Tôi quay sang và thấy My “xù” có vẻ sợ hãi, tôi thấy cô ấy run lên bần bật.
Một người duy nhất không cười, đó là Siro.
Cậu ấy đến bên cạnh và kéo tay tôi, trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên:
“Có chuyện gì thế? Hai cậu mau vào trong đi.”
Bọn tôi chưa kịp đi đâu thì một đứa cất tiếng:
“My ơi, cậu định cải trang thành hề Sác-lô à? Hahaha!”
CÁI GÌ?
Thằng Long Hôi Nách!
Mày vừa nói cái gì? Mày gọi ai là hề Sác-lô hả? Ôi tức muốn chết đi, lúc này mà có súng Ak47 hoặc Ckc ở đây thì nhất định tôi sẽ bắn thằng Xê-kô mỏ nhọn ấy pằng pằng đến tan xác thì thôi!
“Không phải là hề Sác-lô, mà phải gọi là Thị Nở mới đúng! Thật là nực cười quá đi hahaha!”-Lại thêm một đứa nữa.
HẢ?
Tôi hoa hết cả mắt lên, bỗng Lily (chỉ xếp sau Gigi về mức độ mỏ nhọn) lại gần ngắm nghía My tội nghiệp và rồi lên giọng dạy dời bọn tôi:
“Đã là vịt bầu rồi ý, thì có trát cả vàng vào cũng chẳng thể xinh đẹp hơn ra được đâu.”
Ngừng một lúc, cô ta lại tiếp:
“Cái này, là tác phẩm của đứa nào? Kem NQ phải không? Biết ngay là chẳng có chút khiếu thẩm mỹ gì cả mà, thật là xấu hổ.”
“Gì cơ! Cậu nói lại cho tôi xem nào? Nói lại MAU!”
“Là đáng xấu hổ đó, thực sự là rất rất LỐ BỊCHHHH!”-Lily trợn mắt lên.
Sự tức giận trong tôi thực sự đã vượt ngoài khả năng kiểm soát, tôi vung tay lên và định tát cho Lily một cái, nhưng My đã giơ tay ra cản tôi.
Tôi sững sờ quay lại, My đã KHÓC!
“Thôi, mình xin lỗi mọi người…vì đã làm hỏng buổi tiệc ngày hôm nay…xin lỗi Minh Nhật…mình thực sự rất xin lỗi.”
Tôi hướng về phía Siro, cậu ấy chán nản đút tay vào túi quần và nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Còn My thì nhìn theo Siro một cách vô cùng thất vọng.
Tôi quay sang nhìn My, và cô ấy cũng đang nhìn lại tôi, ánh mắt đầy sự oán trách…
Tim tôi đập thình thịch, thình thịch.
“Thôi chào mọi người.”
My toan bỏ chạy về thì bỗng Gigi xấu xa níu vai My “xù” lại.
Lại còn tính làm trò gì nữa đây đồ mỏ nhọn?
Cô ta nhìn xung quanh và nói lớn:
“Mọi người im hết đi, cấm cười!”
Giọng điệu của cô ta có vẻ rất nghiêm túc, thật sự rất ngạc nhiên!
“My, xin lỗi vì bọn này đã cười cậu. Hãy gia nhập hội của bọn mình đi, thật đấy, bọn mình hứa là sẽ đón chào cậu.”
My không nói gì, cô ấy gạt tay Gigi ra và cắm đầu cắm cổ chạy một mạch, vừa chạy tôi vừa thấy một tay cô ấy giữ chặt hộp quà, một tay gạt nước mắt.
“Hãy suy nghĩ kĩ đi nhé! Mai là hạn cuối cùng đóoooo!”-Gigi nói với theo.
Rồi cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
“Thật là ngu hết thuốc chữa!”
Tôi ném trả lại tất cả tụi đáng ghét đó một nụ cười nửa miệng và rồi lao vút lên chiếc xe đạp đuổi theo My.
Thật sự là VÔ CÙNG BỰC MÌNH!
Sao bọn nó có thể nói My như thế được nhỉ? Con người ai mà chẳng có lòng tự ái? Dễ dàng chạm vào lòng tự ái của người khác rồi tưởng vứt toẹt một lời xin lỗi là xong sao?
“AAAAAA…”
Tôi hét lên thật to, đường vắng nên tôi chẳng sợ ai cả.
Thực sự là My trang điểm và mặc váy của mẹ rất xinh đó, không hiểu sao bọn kia lại chê cô ấy, đúng là một lũ mù tịt về khiếu thẩm mỹ, xì.
“Ê My ơi!”
Cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy.
“My ơi, cậu có sao không?”
Cô ấy nhìn tôi vẫn với ánh mắt oán trách ấy, làm tôi sợ muốn chết đi.
“Hôm nay cậu đã biến mình thành trò hề rồi đấy cậu có biết không? Cậu hãy tránh xa mình ra! Tránh raaaaaaaaa!”
