- Chuyến du lịch của em đã kết thúc? Em khoẻ chứ?
- Chưa nhưng chắc là sắp. Em khoẻ. Còn anh?
Trang tiến lại gần hơn, tới mức nó có thể thấu rõ đôi mắt của anh dù thần thái thì vẫn thế, vẫn kiêu ngạo và bất cần nhưng phảng phất sự mỏi mệt.
- Em nhìn được gì?
- Anh... đống tài liệu... trông khá giống một người đàn ông đứng tuổi. Hơi khác so với Bảo Anh mà em biết. Chín chắn và già dặn. Điều này khiến em bất giác tò mò nguyên do... nhưng thôi... vì tò mò em cũng chẳng thể có thông tin gì từ anh.
- Em luôn là người hiểu anh nhất, luôn là thế! Em về dự lễ đính hôn rồi tiếp tục đi?
Vế trước câu nói của anh khiến nó hơi chững lại giây lát rồi Trang tự cười mình, có lẽ chính vì nó quá thấu hiểu con người anh nên anh và nó chẳng bao giờ tiến đến được bậc cảm của tình yêu. Mười mấy năm quen nhau không làm lay chuyển được tình cảm của anh dành cho nó thì bây giờ hay sau này cũng vậy thôi, nó đã nghiệm được điều này và chấp nhận.
- Vâng! Em đến là để đề nghị một chàng trai cùng em sánh bước trong lễ đính hôn của anh trai vì em không muốn lẻ loi khi mà người ta có đôi có cặp. Chẳng biết chàng trai đó có đồng ý không nữa?
- Ha, em mà sợ lẻ loi sao? Có bao người trồng cây si trước cửa nhà em, chàng trai đó đồng ý đi với em xong chắc lúc về hết đường rút vì bị chặn đánh quá! - Bảo Anh bật cười.
- Họ sẽ chẳng làm gì anh đâu! Rủi có chuyện gì em đưa anh đi viện.
Trang háy mắt, tấu tiếp đoạn hài anh vừa khơi ra.
- Ừ, được rồi. Anh rất hân hạnh!
- À, anh này...
Như sực nhớ ra điều gì, Trang hơi ngập ngừng...
- Anh vẫn đang nghe.
- Mai, Vi sẽ bay chuyến 10 giờ sáng, anh có định ra tiễn cậu ấy không?
- Bay?
Nhìn phản ứng của Bảo Anh, nó dám chắc anh chưa biết gì.
- Vi sẽ đi du học ở Anh, hình như cậu ấy sẽ định cư lâu dài với mẹ và cô.
- Cô ấy chưa nói gì với anh.
- Có lẽ Vi muốn đi trong im lặng, em cũng vừa mới biết, mai anh hãy tới tiễn cậu ấy nhé! Đến dự lễ đính hôn muộn một chút cũng không sao, em sẽ nói giúp cho. Thôi, em về đây.
- Cảm ơn em!
- Không có gì. - Trang cười.
Bước ra khỏi phòng làm việc, nó kéo túi xách lên cao thêm chút nữa, vậy là anh Bảo Anh vẫn còn nặng tình với Vi. Sau tất cả những gì đã xảy ra, đôi lúc nó nghĩ, Vi sẽ được sống trong hạnh phúc và tận hưởng chuỗi ngày bình yên nếu cô bạn lựa chọn anh Bảo Anh nhưng thật trớ trêu, trái tim đâu biết nhìn đường... còn lí trí của ta thì không có quyền chọn đường... Anh trai nó chắc hẳn còn phải đau khổ hơn cả Tường Vi... Nó bỗng thấy thương anh vô cùng... Thương cho cả tình yêu trái ngang của hai người đó.
*
"Thiên Thi, cô sẽ không được yên đâu, rồi cô cũng sẽ phải trả giá, trả giá hơn tôi gấp nhiều lần, cứ chờ xem."
Bật hẳn người dậy, trên trán người phụ nữ những giọt mồ hôi bắt đầu lăn xuống. Đe doạ bà ư? Ông ta có tư cách đó sao? Một tay che trời chiếm đoạt toàn bộ tài sản, Thiên Thi đâu dám quên... cái khoảnh khắc bị đuổi ra khỏi chính ngôi nhà của mình. Với tội danh trốn thuế, bà sẽ khiến Phong phải rục xương trong tù bóc lịch, ông ta sẽ được nhận lại mọi thứ. Muốn đối đầu với bà? Ông ta còn lâu mới có đủ khả năng thực hiện điều đó.
Đôi mắt sắc sảo lại hằn lên những vệt đỏ li ti đầy thoả mãn, chỉ vài giờ nữa NW và JA sẽ là một, tới lúc đó không ai còn có thể cạnh tranh nổi. Minh Anh đã không khiến bà phải thất vọng, Thiên Thi thầm cảm ơn sự cay nghiệt của gia tộc họ Hàn, nhờ đó mà con trai bà mới được tôi luyện để trở nên cứng rắn như bây giờ.
11 năm là khoảng thời gian quá dài để bà lấy lại mọi thứ đáng lẽ ra phải thuộc về mình và hai đứa con. Bà đã đổ nhiều công sức, đây chính là thành quả bà được phép hưởng.
