Nguyên ngây người ra như mất hồn, lặng nhìn theo chiếc taxi chở cô đi xa mãi, cho đến khi màu vàng của chiếc taxi lẫn vào dòng xe cộ trên phố, anh mới lững thững bước vào bãi đậu xe. Ly cocktail của những cảm xúc đan xen trong lòng khiến cho anh chếch choáng: một chút nuối tiếc, một chút xót xa, một chút cay đắng, một chút ngậm ngùi… và rất nhiều nỗi buồn vời vợi. Mắt anh như mờ đi. Hình ảnh của những ngày xưa cũ tranh nhau ùa về trong trí nhớ. Nụ cười của cô, đôi mắt to “biết nói” với hàng mi rợp bóng nét môi cong nũng nịu, đôi lông mày thanh tú… tất cả đã ám ảnh anh không biết bao nhiêu đêm trong cả những giấc mơ, và anh biết, sẽ còn ám ảnh anh trong nhiều đêm nữa. Nhưng cuộc đời không phải những giấc mơ, và con người trong thời đại này lại càng thực tế. Cả cô, cả anh, thậm chí cả Quân đều đã yêu bằng cả trái tim và toàn bộ lý trí. Chỉ có điều, trong cuộc “nội chiến” của mỗi người, phần thắng đã nghiêng về lý trí. Vì vậy, mới tồn tại những thứ như “quyết định đúng đắn nhất”, “giải pháp tốt đẹp nhất” cho tất cả mọi người… Anh khẽ nhắm mắt lại, đưa tay nhấn vào nút CD trên bảng điều khiển x echo âm nhạc vang lên. Tiếng hát từ dàn loa vọng ra rõ từng âm tiết:
“… When a man loves a woman [1">
Can’t keep his mind on nothin’ else
He’s trade the world
For a good thing he’s found…”
[1"> Tạm dịch: Khi một chàng trai yêu một cô gái, anh chẳng thể nghĩ về điều gì khác ngoài cô. Anh sẵn sàng đổi cả thế giới cho điều tuyệt vời nhất mà anh tìm thấy – là cô.
Anh đã không làm được điều đó. Là bởi vì anh không yêu hết mình hay bởi vì những thứ như vậy chỉ tồn tại trong âm nhạc, phim ảnh, sách truyện… hoặc trong những thế giới không liên quan đến cơm áo gạo tiền? Chỉ biết rằng, sau tất cả, còn đọng lại trong anh một sự tiếc nuối không gì bù đắp nổi…
Cô thích piano không lời. Anh cũng đã từng yêu thứ âm nhạc sang trọng này. Nhưng cô không biết là sở thích của anh đã thay đổi kể từ ngày anh mất liên lạc với cô hơn một năm về trước. Có lẽ, cô sẽ cười vì sự thay đổi của anh vẫn cứ lạc hậu cả mấy chục năm so với thời đại, hay có lẽ cô sẽ hỏi anh có biết Nicki Minaj là ai hay không? Anh vẫn nhớ rất rõ nụ cười trong trẻo của cô khi đó. Những nụ cười ấy, ánh mắt ấy đã tuột khỏi tầm tay anh mất rồi, chỉ còn nỗi nhớ thuộc về anh mãi mãi. Anh sẽ chỉ có cô trong những giấc mơ mà thôi…
Vi bước ra khỏi chiếc taxi. Cả người cô vẫn còn đang run rẩy, ý thức hình như cũng chưa hoàn toàn trở lại. Vậy là mối tình của cuộc đời cô cuối cùng đã kết thúc. Một cảm giác mất mát tràn ngập khiến cho trái tim cô đau đớn. Vi gập người xuống bên gốc cây đầu ngõ nhà bác. Nước mắt rơi từng giọt lớn xuống hai bàn tay đang run rẩy của cô. Tất cả đã thực sự chấm dứt rồi, tất cả đã hoàn toàn thuộc về quá khứ…
- Chị Vi, chị làm sao thế này?
Vi vội ngẩng lên, gạt những giọt nước mắt còn đọng lại trên đôi mắt đỏ hoe khi nghe thấy tiếng cậu em trai đầy hoảng hốt.
- Chị không sao. Em đi đâu về thế?
- Em đi mua nốt mấy thứ linh tinh thôi. Vali đã đóng gói xong cả rồi. Chị có mệt không? – Cậu em nhìn Vi ái ngại – Mà chị đừng để bố nhìn thấy chị khóc thế này, thế nào bố cũng khóc cho mà xem. Cả nhà mãi mới được đoàn tụ thì bây giờ hai đứa con lại bỏ bố ở nhà một mình.
- Cũng chỉ mấy năm thôi mà, khi nào em học xong thì em về ở đây với bố hoặc chị sẽ tìm cách đón bố sang.
- Chị không định về Việt Nam sống à?
- Không – Vi trả lời em sau giây phút ngập ngừng.
