watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Chu Diễn Chiếu đang đứng ttrước giường, trên tay anh ta vẫn cầm chiếc cà vạt vừa dùng trói tay cô, Tiểu Quang đứng bên cạnh, trên trán lấm tấm những giọt mồ hhôi li ti, đang cố thử khuyên Chu Diễn Chiếu: “Anh Mười, đi thôi! Em đi uống rượu với anh.”

“Cút ra!”

Cơn tức của Chu Diễn Chiếu không hề giảm bớt, ngược lại còn thêm thậm tệ. Tiểu Quang thở dài một tiếng, rút chiếc cà vạt khỏi tay anh ta, ngẫm nghĩ giây lát, lại cầm cả hai chiếc gối trên giường đi luôn. Lúc ra đến cửa, gã đột nhiên quay lại, kẹp gối vào dưới nách, vương tay vén áo khoác của Chu Diễn Chiếu, rút lấy khẩu súng giắt sau lưng anh ta.

Chu Diễn Chiếu cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, quay người lại cười gằn: “Cậu làm trò đủ chưa vậy?”

“Anh Mười cũng làm trò đủ rồi.” Tiểu Quang lên đạn khẩu súng, nhét vào tay Chu Diễn Chiếu: “Ban đầu em khuyên thế nào anh Mười cũng không nghe, nên mới đến nông nỗi hôm nay. Vừa rồi vốn đã sắp làm cô ta chết ngạt, anh lại kinh hoảng nhất quyết phải cứu bằng được cô ta. Cứu được rồi anh Mười lại thấy bực bội, bực bội thì cho cô ta một phát súng là xong. Vẫn là câu nói ấy, cùng lắm đến lúc tảo mộ, mua thêm một bó hoa thôi!”

Sắc mặt Chu Diễn Chiếu càng lúc càng u ám: “Cút!”

Tiểu Quang đi tới bên cửa, song vẫn ngoảnh lại bồi thêm một câu: “Anh Mười nếu định nổ súng thật, thì nhớ bắn chuẩn một chút, chớ làm máu bắn khắp phòng, người bên dưới không dễ thu dọn hiện trường.”

Dứt lời, mặc cho Chu Diễn Chiếu tức đến run lên bần bật, Tiểu Quang đã đóng cửa bỏ đi mất. Toàn thân Chu Tiểu Manh cứng đờ, nhưng vẫn gắng gượng trở mình, nhìn Chu Diễn Chiếu, khóe miệng như cười mà không phải cười. Chu Diễn Chiếu cười khẩy: “Cô tưởng anh sẽ không nổ súng chắc?”

“Anh trai của em, đương nhiên anh sẽ nổ súng rồi, chỉ là bây giờ anh vẫn chưa nỡ để em chết, em chết rồi, anh đi đâu tìm được món đồ chơi hay ho như vậy nữa đây? Giày vò cho em sống không bằng chết, há chẳng phải thích thú hơn cho em một phát súng gọn ghẽ hay sao?”

“Những lời anh nói, cô cũng nhớ rõ lắm.”

“Lời anh trai từng nói, em đều không dám quên.” Mắt Chu Tiểu Manh đã long lanh lệ, nhưng vẫn cố ghìm lại: “Huống hồ mấy câu này, em càng không dám quên. Đây là những lời anh nói khi buộc em đến bệnh viện năm đó, em đảm bảo đời này kiếp này, vĩnh viễn không bao giờ quên!”

Chu Diễn Chiếu hoàn toàn không để ý đến cô, cũng chẳng muốn nhìn thẳng vào cô: “Anh biết mấy hôm nay cô phát bệnh thần kinh gì rồi, chẳng phải vì Tôn Lăng Hy có thai, nên mới lên cơn vậy sao. Cô nhớ được thì tốt rồi!”

Chu Tiểu Manh nuốt thứ tanh tanh mằn mặn trong cổ họng xuống, cười nói: “Anh trai, anh không thấy áy náy chút nào sao? Dù anh không yêu em nữa, dù anh hận em đến tận xương tận tủy, thì đứa bé cũng có một nửa là của anh...”

“Bất cứ ai cũng có thể sinh con cho tôi, nhưng cô thì không.” Chu Diễn Chiếu khôi phục lại vẻ trầm tĩnh và lạnh nhạt: “Cô lên cơn điên tôi cũng chẳng ngăn cản cô, nhưng cô mà dám đụng đến Tôn Lăng Hy, cô ấy chỉ cần thiếu một cọng tóc thôi, tôi sẽ khiến mẹ cô mất một ngón tay. Cô ấy mà thấy khó chịu ở đâu, tôi sẽ sai người đến bệnh viện rút ống dưỡng khí của mẹ cô. Cô cứ thử mà xem.”

Toàn thân Chu Tiểu Manh đang run lên, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười: “Anh trai yên tâm, em không có bản lĩnh lớn như vậy mà đi đụng đến nửa sợi tóc của chị Tôn đâu. Có điều, anh làm bao nhiêu là chuyện thất đức như thế, người ta muốn làm gì thì chẳng liên quan đến em đâu!”



Chương 7:


Chiều hôm sau, Tôn Lăng Hy dọn vào ở nhà họ Chu, Chu Tiểu Manh đứng dưới hàng hiên, nhìn lái xe giúp cô lấy từng va li hành lý trong cốp xe ra. Người giúp việc trong nhà ra giúp một tay, xách lên trên lầu. Chu Tiểu Manh đứng trông coi, đồng thời quay sang hỏi Tôn Lăng Hy: “Chị Tôn lên xem phòng đi, không biết còn thiếu thứ gì không, em chỉ áng chừng thêm bừa vào mấy món thôi.”

