watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Anh! Em mang bạn ấy tới rồi.

Minh Anh đứng dậy, mỉm cười với nó, sao giờ đây cái nụ cười ấy lại làm cho nó lạnh sống lưng, sởn gai ốc tới thế?

- Ơ kìa, cậu ngồi đi chứ! Hì, từ nay cứ xem đây là nhà của cậu, cậu sẽ sống cùng tớ ở đây.

- Tớ muốn về phòng trọ - Vi đứng dậy hướng tới cánh cửa.

- Nhưng,... - Trong lúc Trang đang ú ớ thì Minh Anh mở lời.

- Để anh đưa em tới đó nhé!

- Không... - Thật ra nó định nói là không cần đâu nhưng chẳng kịp vì rất tự nhiên anh ấy cầm tay nó kéo đi.

Không khí trong xe nặng nề, căng lên như dây đàn cữ ngỡ chỉ cần một âm thanh rất nhỏ thôi cũng đủ phá vỡ tất cả, Vi chọn cách im lặng vì thật ra nó cũng chẳng biết nên nói cái gì.

...

Hoang tàn, đổ nát, vỡ vụn... Những từ chính xác nhất mà sự bàng hoàng trong nó chắt lọc ra được về khung cảnh trước mặt.

- Chuyện chuyện gì thế này?

- Như em thấy đấy.

Câu nói lạnh lùng tới mức vô cảm của Minh Anh khiến nó giật mình quay người lại.

- Tất cả là do anh làm ư? - Dù thật sự không muốn nhưng trong đầu nó chỉ có duy nhất một câu hỏi đó và nó cần phải hỏi. Nó cầu nguyện, nó mong chờ anh nói không nhưng...

- Ban đầu nó chỉ như thế này và bây giờ nó lại trở về nguyên trạng ban đầu...

- Vì sao anh lại làm thế? - Hai mắt nó cứ nhìn chòng chọc lấy anh Minh Anh

- Đừng nhìn tôi với ánh mắt ấy. Một vật sẽ không được cho là sạch sẽ nếu cứ mãi dính lấy quá khứ. Em hãy tới ở với Trang.

Ồ, thì ra cái mục đích của anh ta là như thế này đây nhưng việc gì nó lại phải nghe lời anh ấy? Minh Anh lấy quyền gì mà bắt ép nó chứ? Chỗ này không ở được thì không có nghĩa nó không còn chỗ để ở.

- Em sẽ thuê ở chỗ khác. Anh không có quyền hạn bắt em phải làm theo ý anh.

- Thế thì tôi sẽ không tốn thêm thời gian cho cái việc giảng giải này nữa. Giờ thì hãy nghe đây: em phải tới ở đó, nếu em không muốn những chỗ em thuê tiếp theo sẽ giống như thế này.

Minh Anh đang đe dọa nó ư? Nó mà phải khuất phục sao? Vi kéo vali toan bước đi, đã bảo là nó rất lì rồi mà lại.

- Em chỉ cần bước tiếp một bước thôi, em sẽ phải trả cái tính mạng tôi đã giúp em lấy từ tay Tử thần.

Nó bất động, đáng lẽ anh ta mới là người phải nợ nó nhưng trớ trêu thay giờ thì ngược lại.

- Anh muốn gì? - Chưa lúc nào nó thấy sợ con người đứng đối diện mình như thế? Một người còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

- Tới ở cùng Trang, học cách ném chìa khóa đi xa, xem như không có chuyện gì xảy ra như khi hai đứa mới gặp nhau. Không quá khó chứ? - Anh cười nửa như thách thức, nửa như chế giễu nó.

- Không khó, mọi chuyện mà trở về được như trước kia thì tốt biết mấy. - "Như cái lúc em đang còn nhìn thấy anh là một Thiên thần" nó chua xót nghĩ thầm rồi bước lên xe.

Vi có lẽ không thể ngờ được rằng từ phút giây này trở đi cuộc đời nó sẽ thay đổi hoàn toàn, một tương lai xám xịt và nghiệt ngã,...


Chương 4: Những xúc cảm lạ

Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, nó tiến ra phía cửa sổ, những cánh đòng hoa trải dài mãi đập vào mắt Vi. Làn hơi lạnh khiến nó phải kéo áo lên cao, những suy nghĩ về Minh Anh, về Trang, về Thùy Chi bắt đầu len lỏi vào tâm trí nó như một điều hiển nhiên.

- Cậu sắp xếp xong cả chưa?

Nó giật mình quay lại.

- Ưh, xong rồi.

- Mong là cậu sẽ sớm thích nghi.

- Cậu muốn hỏi tớ điều gì à? - Trang chợt mở lời khi thấy nó có vẻ thắc mắc.

- Câu sẽ trả lời câu hỏi của tớ chứ?

- Ưh, nếu điều ấy ở phạm vi có thể nói.

- Tại sao anh cậu lại bắt tớ tới ở đây?

- Ừm... Vì anh tớ muốn kiểm soát cậu.- Trang ngập ngừng.

- Vì sao?