Cô ngước mắt nhìn lên tán cây xà cừ đầu con ngõ nhỏ nhà bà bác, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh của chính mình đang đứng lặng trog bóng tối dưới tán cây, dõi theo chiếc xe màu xám bạc đậu im lìm dưới ánh đèn cao cấp vàng vọt vào một buổi tối mấy năm về trước. Lại một lần nữa cô ra đi. Nhưng lần này có thể sẽ là mãi mãi.
Chương 33: Khi giấc mơ trở thành hiện thực
Vi đăng nhập vào nick Skype. Kể từ ngày bố cô được tự do thì Skype trở thành phương tiện liên lạc chính của ba bố con. Trước khi quay lại Toronto, cô đã trang bị cho bố cô một chiếc máy tính. Skype vừa bật sáng, Vi đã thấy nick Linh nhảy ra nhấp nháy: “Lúc nào online thì gọi cho tao nhé” – Linh nhắn cô. Vi mỉm cười nhấp chuột vào ngay cái nick đang nhấp nháy đó. Công việc bận bịu nên đã lâu rồi Vi không có thời gian liên lạc với cô bạn gái thân.
- Alô, mày nghe rõ không? – Tiếng Linh vọng ra từ chiếc loa máy tính đang được bật to hết cỡ.
- Rõ rồi – Vi trả lời bạn – Dạo này bận lắm hay sao mà chả thấy tăm hỏi đâu cả?
- À, thì cũng bận nhiều chuyện. Này, thông báo cho mày biết là tao sắp lấy chồng nhé.
- Cái gì? Thật không đấy? – Vi nhổm phắt dậy, giọng đầy phấn khích – Anh nào thế?
- Thì vẫn anh IT lần trước kể cho mày thôi. Lần này vào rọ thật rồi mày ạ.
- Chúc mừng mày nhé! Bao giờ thì cưới thế? – Vi nồng nhiệt chúc mừng cô bạn gái.
- Hai tháng nữa. Tháng sau ăn hỏi. Mày có thu xếp về được dịp đó để làm phù dâu cho tao không?
- Sợ rằng không được mày ạ. Chỗ tao xin nghỉ khó lắm, phải lên kế hoạch trước hàng tháng trời, với lại tao vừa mới về mấy tháng trước còn gì. Mà sao lúc đó gặp nhau không thấy mày nói gì đến chuyện cưới xin?
- Lúc đó còn chưa “chung kết” được, tao vừa mới quyết định thôi mà – Tiếng cô bạn cười hi hi trong máy tính.
- Anh này cao tay thật đấy, không biết có bí quyết gì “hạ gục nhanh tiêu diệt gọn” đứa đáo để như mày thế? – Vi trêu bạn.
- Người ta vẫn bảo “tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi” còn gì.
- Ừ, chúc mừng mày nhé. Tiếc là tao không về được. – Giọng Vi thoáng chút bùi ngùi. – Nhớ chụp nhiều ảnh cho tao xem nhé.
- Mày thì sao? Đến bao giờ mới chịu lấy chồng? Tao cứ tưởng với anh Nam lần trước là đã xong xuôi rồi chứ? Có chuyện gì mà từ hồi ấy đến giờ mày chẳng bao giờ kể cho tao biết thế?
- Cũng có gì để kể đâu, chuyện tình yêu hợp tan là chuyện thường tình thôi mà.
- Hồi ấy thấy mày bảo anh ấy cầu hôn rồi cơ mà? Tao cứ đinh ninh mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, vậy mà lần trước gặp lại, tao hỏi, mày cứ lãng tránh mãi? Có chuyện gì xảy ra giữa mày và anh Nam thế? – Linh kiên quyết không chịu buông tha.
- Ba mươi chưa phải là Tết mà mày. Chỉ là tao cảm thấy mối quan hệ chưa đủ độ chín để tiến tới hôn nhân.
- Mày không thích bị ràng buộc bởi cuộc sống gia đình hả Vi? Bây giờ cũng không còn trẻ trung gì nữa đâu. Lấy chồng đi còn có cháu cho bố mày mừng chứ!
- Đâu phải tao không muốn, số tao nó thế rồi, biết làm sao được. Nhìn bạn bè ổn định gia đình tao cũng tủi thân lắm chứ…
- Vi, mày khóc đấy à? Dứt khoát phải có chuyện gì mày đang giấu tao. Mày không tin tao hả Vi?
- Không phải… Tao khổ quá Linh ơi – Vi nghẹn giọng. Cô không thể nào gắng gượng hơn được nữa – Tao đã từ chối anh Nam, chỉ bởi vì tao không thể nào quên được một người khác.
-Ai thế? Sao không bao giờ nghe thấy mày kể với tao? – Tiếng Linh vọng ra từ máy tính vừa ngạc nhiên, vừa trách móc....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