Tôn Lăng Hy cười cười cảm ơn, thấy mí mắt cô sưng phù lên, lại hỏi: “Không ngủ được à? Lát lên lấy sữa lạnh thoa vào đi.”

Chu Tiểu Manh sờ sờ mặt, cười xòa nói: “Vâng, để lát nữa em thử.”

Tôn Lăng Hy lên lầu thấy căn phòng chuẩn bị cho mình ở sát vách phòng Chu Tiểu Manh, có điều còn rộng hơn phòng Chu Tiểu Manh một chút, là một căn phòng khép kín tiêu chuẩn, hoa trong bình ở buồng khách rõ ràng mới được thay, rung rinh nhưng vẫn còn đọng sương. Chăn mền trong buồng ngủ được xếp ngăn nắp sạch sẽ, trong buồng tắm treo toàn khăn bông mới tinh, trong buồng thay đồ còn có áo choàng tắm và đồ ngủ mới. Chu Tiểu Manh nói: “Chị Tôn cứ yên tâm mặc, lấy ở tiệm về đấy, đã giặt tẩy là khô sạch sẽ rồi.”

“Cảm ơn!” Tôn Lăng Hy rất thành thực: “Thật phiền em quá!”

“Đều là người một nhà, chị không cần nói những câu khách sáo thế làm gì. Kỳ thực… em cũng có chuyện muốn nhờ chị Tôn.” Chu Tiểu Manh tựa hồ rất bẽn lẽn: “Chị có thể giúp em nói với anh trai được không, em muốn ở nội trú trong trường.”

Tôn Lăng Hy thoáng ngẩn người, hỏi: “Ở nhà không phải tốt lắm sao? Hay là vì chị…”

Chu Tiểu Manh vội nói: “Không phải không phải, chị đừng hiểu lầm.” Cô chừng như ngượng ngùng lắm lắm, thấp giọng lí nhí: “Em… em và Tiêu Tư Trí… thầy giáo Tiêu đồng ý với em… em mới muốn ở lại trường…”

“À!” Tôn Lăng Hy hiểu ra, nhoẻn miệng cười nói: “Sợ anh trai không đồng ý hả? Thực ra hằng ngày anh ấy có ở nhà mấy đâu, em cũng cẩn thận quá rồi…”

“Có khi về muộn quá, anh ấy sẽ nói đấy.” Chu Tiểu Manh dẩu môi lên vẻ hờn dỗi: “Năm nay em có phải mới mười sáu tuổi đâu… với lại bao nhiêu bạn học đều ở nội trú, ngày nào em cũng đi đi về về, thậm chí còn chẳng nói chuyện được với bọn họ…”

“Vậy để chị nói giúp với anh em nhé.” Tôn Lăng Hy cười cười bảo: “Con gái lớn, càng cần nhiều không gian riêng tư hơn. Điều này chị rất hiểu, có điều anh trai em có đồng ý hay không thì chị không chắc đâu.”

Chu Tiểu Manh khoác lấy cánh tay cô, cười tít mắt: “Chỉ cần chị mở miệng, anh trai em nhất định sẽ đồng ý thôi! Anh ấy yêu chị nhất mà, huống hồ giờ chị còn có em bé nữa, anh ấy sẽ càng nghe lời chị hơn.”

Gương mặt Tôn Lăng Hy lại thoáng lộ vẻ âu sầu, nói: “Tiểu Manh, kỳ thực chị dọn qua đây ở tạm, là có nguyên nhân.”

Chu Tiểu Manh ngỡ ngàng.

Tôn Lăng Hy nói: “Nhà chị, từng nợ một họ hàng xa một ân tình rất lớn, trong lòng chị luôn cảm thấy áy náy không yên, mỗi lần muốn bày tỏ lòng biết ơn, người đó đều nói chẳng thiếu gì cả. Nhưng mới ngày hôm kia, người ấy đột nhiên đến tìm chị, còn dẫn chị đi gặp ông chủ của anh ta nữa, bấy giờ chị mới biết ông chủ của anh ta và anh trai em luôn có tranh chấp. Ông ấy bảo cho chị một triệu đồng, chỉ cần chị gạt được anh em đến một nơi nào đó. Lúc đó chị hoảng lắm, bèn giả vờ tạm bằng lòng, bảo muốn nghĩ cho kỹ đã. Sau đó chị về đến nhà, liền gọi điện báo cho anh trai em ngay, vì vậy anh ấy mới bảo chị dọn qua đây ở tạm một thời gian...” Cô nắm chặt tay Chu Tiểu Manh, đầu ngón tay hơi lành lạnh: “Đêm qua cả đêm chị nằm mơ thấy ác mộng, chị cứ không ngừng nghĩ đến... nghĩ đến cô Tô Bắc Bắc em từng kể...”

Chu Tiểu Manh mỉm cười an ủi: “Chị Tôn, lần trước lẽ ra em không nên nói chuyện Tô Bắc Bắc với chị. Thực ra hồi anh em quen với chị ấy, anh ấy vẫn còn trẻ, chưa hiểu gì cả, chhuyện chị Tô cũng là ngoài ý muốn thôi. Anh em sẽ không đối xử với chị như thế đâu. Chị là người bạn gái duy nhất anh ấy dẫn về nhà, anh trai em, thật lòng với chị đó.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
1234...789»