watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Chẳng ai ngờ cô lại bị tấn công ở nơi chỉ cách quán Internet Long Tường có ba trăm mét.

Tầm nhìn mỗi lúc một mơ hồ, tứ chi cũng dần không nghe theo sự điều khiển của cô nữa, sức lực để vùng vẫy co kéo càng lúc càng yếu… đúng vào lúc cô gần như tuyệt vọng, đột nhiên nghe thấy có người xông tới quát lớn: “Chúng mày làm gì vậy?”

Cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng có người trông thấy rồi, còn lao tới đánh nhau với đám người kia nữa, chất lỏng bắn tung tóe rơi xuống mặt cô, không biết là thứ gì… tác dụng của thuốc mê càng lúc càng mạnh, tay chân cô mềm nhũn ra, bị người ta kéo vào ngõ mà không còn sức lực đâu để vùng vẫy, chỉ nghe có người đang kêu lên: “Cháy rồi! Cháy rồi! Mau báo cảnh sát!”

Cô thấy rất nhiều cái bóng đảo qua đảo lại, rồi ngất lịm đi.

Huyệt Nhân trung đau nhói, cô bị người ta ấn cho tỉnh lại, trên trán còn đặt một cục nước đá, xung quanh toàn người là người, chỉ nghe họ xì xào: “May quá, tỉnh rồi! Tỉnh rồi…”

Bấy giờ cô mới phát hiện mình nằm trên một chiếc xô pha, có người đang cầm quạt quạt cho cô, còn có người đưa tới một cái khăn bông mới tinh, giúp cô lau nước chảy ra từ túi nước đá trên trán. Cô cựa quậy thân mình, nhưng tay chân vẫn không chịu nghe theo lệnh. Giữa đám đông, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, chính là Tiêu Tư Trí.

Mặt mũi anh ta sưng vù, đầu vẫn còn đang chảy máu, nhưng đã được băng bó qua loa bằng vải xô. Anh ta nhìn cô cười cười, Chu Tiểu Manh vẫn còn hơi mơ hồ, nên dời ánh mắt khỏi gương mặt Tiêu Tư Trí, không dám nhìn lâu. Lúc này, đám đông tách ra, có người đi vào nhà. Chu Tiểu Manh nhận ra, người mới đến chính là Tiểu Quang, đi cùng với gã ta là Cao Minh Tường.

“Anh Quang, anh xem…” Sắc mặt Cao Minh Tường hết sức gượng gạo, y giải thích với Tiểu Quang: “Bọn kia lẩn nhanh quá, chỉ thấy một chiếc xe ‘bánh mì’ không biển màu trắng, không đuổi kịp…”

“Anh Mười bảo rồi, cũng chẳng phải chuyện to tát gì, chắc có người muốn hù dạo cô chủ một phen thôi. Có điều, đây là địa bàn của cậu, người ta đã làm mất mặt cậu như thế, cứ để tâm điều tra cho kỹ là được rồi.” Tiểu Quang ngoảnh sang nhìn Chu Tiểu Manh: “Cô hai, lái xe đợi bên ngoài, anh Mười bảo tôi đến đón cô về.”

Cổ họng Chu Tiểu Manh khản đặc, cảm giác như thể có dị vật nghẹn bên trong, hết sức khó chịu, cô vừa mở miệng, âm thanh cũng khàn khàn: “Tôi không đứng dậy nổi.”

Chân cô vẫn mềm nhũn, Tiểu Quang bèn bước lên trước, bế ngang cô lên, có điều, tư thế anh ta cứng đờ, trông như đứa trẻ đang ôm một món đồ sứ quý giá vậy, cánh tay vươn ra rõ dài, đi thẳng một mạch xuống lầu. Bấy giờ, Chu Tiểu Manh mới nhận ra, chỗ này là cửa sau của quán Internet Long Tường, xe đã đợi đó không xa lắm.

Tiểu Quang đặt cô lên băng ghế sau, rồi đóng cửa xe lại, bản thân gã thì ngồi lên ghế lái phụ. Chiếc xe lặng lẽ khởi động, cánh tay Chu Tiểu Manh dần dần hồi phục được sức lực, cô chầm chậm kéo váy xuống dưới đầu gối. Lúc đánh nhau, cô dùng sức quá độ, cái váy đã rách toạc ra.

Tiểu Quang không ngoảnh đầu lại, nói bằng giọng đều đều không chút tình cảm:

“Anh Mười bảo, tối nay không về nhà, dặn tôi nói lại với cô, sau này đừng tách khỏi lái xe đi lung tung. May mắn được một lần, không may mắn được lần thứ hai đâu. Nếu bị người ta bắt cóc thật thì đừng mong anh ấy đem tiền ra chuộc cô về.”

Tiểu Quang nói gì cũng đều dùng giọng điệu nhàn nhạt đó. Chu Tiểu Manh biết, ngữ khí của Chu Diễn Chiếu khi ấy chắc chắn phải khắc bạc hơn thế vạn lần, cô gần như có thể tưởng tượng ra được nét mặt của anh ta lúc nói những lời này, chắc hẳn hết sức chán ghét, nói không chừng, anh ta còn tưởng cô cố ý giở khổ nhục kế cũng nên.

