watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Nó hí hửng cầm lấy cuốn vở và nở một nụ cười tươi hết mức có thể để cảm ơn Minh. Vẻ mặt ngố khùng của nó lúc này khiến cậu nhóc phải bật cười dù mặt mày vẫn nhăn nhó khó chịu. Mối quan hệ giữa tụi nó bây giờ là vậy. Rất thẳng thắn và cũng tình cảm, nó không còn sợ Minh nữa, cũng không còn ghét Minh nữa. Nhất là sau chuyện đó, nó nhận ra rằng cậu nhóc chính là một người bạn thật sự để mình nương tựa…

1 năm về trước…vào cái buổi chiều kinh khủng ấy…vào cái buổi chiều đã tạo nên nỗi ám ảnh lớn đến mức kể từ đó đến nay nó không bao giờ online nữa….

- Hức hức! Cậu…là Minh…hay là Quang????? – nó ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt ướt đẫm nước.

- Điều đó không phải là vấn đề! Nói đi! Có chuyện gì mà cậu lại ngồi đây và khóc như một con điên thế này hả????

- Cậu là Minh rồi….

Nó nói thều thào rồi ôm chầm lấy cậu nhóc. Lúc đó nó cực kì sợ. Nó sợ tất cả. Nó cảm giác mọi thứ đang muốn nuốt chửng lấy mình. Trong tiềm thức của Thanh, Minh luôn là một cái gì đó đại diện cho sức mạnh, ở Minh toát lên một cảm giác bình an khi có cậu bên cạnh.

- Nhỏ khùng này! Nói đi chứ? Đứa nào bắt nạt cậu! Nói!!!!!!! – Minh dường như hét vào mặt nó, trong khi nó thì đang níu vạt áo cậu nhóc khóc tức tưởi.

Trời chiều nhạt nắng. Cây cối đứng im lìm không động đậy. Chỉ văng vẳng tiếng khóc của nó và tiếng thở dài của Minh…

Nó đã có một bài học….cho cái gọi là niềm tin không có điểm tựa….

………….

Bây giờ thì Trần Thanh Thanh đã khôn hơn rồi. Nó sống thực tế và không mơ tưởng viễn vông về cái gọi là thế giới ảo nữa. Nó phát hiện ra cuộc sống thực bao giờ cũng đẹp và đáng yêu hơn. Nó có Minh, có Quang, có gia đình, có bạn bè bên cạnh. Chính họ là động lực lớn giúp nó vượt qua được sự khủng hoảng tinh thần và bình tâm trở về chính mình. Và khi có sự xuất hiện của Như May – cô chị họ xinh đẹp thì nó đã được cải thiện hơn về mặt ngoại hình. Không còn là một nhóc khùng, một cô vịt con xấu xí trước kia nữa….

Nhưng một sự thật khiến Thanh luôn cảm thấy bất an cho tình bạn thân thiết giữa nó và anh em sinh đôi nhà họ Phạm…

Là rằng…

Nó thích Quang…Nhưng Quang không thích nó….Minh thích nó….Nhưng nó không thích Minh…

Một vòng luẩn quẩn…

Một con dao vô hình có thể cắt đứt tình bạn tuyệt vời mà nó đang cố giữ gìn và vun đắp…

Có lẽ người ta nói đúng!

Con đường đau khổ nhất của một tình yêu chính là nó có nguồn gốc từ một tình bạn….”


2/ Bây giờ nó đang ngồi trên bàn và cố gắng nạp vào đầu đống lý thuyết sinh học khó nhằn. Không hiểu sao nó luôn cảm thấy vất vả khi học những môn mang tính chất thuộc lòng kiểu này. Trong khi người ta vẫn thường bảo con gái thường có năng khiếu với mấy việc liên quan đến “gạo” bài. Có lẽ nó là trường hợp ngoại lệ...

Đang cào cào đầu tóc và căng mắt dán vào trang sách, nó chợt giật bắn mình khi vừa nhớ ra cuốn vở lý thuyết Sinh vẫn đang nằm ở chỗ Phạm Minh. Hôm bữa cậu nhóc không chép bài nên mượn vở nó về. Trong vở có mấy phần trọng tâm cô giáo căn dặn cho buổi kiểm tra ngày mai. Nếu không có vở bây giờ thì làm sao biết đường mà học. Nó lẩm bẩm rồi lấy di động bấm cành cạch...

- Alo! Ghim! Vở sinh của tôi vẫn nằm ở chỗ cậu phải không????

- Ờ! Tôi đang cố gắng dịch coi cậu viết cái gì trong đó đây nè!

- Hả??? Sao cậu dám nói thế! Mà thôi, không nói nhiều nữa, cậu mang vở trả cho tôi ngay! Không có nó làm sao mà tôi học bài được!!!!!!!!!!

- Có im đi không hả? Miệng còn to hơn cái loa! Tôi cũng đang tính đi trả đây! Ngồi đó mà đợi! Cái thứ dữ dằn!

Tút ...tút....

Nó bặm môi nhìn màn hình điện thoại. Cho dù bây giờ Minh đã thay đổi hoàn toàn so với năm lớp 10 nhưng bản tính bạo lực thif vẫn không hề biến mất. Có ai đời đi mượn vở người ta mà còn lớn giọng la lối om sòm như thế....Càng nghĩ nó càng thấy bực mình...

