watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Con? - Nó ngờ vực chỉ tay vào chính mình.

- Vì Bảo Anh có tình cảm với con.

Mẹ Minh Anh đứng dậy từ lâu rồi mà nó vẫn cứ ngồi bất động, vì nó ư...?

*

- Bác không ở thêm nữa ạ?

Vi hơi buồn, thật sự nó không muốn chia tay bác gái một chút nào, mấy tuần vừa qua nó đã rất vui và nhờ bác nó tạm quen những lúc không có anh ở bên...

- Ta vẫn còn công việc ở bên đó nữa mà, ở đây mọi thứ đã ổn. Xem như chuyến đi này không uổng vì cuối cùng ta cũng có con dâu...

Đang ngượng ngùng chưa biết nói sao thì Trang cười tươi:

- Khiếp, thế này thì họ lại tưởng mẹ với Vi là hai mẹ con mất thôi, hì hì, thôi, mẹ vào đi, trễ rồi kìa...

- Con bé này... - Bác véo má đứa con gái một cách hiền từ rồi kéo va li.

- Chào hai đứa, mẹ đi nhé!

- Cháu chào bác!

- Con chào mẹ!

Về đến nhà, bầu không khí tĩnh lặng và hiu quạnh như nhuốm trùm lấy nó, sao mà nó lại thấy vắng vẻ thế này...?

Mở cửa bước chân vào phòng Minh Anh, một mùi hương nhè nhẹ của hoa thủy tiên thoảng quanh, nỗi nhớ lâu ngày bị kìm nén bất giác ùa về, nó mong anh, nhớ anh tới quay quắt thế mà anh lại chỉ im lặng, không một cuộc gọi nào từ ngày sang đó, hai tuần rồi chứ có phải ít ỏi gì... Chạm tay lên bất kì đâu, nhìn tới bất kì nơi nào, hình ảnh anh cũng hiện lên trước mặt nó,... Có lẽ là sai lầm khi nó bước chân vào đây...

Tin... Tin... Tin...

Cạch...

- Cậu chưa về sao? - Mở cửa nó ngạc nhiên nhìn Trang...

- Hì, về rồi lại có người nhớ anh zai tớ khóc một mình à?

Cô bạn nháy mắt cười trêu nó...

- Tớ mà thèm...

- Vậy chứ sao mắt cậu lại đỏ thế nhỉ?

- ...

- Thôi, không trêu cậu nữa, không lại bảo tớ bắt nạt, mình đi chơi đi...

- Đi đâu? - Nó nheo mắt hỏi...

- Hì, tới nơi rồi biết.

Chiếc xe lao vụt đi rồi dừng lại ở trung tâm thành phố, màu đèn bar đập vào mắt, nó ngoảnh lại nhìn Trang như để chắc chắn...

- Chơi ở đây á?

- Ưh.

Gật đầu, cô bạn kéo nó vào trong. Ồn ào bởi thứ gọi là âm nhạc thời thượng, tất cả đều lắc lư quay cuồng, Vi thấy chóng mặt...

- Đợi tớ một lát nhé! - Trang nói lớn...

Cô bạn đi rồi, nó một mình mò mẫm lại quầy rượu, nơi duy nhất mà theo ý nghĩ của nó lúc đó là ít người và sáng sủa...

- Em đi đâu đấy?

Vi giật mình ngoảnh lại khi tên con trai đó chạm tay lên vai nó...

- Xin lỗi, buông tay của anh ra đi.

- Thôi nào cô bé, ra đây chơi với anh nhé? - Hắn cười sặng sặc, tiến lại gần hơn.

Nó bấn loạn và hoang mang...

- Anh không bỏ tay ra tôi sẽ hét lên đấy...

- Em cứ hét thử xem nào...

Chẳng nói thêm gì nữa, hắn ôm chặt lấy nó, đôi môi dịch dần về khuôn mặt Vi, nó cố sức thoát ra nhưng bàn tay hắn rắn chắc quá...

- Buông ra... - Vi hét lên.

Xoảng...

Máu chầm chậm chảy... trên khuôn mặt hắn... và hắn ngã xuống... Mặt Vi tái mét...

- Cậu không sao chứ? - Trang thả chai rượu xuống lo lắng.

- Hãy xử hắn đi. - Quay qua hai người bên cạnh, giọng cô bạn nó lạnh băng, đôi mắt hiện rõ sự tàn nhẫn...

Tên đó bị kéo lê ra ngoài, đôi môi nó chợt run rẩy, dù hắn có lỗi với nó nhưng không cần phải mạnh tay tới thế...

- Cậu... cậu... - Gần như hoảng loạn, nó lắp bắp, cô bạn hiền lành và dịu dàng mà nó quen đây sao?

- Cậu không sao thì tốt rồi, xin lỗi, thôi, tớ đưa cậu về... - Tảng lờ như không thấy thái độ của nó, Trang điềm tĩnh...

