nếu bình thường hẳn anh đã làm tốt vai trò của một hero, lo lắng hỏi thăm hay tới nhà Chi nhưng giờ Minh Anh muốn tháo những chiếc mặt nạ ra một lát, chúng làm cậu thấy ngột ngạt...

*

Lân la đường sá chán cuối cùng nó quyết định mua gà rán nhưng giờ ở phòng trọ chẳng có ai, ăn một mình thì buồn thế là khỏi chần chừ, nó đổi hướng tới nhà Chi. Trời mưa đúng là bất tiện, đang lẩm bẩm cằn nhằn do bị mưa té ướt hết gấu quần suýt chút nữa thì nó lăn đùng ra ngất vì hết hồn khi thấy ai đó đang ngồi ngoài mưa, ngay trước cửa nhà con bé học sinh. Lại gần nó mới hoảng hốt nhìn Chi nhắm nghiền mắt.

- Chi! Chi! Em sao vậy? - Vi lay mạnh con bé nhưng không có chút cử động nào dù là nhỏ nhất.

Nó vội vã nhấn chuông, tay đỡ lấy Chi...

Đắp chăn lê kín cổ cho Chi, Vi ngồi thụp xuống nền quan sát. Con bé mới chỉ 16, mắt nhòe nhoẹt mascara, người nồng nặc mùi rượu, thuốc lá, tất cả những thứ ấy chưa bao giờ phù hợp với lứa tuổi như em. Nó thật sự ngạc nhiên khi bác quản gia bảo đây là chuyện thường xuyên. Em đang làm gì? Tự tàn phá mình sao? Chợt bàn tay em nắm chặt, trán nhăn lại như đang chịu nỗi đau nào đó ghê gớm lắm, mồ hôi lấm tấm, nước mắt Chi trào ra, em hét lên:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.