- Cậu đã biết quá nhiều. Thật ra chẳng mấy ai biết tớ là em gái anh ấy, cũng chẳng ai biết anh tớ là người như thế nào ngoài cái vẻ hào nhoáng và thân thiện do anh tớ cố tình tạo ra. Lúc đầu chíng vì thế mà anh ấy để cậu ở cùng phòng trọ với tớ.

- ...

- Nhưng anh tớ đã cứu cậu, đã để cậu thấy... thấy một phần con người anh.

- ...

- Nói thật nếu theo bản tính của anh ấy thì có lẽ anh ấy đã để cậu chết cháy trong căn nhà kho đó, bởi anh ấy luôn thích sự sạch sẽ vì thế mới cho người phóng hỏa nhưng thật may anh ấy vẫn còn chút tình người và cứu cậu. Còn bọn người đó rồi sẽ được giao nộp cho công an với tội danh bắt cóc thôi. Cậu đừng lo lắng gì nữa nhé!

- Phóng... phóng hỏa? - Nó sửng sốt

- Là do anh cậu ư?

- Ưh.

Hai bàn tay hơi run, cư như đang có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một khía cạnh của con người anh mà nó lờ mờ đoán là như thế ư?

- Tại sao anh cậu lại như thế? Tớ không tin nổi.

- Ưh, anh ấy như trở thành một con người khác kể từ cái ngày ấy cách đây mười năm, cái ngày mà bố tớ đột ngột qua đời. - Trang nắm tay nó cười buồn.

- Có chuyện gì sao? Không lẽ mất mát người thân lại có thể khiến người ta thay đổi đến mức ấy?

- Cậu nên biết tới đây thôi, hãy hiểu cho anh tớ, anh ấy đã phai chịu một cú shock lớn và tớ cũng vậy.

Không muốn làm khó cô bạn, có lẽ ai cũng cần giữ một điều bí mật, tới nó còn phải mang một thứ khủng khiếp như vậy nữa là... Vi lặng lẽ nhìn xuống vết sẹo trên cánh tay trái, vết sẹo ám ảnh suốt cuộc đời nó có từ 10 năm trước...

*


Ở đây nó được chăm sóc chu đáo quá đâm ra không thoải mái, tự dưng trở thành cô chủ bất đắc dĩ. Trang chẳng cho nó đọng tay vào việc gì với lí do "cậu đang bị thương", lí do này mà nói cách đây hai tuần thì còn hợp lí chứ giờ vết bỏng đã lành hết cả rồi mà vẫn còn đưa ra. Nó bắt dầu thấy bức bối, nghĩ tới Thùy Chi lại rùng mình, hix, gia sư gì mà lại vô trách nhiệm như nó? Bỏ bê học sinh gần một tháng trời mà không thèm liên lạc. Con bé mà bỏ qua cho nó mới là lạ đó. Vừa chia sẻ với Trang xong giải pháp đâu chẳng thấy chỉ thấy cô bạn cười toe toét.

- Này, cậu có thôi cười không hả? Tớ thấy chẳng có gì đáng cười cả.

- .Cậu sợ Thùy Chi dữ vậy ah?

- Ai bảo tớ sợ nó chứ? Tại tớ là người có lỗi mà, chỉ tại anh cậu thu điện thoại của tớ làm tớ chẳng liên lạc được với nó.

- Vậy thì để anh giúp em nhé?

Giọng nói từ phía sau khiến nó giật nảy mình, anh ấy tới từ khi nào vậy? Giờ mỗi lần thấy sự thân thiện của Minh Anh là trong nó lại trỗi lên sự cảnh giác và lo sợ.

- Ưh, đúng đấy, Chi sẽ không làm gì cậu nếu có sự xuất hiện của anh mình đâu - Cô bạn hùa theo.

Nó nói không thì ích gì vì nếu muốn, Minh Anh kiểu gì chẳng khiến nó nghe theo lời anh ấy. Vi chỉ không biết anh ấy muốn gì khi tự dưng đòi giúp nó thôi.

- Đành làm phiền anh!

Đeo túi xách lên vai, nó chậm rãi bước theo anh ra gara.

- Em lên đi! - Anh mở cửa cho nó, “cũng có lúc anh ấy tự lái sao?” -
Nó tự hỏi rồi vào trong xe, đang loay hoay cài dây an toàn thì…

- Bảng kết quả của em này! - Đưa tờ giấy cho nó anh lao xe đi.

Hic. Cầm tờ giấy trên tay mà mặt nó từ trạng thái hồng hào chuyển sang đỏ chín. Xấu hổ quá đi mất. Ya!. Nó chỉ muốn mặt đất nẻ làm đôi cho nó chui xuống, hết nhìn tờ giấy rồi lại nhìn anh.

- Em lạ nhỉ? Sao cứ thích nhìn người khác bằng ánh mắt chòng chọc đó vậy. Về cái thành tích đó của em cũng đáng tự hào còn gì, người ta nổi bật bằng cách xếp đầu từ trên xuống còn em thì ngược lại....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...101112»