Vài phút sau thì nó nghe tiếng xe máy đỗ trước cổng nhà. Quàng vội chiếc áo khoác, Thanh phóng lẹ xuống lầu. Ba mẹ nó vẫn đang trong phòng, phải lấy ngay để không bị họ biết. Gì chứ đấng phụ mẫu của nó cực ghét việc con trai tới nhà con gái mình...

Nó rối rít mở nhẹ cánh cổng sắt, Phạm Minh xuất hiện với...một nụ cười rạng rỡ!

- Hơ!

- Hì! Chào Thanh! Vở của cậu này!

- Gum hả? Hèn gì Thanh cứ thấy ngờ ngợ. Ghim chẳng bao giờ cười khi thấy mình!

- Anh bảo mình đem trả dùm ảnh cuốn vở này cho Thanh! Anh hối thúc quá nên mình phải lấy xe máy để đi!

- Cảm ơn Gum!

Nó cầm quyển vở trên tay mà lòng đầy thắc mắc. Cũng không hẳn là thắc mắc mà chính là buồn...Minh biết nó có cảm tình đặc biệt với Quang nên mới tạo điều kiện cho nó gặp. Hix...Nhiều lúc nó thấy chỉ có Ghim mới hiểu được nó cần gì....

- À! Cậu có nhớ ngày kia là ngày gì không?

- Hở??? Trời ạ! Sao lại quên được! Sinh nhật hai ông tướng của tôi chứ gì!

- Hì! Hôm đó mình sẽ cho cậu và mọi người một bất ngờ!

- Hả??? Bất ngờ????

- Nói như thế thôi! Đợi đến hôm đó sẽ biết! Mà Thanh nhớ chuẩn bị kĩ càng nhé! Cậu cũng là nhân vật trung tâm của party mà! Thôi mình về đây! Chúc Thanh ngày mai kiểm tra tốt!

- Uh!

Gum như thường lệ vẫn chào tạm biệt nó bằng một nụ cười. Đó cũng là nụ cười ám ảnh nó trong những giấc ngủ. Đôi khi nó nghĩ rằng có lẽ vì nụ cười đặc biệt đó nên mới thích Quang. Còn Phạm Minh, rất hiếm khi Thanh nhìn thấy cậu ấy mỉm cười. Nó ít đến nỗi bây giờ Thanh cũng không thể tưởng tượng ra được. Cho dù Quang và Minh là sinh đôi, nhưng nụ cười của mỗi người không hề giống nhau.....Vì thế lúc nãy, nếu không nhìn thấy nụ cười đó thì nó cũng không thể nhận ra người đứng trước mặt mình là Quang bởi lúc không ở trường, nhìn họ giống nhau kinh khủng!

Lúc nó định quay lưng bước vào nhà thì thấy một anh chàng nào đó cũng vừa chở cô chị họ tiến tới cổng. Nó nhíu mày nhìn. Lại là một ông anh nào đó giàu sụ, con nhà đại gia mà chị May “cua” được. Nó nghĩ vậy rồi thở dài.....Chị nó thay đổi nhiều quá.....

- A cưng! Em làm gì mà đứng ngoài này thế???

- Không có gì! Hôm nay chị lại uống bia nữa à??? Người chị toàn mùi men! Thể nào ba em cũng mắng cho xem!

- Haha! Hôm nay sinh nhật nhỏ bạn thân! Tại hơi mệt nên chị uống có chút xíu à! Cưng không thấy chị về sớm sao????

- 10h là sớm của chị đó à?

Cô chị họ nó cứ đứng cười toe toét như thế, còn nó thì xụ mặt than thở. Cả tuần 7 ngày thì hết 6 ngày chị nó đi chơi đến khuya mới về. Mà lúc nào về cũng say khướt. Lúc trước chị hiền lành, dễ thương bao nhiêu thì bây giờ ăn chơi sa ngã bấy nhiêu. Cả gia đình nó cũng không thể nào tìm được một lý do giải thích cho sự thay đổi đó...

- May!

Nó cùng cô chị họ giật mình khi nghe tiến quát lớn. Nhìn vội ra thì thấy anh Thiện đang ngồi trên xe cau có nhìn Như May. Nó lo lắng kéo cô chị họ đi nhanh vào nhà nhưng không kịp...

- Hôm nay sao mày hiền thế??? Mọi hôm tao ngồi đợi đến nửa đêm vẫn chưa thấy mày mò về. Mày còn tính buông thả như thế này cho đến bao giờ hả?????????

Nó sợ hãi khi nhìn thấy anh Thiện dựng xe chạy tới cầm cổ tay chị May kéo ngược lui sau rồi la lớn. Trong nhà ai cũng hiểu bây giờ người mà anh trai nó ghét nhất chính là May. Hồi trước ảnh cũng thương cô em họ này nhưng từ ngày May thay đổi thì anh Thiện cũng thay đổi luôn thái độ với cô ta.

- Anh buông tay em ra! Em làm gì là quyền của em! Mắc mớ gì anh mà cứ gặp mặt là quát mắng hả?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Cửa Tiệm Giặt Là - Rin
» Hoàng Tử Online - Kawi
12345»