Bỏ bút vào trong túi áo, chị ấy nhìn nó cười, một nụ cười rất đẹp.
- Chị không biết em gặp vấn đề gì nhưng thật sự cái chết sẽ không giúp em giải quyết được mọi thứ đâu... vì thế hãy can đảm mà sống, hiểu không?
- ...
- Nhiều người muốn được sống còn không có cơ hội... thế mà em lại xem nhẹ nó... Vi thật may mắn... nếu chậm chút nữa là em nguy rồi.
Nó hơi ngạc nhiên với những gì mình vừa nghe, giống như thể Vi và chị ấy đã quen nhau từ rất lâu vậy.
- Em là bệnh nhân đầu tiên chị phụ trách... bác sĩ khuyên bệnh nhân thế này mong bệnh nhân không phiền lòng.- Chị nghiêng đầu, nháy mắt tinh nghịch.
- Em hiểu. Em cảm ơn.
- Vi có muốn thử ăn chút gì không?
- Em không đói.
Kéo rèm cửa sổ ra, chị ấy quay lại nhìn nó một lần nữa, nụ cười vẫn nguyên như vậy.
- Chị phải đi thôi.
- ...
- Để nhường vị trí cho một người nào đó rất lo lắng cho em... Tạm biệt!
Đẩy nắm cửa, bác sĩ thực tập bước ra.
- Cậu có thể vào...
Khó khăn nhích người lên (mấy cái dây trên tay nó quả thực là bất tiện kinh khủng) nó để cho mình ngang tầm với anh Bảo Anh.
- Anh lấy nước cho em nhé?
- Phiền anh.
Đón lấy cốc nước ấm từ tay anh, giờ Vi mới nhìn rõ vẻ mặt đầy mệt mỏi của người đang ngồi đối diện mình, cả đôi mắt luôn sáng cũng phảng phất u buồn, trông anh tiều tuỵ hẳn đi... lẽ nào là vì nó...
- Em còn choáng nữa không?
- Không choáng nữa, em chỉ hơi buồn ngủ thôi.
Câu chuyện đáng lẽ ra chỉ dừng ở đó nhưng cảm giác day dứt khiến nó không yên, nó nợ anh quá nhiều...
- Em xin lỗi.
- Vì điều gì?
- Vì đã làm cái hành động thiếu suy nghĩ ấy.
"Đừng làm chuyện dại dột... Anh cầu xin em Tường Vi"
Câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu nó...
- Em sẽ không như thế một lần nào nữa chứ?
Anh nhẹ nhàng, nó có linh cảm anh đang rất không ổn.
- Em hứa.
- Anh sẽ nhớ lời hứa này. Em nghỉ ngơi đi.
Vào thời khắc nó không ngờ nhất, một nụ hôn thật ấm được đặt lên trán Vi.
- Anh không cần em phải đáp lại, em có thể xem anh là bạn nếu em muốn nhưng... đừng ngăn cấm tình cảm của anh.
*
Treo áo bác sĩ lên mắc, Uyển Nhi tháo luôn cả gọng kính để lộ một đôi mắt tròn to, đen lay láy... nụ cười trên đôi môi xinh xắn đã tắt từ lâu.
“Tinh... Tinh... Tinh...”
“Con chào bác!”
“Dạ. Hi. Con vừa mới hết giờ làm thôi.”
“Trên đường về con qua sân bay đón Minh Anh nhá”
“Hi. Chuyện đó thì con rất sẵn lòng. Con sẽ đón Minh Anh... Cũng cần một bất ngờ cho cậu ấy mà bác. Dạ. Con chào bác! Hẹn gặp bác tối nay!”
Cầm chìa khoá xe, Uyển Nhi bước đến gara...
*
Lấy hành lí, Minh Anh hoàn thành thủ tục check out rồi bỏ sim vào máy. Đợt công tác bất ngờ một tuần bên Pháp như rút kiệt toàn bộ sức lực của anh...
3 tin nhắn mới...
1 cuộc gọi nhỡ...
Vừa nhìn thấy tên người gửi, bàn tay anh tức khắc chạm vào nút del như một phản xạ... Tất cả đều bị xoá...
- Minh Anh!
Giật mình bởi tiếng gọi, suýt chút nữa anh đánh rơi vali xuống...
- Chị?
- Cậu thấy tôi không vui sao? Ít nhất cũng phải chào hỏi người lớn tuổi hơn mới phải phép chứ?
- Chị về khi nào vậy?
- Khi em đi.
- Em tưởng tập đoàn J.A không có chi nhánh tại Việt Nam?
- Cái điều em vừa bảo là "tưởng" ấy đúng đấy. Hi, chị về thăm em và bác mà... tiện thể nâng cao trình độ chuyên môn...
- Thế sao?
