watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Ký ức của Chu Bân Lễ lại bắt đầu hỗn loạn, giống như một đứa nhỏ không thể nhớ nổi trình tự thời gian, nhưng được cô dỗ dành, ông cũng nhanh chóng ăn hết bát cháo. Chu Tiểu Manh cầm khăn ướt giúp ông lau mặt, lại nói: “Hôm nay trời đẹp lắm, để chị Từ đưa bố ra vườn hoa nhé, được không ạ?”

“Con đi học… muộn giờ…”

”Không sao, con đi ngay đây.” “Đừng để muộn…”
Cô cầm cặp sách ra ngoài, lúc đến cửa thay giày mới sực nhớ ra, hôm nay là thứ Bảy. Cô ngồi trên chiếc ghế chỗ tiền sảnh, nhất thời ngẩn ngơ, song rốt cuộc cũng xỏ giày vào, để cặp sách xuống, cầm ba lô bước ra ngoài.

Lái xe hỏi: “Cô chủ đi đâu ạ?”

Kỳ thực, cô cũng chẳng có nơi nào để đi cả, chỉ là không muốn ở trong ngôi nhà ấy. Cô đáp: “Tôi muốn đi xem điện thoại mới.”

Lái xe chở cô đến trung tâm thương mại, rồi theo sát cô như hình với bóng không rời. Toàn bộ tầng bảy đều bán đồ điện tử, có rất nhiều cửa hàng ủy quyền của các hãng khác nhau, cô xem hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, rốt cuộc vẫn không mua được gì. Cô nói với lái xe: “Những cái này đều không hợp, tôi muốn đến chợ đồ điện tử.”

Tay tài xế lộ ra vẻ khó xử, trong thành phố có một chợ đồ điện tử rất nổi tiếng, nguyên bảy tầng lầu chỉ bán máy tính và điện thoại di động. Nhưng ở đó, mỗi tầng đều chia thành các ki-ốt nhỏ cho thuê lại, chẳng những rồng rắn hỗn tạp mà còn giống như mê cung vậy. Lái xe đề nghị: “Hay là cô chủ nói muốn mua điện thoại kiểu gì, để tôi bảo anh Quang sai người đi mua về cho cô.”

“Anh trai tôi không cho tôi tìm Tiểu Quang.” Chu Tiểu Manh sa sầm mặt, dẩu môi lên: “Muốn gọi điện thoại thì anh đi mà gọi, tôi không thèm động vào hạng người xúi quẩy ấy đâu!”

Mặc dù nghe cô nói vậy, nhưng tay lái xe vẫn kiên quyết gọi điện thoại cho Tiểu Quang. Quả nhiên, Tiểu Quang nghe điện thoại, thấy bảo là chuyện của Chu Tiểu Manh, gã thoáng ngập ngừng do dự, cuối cùng mới nói: “Cậu đi với cô ấy, đừng để mất dấu là được.” Tay lái xe xưa nay chưa từng thấy Tiểu Quang do dự như thế bao giờ, không khỏi giật mình khiếp sợ, liền gác máy, đoạn nói với cô: “Anh Quang bảo tôi đưa cô đi…” Anh ta nói tới đây, lại không kìm được bổ sung thêm một câu: “Cô chủ, chỗ đó rất phức tạp, lại đông người nữa, cô không thể đi lung tung, bằng không xảy ra chuyện thì tôi không gánh vác nổi đâu.”

“Tôi chỉ đi mua cái điện thoại di động thôi mà.” Chu Tiểu Manh lấy làm tức giận: “Tôi có phải trẻ con ba tuổi đâu, suốt ngày cứ sợ người ta lừa đem bán là sao.”

Lúc họ đến chợ đồ điện tử mới biết, Tiểu Quang vẫn không yên tâm, vì vậy đã đặc biệt báo cho sếp sòng quản lý khu vực này là La Sĩ Hào, hay còn được gọi là anh Hào. Con người La Sĩ Hào cực kỳ hào sảng thoải mái, y nói: “Cô hai đến chơi chợ, ấy là nể mặt chúng tôi lắm, có điều giờ mới dẹp đường sợ không kịp, để tôi bảo thêm mấy thằng đi theo cô hai là được.” Vì vậy, Chu Tiểu Manh vừa mới xuống xe đã có bảy tám gã cao to bước lên đón, đồng thanh chào một tiếng: “Cô hai!”

Chu Tiểu Manh không vui, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Tay lái xe dính chặt lấy cô, giúp cô xách ba lô, bảy tám người kia tiền hô hậu ủng xung quanh, tựa như lính dẹp đường, vừa đi vào khu mua bán ồn ã tiếng người đã vây kín cô vào giữa, tạo thành lớp tường đồng vách sắt. Mấy người đó thể hình đều vạm vỡ, cao hơn một mét tám, trông như mấy tòa tháp sắt, Chu Tiểu Manh bị bọn họ vây quanh, có kiễng hết chân lên cũng chẳng nhìn thấy gì bên ngoài.

Chu Tiểu Manh dở khóc dở cười, nhưng La Sĩ Hào vẫn chưa yên tâm, còn gọi điện cho lái xe, đặc biệt được yêu cầu nói chuyện với cô: “Cô hai, cô cứ việc đi chơi thoải mái! Bảy tầng nhà này cô vừa mắt cái gì, cứ nói ra là được. Hiếm hoi lắm cô mới tới đây một chuyến, dù thế nào cũng phải cho chúng tôi chút thể diện chứ.”

