- Hôm nay không hiểu Google bị làm sao, em tìm cái gì nó cũng báo lỗi, bắt nhập mấy chữ xác nhận. Gặp mấy từ khó tra mãi không xong.
- Em thử dùng Bing xem.
- Bing là cái gì ạ?
- À, bing.com ý. Cái này của Microsoft mới ra để đấu với Google.
- Thế ạ, để em thử…
Quỳnh mỉm cười. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với những người không cùng phòng như Đức có lẽ vẫn là điểm sáng hiếm hoi trong những ngày làm việc càng lúc càng mệt mỏi của cô. Tuần trước, để trả công vụ sửa máy tính, cô đã mời Đức đi ăn bánh đa cua. Có lẽ hôm nay, anh chàng muốn đáp lễ. Tì tay lên thành cabin, liếc về phía Cúc Anh một cái rồi, Đức hạ giọng:
- Em thích món Nhật không?
- Tôi mới ăn có một lần, chả ngon gì cả – bất chấp nỗ lực nói thầm của Đức, Cúc Anh đã nghe thấy và nhảy xổ vào câu chuyện.
- Bà ăn ở đâu?
- Ở lễ hội hoa anh đào ấy.
- À, chỗ đấy, thế bà ăn cái gì?
- Sushi chứ còn cái gì. Tôi thấy ăn như dở hơi, thua xa xôi Nguyễn Hữu Huân.
Nghe đến đó, Đức vội quay đầu về phía cửa để giấu nét mặt khó tả, tổng hợp giữa hai cảm xúc buồn cười và chán nản nhưng phần buồn cười vượt trội hơn. Quỳnh ngẩng lên thấy được, vội vàng đứng dậy xua anh chàng ra cửa, vừa đi vừa nói với Cúc Anh:
- Em chưa ăn bao giờ, để thử một lần cho biết.
- Ừ, còn tớ còn cậu, cơm lam có khi còn ngon hơn…
Trong lúc cô gái vốn được mấy tay IT ví là “loa kêu trước, chip lả lướt chạy sau” vẫn đang tuôn một tràng tự thán phục về độ sành ăn của bản thân, hai người kia đã đi nhanh ra khỏi phòng. Khi cửa thang máy vừa đóng, Đức lập tức ngửa cổ giải phóng một tràng cười há há.
- Ôi giời ơi, tôi chết mất thôi! Ối giời ơi, sushi, sushi, sushi…
Nụ cười là thứ dễ lây nhất trên đời. Dù chưa thật hiểu tại sao Đức cười đến độ vấp đĩa toàn những sushi là sushi thế, Quỳnh vẫn không thể ngăn mình bắt chước anh chàng. Đúng lúc cơn cười xô Quỳnh gần như chúi về phía Đức, thang máy dừng ở tầng bốn, cửa xịch mở, Đăng lững thững bước vào.
Nhà hàng Nhật nhỏ trang nhã này chỉ cách văn phòng một cú vọt ga xe máy. Những người đã lên chức vụ quản lý trong toà soạn thường coi nó là một nơi trú ẩn an toàn, vì sẽ không nhân viên bậc thấp nào đủ khả năng vào đây thường xuyên để rồi bắt gặp những cảnh ăn uống nhồm nhoàm chẳng mấy đẹp mắt, nghe được những lời trò chuyện bình phẩm chẳng mấy lọt tai của họ. Nhưng ở Quan Sát, có hai người đứng ngoài quy luật ấy: Đức – người chỉ là nhân viên bình thường nhưng lại thừa điều kiện làm khách ở bất cứ chốn tiện nghi sang trọng nào, và Đăng, người đứng trong “tầng lớp cai trị” nhưng chưa bao giờ gật đầu trước bất cứ lời gợi ý hay mời mọc “đi ăn đồ Nhật” của bất cứ ai chứ đừng nói là tự động bước vào.
Quả thật, Đăng không thích ăn trưa ở nhà hàng Nhật, ăn tối cũng không. Suốt hai năm theo dõi những dự án hỗ trợ xoá đói giảm nghèo và phòng chống thiên tai, anh phải đi và chứng kiến cảnh đời cơ cực của quá nhiều người, ở quá nhiều nơi. Việc ăn một bữa cá sống bằng với thu nhập cả tháng của một gia đình nông dân vùng sâu vùng xa khiến anh cảm thấy không thoải mái. Vậy mà trưa nay, người dị ứng với nori và wasabi, người ghét cay ghét đắng rượu sake, người luôn cho rằng chữ s trong từ sashimi lẽ ra phải viết là x mới đúng với nghĩa xa xỉ… đã từ bỏ nguyên tắc của mình để ngồi trong nhà hàng Nhật, trước một đĩa bò Kobe sốt tiêu đen to đùng ngã ngửa. Không những vậy, người đang chia sẻ không gian bên trong lớp cửa giấy shoji và sẽ chia sẻ đĩa thịt hạng A5 với anh lại là một nhân viên nữ còn chưa được ký hợp đồng chính thức.