Buông một câu chẳng có vẻ gì là ăn nhập, anh bỏ toàn bộ hành lí vào cốp...
- Xem chừng Uyển Nhi không được chào đón lắm.
- Đâu có.
Những nghi vấn về kẻ năm lần bảy lượt hãm hại Vi chợt xuất hiện trong đầu anh...
- Thái độ của em đã tố cáo đấy.
Nhấn ga, anh mở nhạc để nới lỏng sự căng thảnh không đáng có này xuống...
“Tinh... Tinh... Tinh...”
“A lô!”
“Vâng cháu đang nghe... ”
“Hồ sơ kiện Thái Hoàng Trung đã hoàn thành, cậu chủ muốn khi nào sẽ đệ đơn lên toà?”
“Cháu muốn kẻ sát nhân đó phải trả giá... ngay lúc này đây... ”
“Tôi hiểu tâm trạng của cậu nhưng... ”
“Chú cứ nói... ’
“Con gái ông ấy, cô Thái Nguyễn Tường Vi vừa mới nhập viện tuần trước vì tự sát... có lẽ... ”
Bộp...
“Cậu chủ... ”
Điện thoại tuột khỏi tay anh... Tường Vi tự sát... Não của anh lúc này chỉ tiếp nhận chính xác được cụm từ đó ...
Ngay bên cạnh chỗ anh ngồi, Uyển Nhi không giấu nổi một nụ cười... "Cậu đã biết rồi phải không Minh Anh? "
Chương 19: Cơ hội
Mở lò vi sóng, Uyển Nhi thận trọng lấy ly sữa ra rồi đặt vào khay. Minh Anh quả là một con người thú vị, cậu ta hẳn phải được đào tạo bài bản lắm kĩ năng kìm nén cảm xúc nên mới có thể điềm tĩnh nhốt mình trong phòng như thế...
- Có chuyện gì với Minh Anh sao Nhi?
Bà Thiên Thi hơi bất ngờ trước thái độ của con trai...
- Chắc em ấy đi máy bay một thời gian dài nên mệt thôi bác.
- Con cũng nên thay đổi cách xưng hô đi, ai lại đi gọi người mình sắp đính ước là "em" chứ?
- Hì, con quen rồi mà. Để con mang lên cho Minh Anh.
Nâng khay lên, Uyển Nhi nhoẻn cười thật tươi.
- Con vẫn nhất quyết ở khách sạn?
- Vâng ạ.
Cốc... cốc...
- Chị vào được không Minh Anh?
- Cửa không khoá.
Đẩy cửa bước vào, Nhi đặt khay lên bàn rồi đưa sữa cho anh.
- Cậu không định xuống ăn tối đấy à?
- Chị là bác sĩ mà không biết rằng chưa ăn gì đã uống sữa sẽ có hại cho sức khoẻ sao?
- Haha. Khá nhỉ? Tất nhiên là biết. Em không thấy trên khay có mấy lát sanwich hả?
- ...
- Đừng phụ chị đã mang những thứ này lên... ăn đi rồi còn chở chị về.
- Chị cũng có xe, ngoài kia đầy taxi?
- Bác gái sẽ không vui đâu.
Đưa ly sữa lên, Minh Anh nhấp một ngụm.
- Chị thử đưa ra một lí do đi.
- Vì chẳng có ai lại nỡ đối xử với vợ tương lai của mình như thế.
Nhi vừa dứt lời, y như cô dự đóan, Minh Anh bị sặc và ho nhiều tới mức khuôn mặt đỏ bừng lên.
- Chị đùa? Không thể nào.
- Chị cũng muốn tin nó là đùa lắm nhưng rất tiếc đó lại là sự thật.
- ...
- Đây là lời giao hẹn của hai gia đình từ trước.
- Thật nhảm nhí!
- Không nhảm nhí tí nào đâu Minh Anh.
Cả Nhi và anh giật mình quay lại nhìn bà Thiên Thi.
- Giờ là thời đại nào rồi mà còn có cái chuyện vớ vẩn đó. Con sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện này.
- Minh Anh, mẹ đã làm theo những gì con muốn, thậm chí tạo mọi cơ hội tất nhất cho con... nhưng lời hứa chắc chắn tìm được con dâu trước khi con 21 tuổi đã không được thực hiện.
- ...
- Uyển Nhi, con cũng thế đúng không?
Khẽ lẩm bẩm nguyền rủa cái thời hạn lấy chồng trước 23 tuổi của bố mẹ mình, Nhi đành ngậm bồ hòn.
- Dạ!
- Hôn ước của hai con được cả hai dòng họ làm chứng và công nhận. Nếu từ chối, riêng con sẽ phải từ bỏ họ Hàn, Minh Anh à.
- ...
- Lễ đính hôn sẽ được cử hành vào tháng sau.
- ......
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