"Bố Minh Anh, anh nên tự hào về con của chúng ta, chúng thật sự là những đứa trẻ ưu tú."
Với tay tắt điều hoà, Thiên Thi bước xuống giường, tiến vào phòng tắm.
*
Tấm rèm được kéo sang hai bên, Uyển Nhi hiện ra với vẻ kiều diễm và quyến rũ chết người, những lời khen ngợi không ngớt từ các chuyên viên trang điểm khiến khoé môi cô chuyển động tạo một nụ cười hết sức thanh lịch. Uyển Nhi cảm ơn tất cả rồi ngồi xuống bàn trang điểm để họ thực hiện công việc của mình. Cũng nhanh thật, mới hôm nào cô còn ngỡ ngàng khi đặt chân xuống sân bay sau mười mấy năm nước ở ngoài giờ thoắt cái đã tới ngày này.
Nhi chớp mắt, mục đích chính khi về đây của cô không phải gặp Bảo Anh sao? Thế mà cậu ta thậm chí chẳng nhớ một chút nào về cô, vậy là những gì cô và cậu có vỏn vẻn lại chỉ một con số không tròn trĩnh.
Dù sao chuyến đi này cũng giúp Uyển Nhi nhận thức rõ, trong tim con người đó chỉ tồn tại duy nhất một hình bóng, hình bóng của một cô bé kì lạ, Tường Vi đã làm gì để khiến Bảo Anh thay đổi tới vậy? Lẽ nào là sự trong sáng của cô bé? Thứ đó cũng có thể lay động trái tim sao?
"Liệu Vi có tới không?". Cuối cùng câu hỏi đó cũng chạm khẽ vào từng nơron thần kinh của cô.
Nếu Vi tới, ngay khi lễ đính hôn bắt đầu, cô bé sẽ bóp nát trái tim Bảo Anh, Minh Anh là người may mắn và cô sẽ dành thời gian để tạo nên những kí ức mới với chàng trai đặc biệt của mình dù có khó khăn cách mấy, bởi cô vẫn luôn tin vào định mệnh.
Nếu Vi không tới, chẳng ai phải đau, Minh Anh đã quyết định rút kiệt mọi cảm xúc để trở nên sắt đá, không người nào có thể chạm tới nơi tối tăm của con tim cậu ta, Bảo Anh sẽ có quyền hi vọng và riêng cô thì sẽ "hạnh phúc" bên người chồng hoàn hảo của mình. Từ đó suy ra, hai gia tộc Hàn - Thiên tha hồ mà vui vẻ ăn mừng vì sự gắn kết này.
Khả năng thứ hai có vẻ toàn vẹn hơn nhiều, nhưng sao Nhi vẫn mong Vi tới, sau tất cả những bất hạnh mà cô bé phải chịu đựng thì đây có lẽ là món quà ý nghĩa nhất mà cô muốn trao tặng Tường Vi.
Ai mà biết cô sẽ làm gì với lễ đính hôn hoàn hảo của chính mình, một vở kịch chăng? Nhi cũng chưa biết cô sẽ tạo ra trò gì nếu Vi không tới.
"Mẹ chồng à, con bỗng ngưỡng mộ mẹ quá, và thật sự con cũng muốn thử tìm hiểu xem đằng sau sự dịu dàng và đoan trang của mẹ là những gì?"
Hàng mi hạ xuống duyên dáng, Nhi đưa tay chạm nhẹ lên vết xăm hình bông hồng đen phía bên vai trái, nở một nụ cười.
"Chị cho em quyền lựa chọn đấy Tường Vi."
Chương 27: Sự thật
Trang dựa lưng vào tường, đưa mắt nhìn lên khoảng trời xanh đang hào phóng ban phát những tia nắng khiến nhà thờ trở nên lấp lánh như ngọc sau khi trốn ra được một góc, bỏ mẹ và gia đình bên với công việc chào hỏi khách khứa.
Chỉ vài giờ nữa thôi, lễ đính hôn sẽ được bắt đầu... nhưng... sao trong nó tới một chút vui mừng cũng không có, chuyện này như thể một nghi thức bắt buộc phải có mặt trong khi chẳng ai mảy may hứng thú gì.
- Đang thẩn thơ nghĩ gì mà mơ màng vậy Trang?
- Ơ... Hì... Không...
Nó ngạc nhiên xen lẫn lúng túng nhìn Thiên Anh, chẳng biết nói gì nên cười chữa ngượng.
- Hôm nay, em xinh nhỉ? Thế này thì chiếm hết sự chú ý của cô dâu mất thôi!
- Anh bắt đầu sến rệp từ khi nào vậy? Em hơi bị mẫn cảm với lời khen đấy nha! - Háy mắt cười, nó gửi trả cho lời khen.
- Chẳng biết là từ khi nào. Hì. À, mẹ em bảo có việc cần về gấp nên muốn em giúp bác ra chào hỏi khách. Anh tìm em mãi đấy. Mình đi thôi!
- Vâng!
Lúc nó đang định bước theo thì Thiên Anh đột ngột đứng lại, anh đưa bàn tay ra ý muốn nó bỏ vào....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