Quỳnh nhằn nhằn món edamame, tập trung tìm kiếm những hạt muối li ti bám vào lớp lông tơ trên vỏ quả đậu tương. Cô biết hành động này là vô bổ, hạt đậu không làm dịu cơn đói, vị mặn không có lợi cho cái lưỡi đang bị mấy nốt nhiệt của cô, nhưng trong hoàn cảnh khó xử này, cô chỉ còn biết bấu víu vào mấy quả đậu xanh lét và chờ đợi từng phút của cái cực hình mang tên “bữa trưa kiểu Nhật” trôi qua. Đưa mắt khắp gian phòng, Quỳnh than thầm trong bụng. Phòng dành cho nhóm nhỏ nên hầu như chẳng bày biện gì, lại hẹp đến nỗi nếu không thích đối mặt với người ngồi ăn cùng thì chỉ có cách hất cằm nhìn lên trần hoặc chui hẳn xuống gầm bàn. Thế nên dù muốn và cố tránh đến đâu, rồi cô cũng phải nhìn thẳng vào anh ta thôi.
Vừa nãy, ở thang máy, anh ta đã khiến Đức suýt nữa đập đầu vào bảng điều khiển vì ngạc nhiên khi đáp lại lời mời có phần xã giao, nếu không muốn nói là đãi bôi hay rơi vãi, mà Đức buột miệng nói ra thay cho câu chào. Anh ta nhận lời, rồi biến bữa ăn trưa đáng lẽ rất thoải mái vui vẻ giữa hai người vô tư thành một buổi họp nặng nề của tổ tam tam kỳ quái. Vẫn như mọi khi, Quỳnh thấy anh ta không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ im im quan sát mọi người xung quanh – bao gồm cả cô – bằng cặp mắt mí rưỡi khá… lờ đờ, lạnh nhạt. Nhưng chuyến đi tình nguyện bốn năm trước và mươi ngày đi làm vừa qua đã dạy cho cô biết, chớ nên tưởng lầm vẻ thờ ơ này. Đăng có thể tỏ ra dửng dưng, nhưng không bỏ qua điều gì.
- Ăn đi em ơi – Đức lôi Quỳnh về thực tại bằng một cú huých khuỷu tay nhè nhẹ, anh chàng liếc sang Đăng, cười toe toét – Đừng ngại anh ý, trông thế thôi chứ anh ho một cái là xanh mặt.
Đăng rời mắt khỏi người mang giới tính nữ duy nhất trong phòng để nhìn xuống bàn ăn. Dù câu đùa của Đức hơi huênh hoang và chả có gì buồn cười, anh vẫn thầm cảm ơn cậu ta. Nếu cậu ta không lên tiếng, có lẽ anh sẽ tiếp tục tra tấn bản thân bằng việc nhìn đăm đăm vào đôi môi đang ngậm edamame của Quỳnh và tự hỏi… Trời ạ, anh đang nghĩ đi đâu thế này không biết!
- Gọi gì uống chưa Đức? – Cuối cùng thì Đăng cũng tìm được một chủ đề vô thưởng vô phạt để chứng tỏ rằng mình đang quan tâm đến bữa ăn chứ không phải cái gì khác.
- Anh uống sake không? Em còn một chai ở đây thì phải.
- Thôi, gọi nước đi, chiều còn làm việc.
- Nhạt thếch thế lo gì say. Mà anh cũng có bị đỏ mặt đâu… Uống đi, giải tán hộ em chai này, sắp hết hạn giữ rượu rồi.
Phải hôm khác, nhất định Đăng sẽ bợp gáy rồi nạt thằng ôn Đức một trận cho nó bớt lăng xăng vênh vang trước mặt gái. Nhưng hôm nay, anh không hơi đâu dạy dỗ nó, chỉ quay sang phía đối diện, hỏi nhẹ nhàng:
- Quỳnh uống rượu không?
Quỳnh dường như đã chuẩn bị tinh thần để đóng vai trò phân xử vụ này. Cô lắc đầu thật nhanh trước khi Đức kịp nháy mắt.
- Hừ, anh nhìn trừng trừng thế thì ai dám bảo có! – Đức lầu bầu nhưng rồi cũng gọi nhân viên mang trà.
Cho đến khi ba cốc trà lạnh được đem vào, không khí trong phòng đã trở nên dễ thở hơn với Quỳnh. Cô đã tạm biệt món đậu tương luộc để đến với những món nhiều năng lượng hơn, thịt và cơm cuộn. Câu chuyện giữa ba người không đến nỗi rời rạc quá. Dù sao thì họ cũng có nhiều điểm chung: tờ báo điện tử, cấp trên, đồng nghiệp và cả một bàn đầy thức ăn. Tất nhiên, Đức vẫn là người chiếm thời lượng lớn nhất trong cuộc hội thoại. Khoe khoang hiểu biết về ẩm thực và văn hoá Nhật, buôn mấy tin hậu trường giới thời trang nghe lỏm được từ chị gái, thỉnh thoảng không quên trêu chọc Đăng theo kiểu cố tình dìm hàng…, lối kể chuyện bảy phần thật ba phần bịa của anh chàng khiến đôi lúc Quỳnh phải phá lên cười. Nhưng thật tai hoạ, giữa lúc mức độ dè chừng của cô hạ xuống thấp nhất, Đức có điện thoại và chạy biến ra khỏi phòng....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