Chu Tiểu Manh đành cười cười nói: “Cảm ơn anh Hào, lúc về tôi sẽ bảo anh tôi cảm ơn anh!”

“Không cần không cần! Tôi nợ đại ca nhiều lắm mà! Hôm nay dẫu cô có mang xe container đến khuân hàng về thì tôi vẫn giữ trọn được đạo chủ nhà mà, ha ha ha…”

Chu Tiểu Manh nghe anh ta nói năng chẳng ra ông chẳng ra thằng, đành khách sáo cám ơn rồi đưa điện thoại cho lái xe.

Sau đó, cô được bảy tám tên cao to lực lưỡng hộ tống, chầm chậm đi vào chợ. Thời điểm này đúng dịp ngày khai trương tháng Chín mới qua không lâu, rất nhiều sinh viên mới tranh thủ hai ngày nghỉ đến chợ đồ điện tử để mua máy tính, vì vậy cả khu bán tầng một đều ồn ã tiếng người, chen chúc chật chội vô cùng. Có điều, bảy tám người này đều là thuộc hạ đi theo La Sĩ Hào bảo kê nơi này, vừa đi vừa hò hét vừa đẩy vừa gạt, vẫn rẽ ra được một con đường giữa đám người. Chu Tiểu Manh thấy người đông quá, sợ xảy ra chuyện, bèn nói: “Đừng chen chúc ở đây nữa, tôi lên tầng trên xem.”

Chẳng ngờ tầng hai toàn cửa hàng bán phần cứng máy tính để tự lắp ráp, còn đông người hơn, Chu Tiểu Manh đứng trên cầu thang cuốn nhìn lướt qua, rồi đi thẳng lên tầng ba, tầng bốn, chỗ này chuyên bán máy ảnh, dòng người cũng thưa thớt hơn hẳn. Chu Tiểu Manh không nghĩ ra cách nào để cắt đuôi bao nhiêu người bên cạnh mình, đành chầm chậm lê bước xem máy ảnh một lúc, sau đó lên tầng trên xem điện thoại di động.

Bảy tám gã to con đi bên cạnh cô quả tình rất bắt mắt, chỉ một chốc sau quản lý khu chợ đã chạy đến, cười toe toét chào hỏi từ xa: “Anh Uông! Anh Lưu! Mấy anh hôm nay đến lấy hàng gì vậy? Hay là lên văn phòng trên tầng chín ngồi chơi cho mát?”

“Không cần, cô hai đến chơi chợ, bọn tôi đi với cô ấy thôi.”

“Chào cô hai!” Quản lý khu chợ hiển nhiên đã hiểu lầm, cười nói: “Không ngờ em gái anh Hào lại văn nhã xinh đẹp thế này. Cô hai nhắm được món gì chưa, để tôi bảo chủ tiệm mang ra cho cô xem.”

Trong đầu Chu Tiểu Manh lóe lên một ý, liền hỏi: “Văn phòng của anh trên tầng chín hả?”

“Vâng, vâng! Cô hai có muốn lên uống tách trà không ạ?”

“Uống trà thì khỏi cần…” Chu Tiểu Manh cười ngượng ngịu: “Tôi muốn vào nhà vệ sinh…”

“À được được! Cô chủ đi lối này có thang máy lên thẳng trên đó.”

Bảo là thang máy lên thẳng, thực ra là thang máy vận chuyển hàng hóa. Cũng may là thế, nên cả chục người đi vào mới không bị quá tải, mà cũng không đến nỗi quá chen chúc chật chội. Lên đến tầng chín, Chu Tiểu Manh nói: “Tôi vào nhà vệ sinh, mấy anh ở đây đợi đi.”

Lái xe và đám người kia đều là đàn ông, đương nhiên không thể theo cô vào nhà vệ sinh. Nhưng anh ta vẫn hết sức cẩn thận, gõ cửa trước, đích thân vào nhà vệ sinh nữ xem qua một lượt, bấy giờ mới để Chu Tiểu Manh đi vào, còn bản thân đứng canh ngay ngoài cửa. Chu Tiểu Manh vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, các suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu. Nhà vệ sinh chỉ có một cửa ra vào, hơn nữa còn hướng ra phía hành lang, lái xe đang canh bên ngoài, mà bảy tám gã cao to lực lưỡng kia đều đứng ở hành lang hút thuốc. Nhà vệ sinh cũng chỉ có một cửa sổ, ô cửa rất nhỏ, lại có lưới chống trộm, nhìn xuống bên dưới là phố xá, người và xe cộ bé như đồ chơi.

Cô khẽ cắn môi, trèo cửa sổ không xong, xông ra ngoài đánh ngất chín gã to con kia thì không được. Xem chừng hôm nay lại công toi một chuyến rồi. Có điều, cũng chưa chắc đã công toi, cô vừa vặn vòi nước rửa tay, vừa ngẫm nghĩ, cách thì cũng có, chỉ là hơi mạo hiểm chút thôi.

Sau khi cô ra ngoài, tay lái xe cảm thấy tâm trạng cô hai kém hơn rõ rệt, mí mắt cô vốn đã phù lên, giờ chẳng thấy bớt đi chút nào, hơn nữa bộ dạng còn có vẻ rất không vui....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
» Trường học Vampire - Thuyuuki
1234...8910»