Ngồi trong xe, mắt nó nhìn thật lâu sang người bên cạnh, nó quen Trang qua mạng, tính tình hòa đồng và khá hợp đã khiến hai đứa sớm kết nhau. Trong tiềm thức của nó, cô bạn là một mẫu hình hoàn hảo của sự đoan trang, hiền thục... nhưng tới giờ phút này thì nó không còn chắc về điều đó... Con người của cậu ấy cũng khó hiểu y như Minh Anh vậy...


Chương 9: Hoang mang - Ý định sai lầm

Sms: Dad

“Con thu xếp về nhanh đi, mẹ đang ốm nặng.”

Đọc xong dòng tin nhắn của bố, nó lo lắng bấm số:

“Alo. bố ạ? Mẹ sao rồi bố?”

“Vâng, con sẽ về ngay.”

Lên phòng thu dọn đồ đạc, nó nhét vội những thứ cần thiết vào vali, bây giờ cũng 9 giờ tối rồi, làm gì có chuyến xe nào nữa...

- Vi ơi, xuống ăn tối thôi - Trang đứng ngoài gõ cửa.

Gần như ngay lập tức nó ào ra, nhìn cô bạn thân với ánh mắt khẩn khoản.

- Sao thế?

- Mẹ tớ bị ốm nhưng giờ ngoài bến không còn chuyến nào cả...

- Thế thì nhanh lên, tớ sẽ chở cậu...

*

- Cảm ơn cậu! - Nó đóng cửa xe rồi vẫy tay.

- Khi nào mẹ cậu đỡ thì nói tớ tới đón nhé!

- Ừ...

Chiếc xe lao vụt đi, Vi chạy nhanh vào nhà...

- Con chào bố, mẹ đâu rồi hả bố? - Dáo dác nhìn khắp, nó tái mét.

- Đang ở dưới bếp đó con.

- Dạ? - Bố bình thản chuyển kênh trong khi mặt nó thộn ra.

- Mẹ đang ốm nặng mà, xuống dưới ấy làm gì nhỉ? - Nó lẩm bẩm kéo vali vào phòng, giữ tay ở tim cho nhịp đập gấp gáp lắng xuống.

- Vi về rồi à con?

Mẹ tươi cười đẩy cửa phòng nó bưốc vào, , mắt Vi như muốn lộn tròng?!

- Mẹ... không ốm à?

- Bậy, ai lại đi rủa mẹ ốm chứ? Con thay đồ đi, chắc chưa ăn gì phải không? Ra đây, mẹ nấu sẵn rồi...

- Ơ... nhưng bố nói là mẹ ốm nặng mà...

- Ta không nói thế thì đời nào con chịu về, ai đời ra Hà Nội học gần nửa năm mà không thèm gọi điện lấy một cuộc cho bố mẹ ở nhà... - Bố nói vọng vào... (gia đình này thủ đoạn ghê ^^ )

- Hì, con xin lỗi. - Vi cười xòa.

Ở nhà hai tuần đón Tết xong, giờ tới ngày phải lên thành phố, Vi lại chẳng muốn đi tí nào.

Ngủ gà ngủ gật năm tiếng trên xe cuối cùng cũng tới bến, xách vali, nó cuốc bộ về nhà (tiết kiệm tới thế là cùng ). Đang mỉm cười tưởng tượng vẻ mặt bất ngờ của Trang...

Ò... e... Ò... e...

Một chiếc xe cấp cứu chạy ngang qua người nó, luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, vô thức đôi chân Vi khịu xuống, khuôn mặt nó thất sắc vì đau đớn như thể... như thể người đang ở trên chiếc xe là ai đó... rất thân quen...

Linh tính mách bảo Vi một điều gì đó đã xảy ra, điều chỉnh cho guồng chân của mình chạy mức nhanh nhất có thể, lòng nó nóng như lửa đốt...

- Vi phải không? - Trang đột ngột phanh xe khi nhìn thấy nó ở bên đường, đôi mắt cô bạn đỏ hoe...

- Ở nhà không có chuyện gì chứ?

- Cậu lên xe đi, chúng ta tới bệnh viện. - Cô bạn hối thúc nó vào rồi phóng đi với một tốc độ khủng khiếp, chưa bao giờ nó thấy Trang gấp gáp như vậy...

- Có chuyện gì vậy Trang? Cậu nói cho mình biết đi chứ? Sao cậu lại khóc? Chúng ta tới bệnh viện làm gì? ...

Kettt...

- Anh tớ đang phải cấp cứu...

Ầm... Một tiếng động nghe như là sét đánh bên tai, nó chạy, chạy như điên vào phòng cấp cứu...

Cánh cửa vẫn im lìm, mặt nó cắt không còn một giọt máu, cứ thế, nước mắt chầm chậm lăn dài...

- Chuyện... gì đã xảy ra...? - Nó nhìn tất cả những người đang ngồi đó...

- Bình tĩnh đi em... Cậu ấy sẽ không sao đâu.

Bảo Anh đưa tay định lau những giọt nước mắt đang chảy...

- Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy...? - Gạt tay anh ra, gần như mất hết kiên nhẫn đôi mắt nó hắt lên tia nhìn yếu ớt về người đối diện, nó không nhận ra rắng người đứng đối diện nó cũng đang tổn thương......
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Trường học Vampire - Thuyuuki
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
1234...678»