Chu Tiểu Manh vừa mệt vừa buồn ngủ, bèn ngủ thiếp trên xe luôn. Tới khi về đến nhà, xe dừng lại, người giúp việc mở cửa xe, cô mới tỉnh dậy. Dì Tôn vừa trông thấy cô, ánh mắt thoáng hiện lên nét ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi gì. Chu Tiểu Manh lên lầu soi gương, mới biết trán mình đã tím bầm một mảng lớn, sưng to như quả trứng gà. Sau đó lúc đi tắm, cô lại phát hiện hai cổ tay mình đã bị bóp đến tím đen, những chỗ như đầu gối đều bị cọ xát trầy cả da. Lúc tắm cô đã hết sức cẩn thận, nhưng vết thương dính nước vẫn đau buốt. Hộp thuốc để trong phòng chứa đồ ở tầng dưới, Chu Tiểu Manh cảm thấy mệt nhoài, vả lại vết thương đều rất nông, cũng không chảy máu nữa, nên chỉ tùy tiện lấy khăn bông lau qua, rồi ngã vật ra giường ngủ luôn.

Có lẽ tại di chứng của thuốc mê, cô ngủ một giấc sâu, còn nằm mơ thấy rất

nhiều hình ảnh hỗn loạn. Trong mơ, cô vẫn còn nhỏ, khoảng ba bốn tuổi gì đó, cái tuổi mới bắt đầu ghi nhớ được sự việc. Ký ức ban sơ rõ ràng nhất của cuộc đời cô, ấy là khi cô mặc một chiếc váy màu hồng phấn, nằm rạp trên bệ cửa sổ nhìn Chu Diễn Chiếu trên cái cây bên ngoài. Lúc bấy giờ, anh ta chẳng qua mới chỉ tám chín tuổi, ngày nào cũng leo lên ngọn cây.

“Lợn con!” Khi ấy cô tròn ung ủng, gương mặt núng nính, người lớn đều rất yêu thích, chỉ có mình anh ta gọi cô là lợn con.

Tuy cô còn nhỏ, nhưng cũng biết trong giọng điệu của anh ta có ác ý. Thấy cô không phản ứng, anh ta lại làm mặt xấu: “Đồ con hoang!”
Anh ta lấy cành cây chọc cô, nhưng khoảng cách rất xa, cành cây chỉ phất qua mặt cô. Cô bị vật màu xanh lòa xòa ấy quét phải, sợ đến nỗi khóc toáng lên, quay đầu chạy đi tìm mẹ. Cô biết mẹ mình ở trong căn phòng lớn bên cạnh, vừa khóc vừa đập cửa, nhưng người mở cửa lại là Chu Bân Lễ, ông bế bổng cô lên hỏi: “Tiểu Manh, sao vậy?”

Cô cắn môi khóc nức nở, một mực kêu lên: “Mẹ ơi!”

“Mẹ đi làm rồi.” Ông Chu Bân Lễ một tay ôm cô, một tay móc khăn mùi soa ra lau nước mắt cho cô: “Sao thế con? Ngoan, đừng khóc nữa…” Cô thút tha thút thít chỉ chỉ tay về phía cửa phòng mình, ông bèn ôm cô về phòng, vừa đúng lúc Chu Diễn Chiếu móc người trên chạc cây, ném một viên đá vào cửa sổ. “Cạch!” một tiếng, viên đá đập phải bệ cửa sổ bật lên, suýt nữa bay trúng mặt ông. Chu Tiểu Manh lại sợ hãi khóc toáng lên, còn ông Chu Bân Lễ đùng đùng nổi giận quát: “Chu Diễn Chiếu!”

Chu Diễn Chiếu hiển nhiên không ngờ ông Chu Bân Lễ lại đột nhiên ôm Chu Tiểu Manh bước vào, bị ông quát cho một tiếng, nhất thời hoảng hốt, thân hình loạng choạng rơi xuống.

Chu Tiểu Manh còn nhớ loáng thoáng, sau đó Chu Diễn Chiếu bị ngã gẫy tay, nằm viện một thời gian dài, lúc về nhà vẫn phải bó bột. Khi ấy Chu Diễn Chiếu đã đi học, ba tháng bỏ lớp, toàn bộ đều do mẹ cô giúp anh ta phụ đạo từng chút từng chút một. Lúc học bài, Chu Diễn Chiếu ghét nhất là cô cứ

quanh quẩn bên cạnh, nhưng anh ta lại không dám bắt nạt cô trước mặt mọi người, chỉ nhân lúc không có ai mới mắng cô “Đồ sao chổi!” “Đồ con hoang!” Có một lần bị ông Chu Bân Lễ nghe thấy, lúc đó ông vẫn còn trẻ, tính khí rất nóng nảy, lập tức cầm một chiếc bình sứ màu thời Đường to tướng để cạnh chân mình ném về phía con trai....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Trường học Vampire - Thuyuuki
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
1234...789»