Cô ấy hét lên làm tôi giật bắn cả người. Rồi cô ấy bỏ mặc tôi với chiếc xe đạp bên đường và leo lên xe bus.
Ra vậy…
Mình đã biến cậu thành trò hề ư My?
Mình….
…chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà….
Mình thực lòng muốn giúp đỡ cậu mà…
Vì sao lại đối xử với mình như thế? Mình đang buồn lắm, hình như còn khóc nữa…
Hai gò má mình lạnh buốt.
My ơi…mình xin lỗi…
…
“Kiss the rain”
…
Chẳng hiểu sao tôi lại bật bài đấy, tôi ngồi co ro trong căn phòng cùng với mèo béo Jimmy. Ngoài kia lạnh thật. Trời đã bắt đầu vào đông. Gió lạnh cứ rít lên từng đợt.
Jimmy béo đang cuộn tròn trong chiếc giỏ gỗ thông màu trắng nhỏ xinh, ngay bên cạnh tôi. Jimmy ngủ thật là hồn nhiên, bộ lông trắng muốt khi thì xẹp xuống, khi thì phồng lên đều đều theo nhịp thở. Đôi ria mép cứ mỗi lúc một lay động thật là đáng yêu.
“Jimmy này, vì sao My lại nói với chị như thế? Jimmy ngoan, Jimmy có biết không?”
Jimmy vẫn nằm ngủ ngon lành trong tiếng piano êm đềm của “Kiss the rain”.
Tôi vuốt ve bộ lông mềm mượt của Jimmy và rồi chìm dần vào giấc ngủ, mơ màng nghĩ về những cơn mưa.
Mùa đông không có nhiều những cơn mưa.
Và mùa đông nơi đây cũng không có tuyết rơi.
…
“Bác ơi, My đi học chưa hả bác?”
“Kem hả? My nó đi học rồi.”
“Vậy ạ…cảm ơn bác.”
My đi học trước rồi…chắc cô ấy vẫn còn giận mình.
Lạnh quá đi. Hôm nay tôi đã mặc đến bốn áo bên trong, đi găng tay và giầy rồi mà vẫn thấy rét.
Giá như được mặc quần jean đi học thì có phải ấm áp hơn không, mặc quần legging dầy đến mấy mà vẫn thấy lạnh chết đi…
Chương 8:
11E.
Tôi chầm chậm vào lớp, bê nguyên cả gương mặt ủ dột, lặng lẽ ngồi vào chỗ và lôi đống sách vở ra. Tôi nhìn xung quanh và chẳng thấy My đâu cả, mẹ cô ấy bảo cô ấy đi học rồi cơ mà? Thế này là như thế nào đây?
Xì xào…xì xào…
Tôi nhăn mặt, lại là cái bảng thông tin đáng ghét, hôm nay lại có vụ gì nữa đây mà xúm xít cả vào?
Tò mò tôi chạy ra và cố chen vào giữa đám con trai xem cho rõ.
Ôi trời đất đang quay cuồng dưới chân tôi. Hình như tôi vừa rơi phịch một cái từ mặt đất xuống đáy sâu của địa ngục thì phải.
“Không, không thể nào.”
My đã ghi tên vào cái CUTE CLUB ấy.
Tôi suýt ngất vì shock!
Cảm giác thất vọng nặng nề.
Điều tôi lo sợ cuối cùng cũng đến, cô ấy đã bỏ rơi tôi rồi.
Bạn thân nhất của tôi đã phản bội tôi.
Không hiểu My nghĩ gì mà lại tham gia với hội Gigi cơ chứ? Vì chuyện hôm qua ư? Tại sao lại thế? Cô ấy đã từng nói là ghét cay ghét đắng hội Gigi và sẽ chẳng đời nào chơi với chúng nó cơ mà?
Chúa ơi, người hãy cho con một lời giải thích đi.
My kí tên vào đó, thế có nghĩa là bây giờ tôi sẽ bị tẩy chay?
Điều đó là hoàn toàn có thể, bởi tôi đâu còn ai khác ngoài My làm bạn, à còn Siro nữa, nhưng ý tôi không phải vậy, và bây giờ cô bạn ấy đã đá tôi một cách phũ phàng.
Kẻ phá đám kia cuối cùng cũng bước vào lớp, đứa con gái xấu tính nhất thế gian-Gigi!
Đi theo sau Gigi là mấy đứa con gái mỏ nhọn, và cả My “xù” nữa kìa.
“Mọi người chú ý này!”-Gigi vỗ tay ra lệnh.
“Từ hôm nay trở đi, mình tuyên bố Nguyễn Hà My sẽ là thành viên của Cute Club, xin các bạn cho một tràng pháo tay nào!”
“Hoan hô! Hoan hô My!”
Hoan hô cái con khỉ, thật là ngớ ngẩn!
Tụi nó lại reo hò ầm lên, bỏ mặc tôi đứng đó trong nỗi thất vọng tràn trề. Tôi ngước lên nhìn My, và cô ấy chẳng buồn nhìn lại tôi.
…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








