watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Tôi…”

Đào Thục Nhi hình như không biết phải làm thế nào khi nhận ra mình đã vô ý nói ra những lời không nên nói, cô hoảng sợ trốn đằng sau dán chặt vào lưng Hạ Mạt. Đám phóng viên đâu dễ gì buông tha, có phóng viên đã không còn kiên nhẫn đưa tay dứt khoát đẩy Hạ Mạt sang bên, có kẻ còn xông vào chĩa sát máy quay vào ngay mặt Đào Thục Nhi. Trong lúc hỗn loạn, thỉnh thoảng đầu Hạ Mạt lại bị một chiếc máy quay nóng sừng sực đập mạnh vào.

Đúng lúc đó có tiếng thét hào hứng sắc nhọn gào lên phía đằng sau.

“Lạc Hiii…”

“Lạc Hi…”

Đám phóng viên đang vây quanh Đào Thục Nhi đều bị tiếng thét ấy chấn động, bọn họ vội vàng ngoái đầu lại nhìn. Trời đất ơi, đúng là Lạc Hi rồi! Tận đầu hành lang đại sảnh phòng thu hình đằng kia, Lạc Hi mặc bộ đồ vest hàng hiệu màu đen hoa văn chìm, tay vòng qua eo ca sĩ Thẩm Tường, cô này năm ngoái từng nhận giải thưởng Ca khúc vàng được yêu thích nhất. Thẩm Tường dáng người thướt tha, nước da trắng ngần trong chiếc váy dây màu đen càng tôn thêm vẻ đẹp diễm lệ lạnh lùng.

Nhưng mà…

Chẳng có ai chú ý đếm Thẩm Tường.

Đại sảnh phòng thu hình Đài Truyền hình HSB, tất cả mọi ánh mắt đổ dồn lên người Lạc Hi. Chất quý tộc, thần thái ưu nhã mê hồn, nụ cười gợi cảm nơi khóe môi, ánh mắt vừa như mơ màng vừa như rực cháy của anh, tất cả tất cả như ánh hào quang rực rỡ chói chang. Chỉ cần có sự tồn tại của Lạc Hi mọi sự vật khác còn lại trên thế gian này trong khoảnh khắc đều biến thành hư ảo.

Tất cả đám phóng viên vội vàng tay máy tay micro tụ lại hướng tới trước mặt Lạc Hi.

Nhưng chẳng có kẻ nào dám cản đường anh.

Đám phóng viên vừa đi lùi vừa chụp hình vừa đặt câu hỏi, Lạc Hi thần sắc có vẻ mệt mỏi, hình như vừa xong một show diễn, anh lững thững vừa đi vừa nói chuyện với Thẩm Tường, thỉnh thoảng trả lời rất ngắn gọn câu hỏi của đám phóng viên.

Nhìn thấy Lạc Hi, đám phóng viên đang vây quanh Đào Thục Nhi cùng lúc hoan hỉ vô vùng, bọn họ sợ bỏ lỡ cơ hội có được những tin tức mới, vội vàng xoay người chạy về hướng Lạc Hi. Phải biết rằng, chỉ cần những tin tức vớ vẩn vụn vặt về Lạc Hi cũng được coi là quan trọng hơn gấp nhiều tin tức về những ngôi sao khác!

Đám phóng viên vừa mới vây quanh Đào Thục Nhi, chớp mắt đã lại chạy đi chỗ khác, bọn họ nháo nhào chen lấn không vững dúi người về phía Đào Thục Nhi thiếu chút nữa thì ngã. Đào Thục Nhi sợ hãi tóm lấy tay Hạ Mạt, chân lại giẫm mạnh lên chân một phóng viên khác. Tay phóng viên này đau quá vung tay một cái khiến chiếc máy quay đang cầm cao trên tay tuột ra rớt xuống!

Đào Thục Nhi hốt hoảng thốt lên.

Sợ hãi nhìn chiếc máy quay chuẩn bị rơi trúng đầu!

Đám phóng viên cùng lúc tròn mắt kinh hoàng.

Trong khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng, Hạ Mạt ôm đầu Đào Thục Nhi dúi vào ngực mình, còn cô tránh đầu qua chỗ khác. Không kịp! Chiếc máy quay đập mạnh lên đầu cô!

Hạ Mạt từ từ ngã phịch xuống đất.

Mặt cô trắng bệch, máu trên trán từ từ trào ra.

Thấy Đào Thục Nhi không việc gì, đám phóng viên cũng bớt hứng nhưng vẫn nhào về phía Lạc Hi. Tay phóng viên đánh rơi chiếc máy rối rít xin lỗi Hạ Mạt, sau thấy chiếc máy quay không bị vỡ, anh ta nhặt lên rồi cũng nhanh chân chạy đi.

“Hạ Mạt…”

Đào Thục Nhi lo lắng đưa tay lên trán Hạ Mạt, sợ hãi rụt tay lại ngay, cô rút chiếc khăn tay trong túi mình ra đưa cho Hạ Mạt. “Cậu… sao không?”.

Hạ Mạt đưa khăn lên lau máu trên trán, hít vài hơi thật lâu xua đi cái cảm giác quay cuồng chóng mặt. Cô đứng dậy mỉm cười với Đào Thục Nhi: “Không sao. Nhanh lên, vào đi, sắp tới giờ thu hình rồi đó”. Nói đoạn, Hạ Mạt phát hiện đồ hóa trang trong thùng trang điểm rớt tung tóe trên mặt đất. Hồi nãy vì bảo vệ Đào Thục Nhi, cô không thể không buông thùng trang điểm trong tay ra, chiếc thùng trang điểm rơi xuống đất bật tung nắp, son môi, phấn sáp, lược, cây chải mi, bút chì kẻ mắt các loại văng bừa bãi,

“Cậu cứ vào phòng thu trước đi, mình nhặt mấy thứ này xong rồi vào sau.”

Hạ Mạt nói với Đào Thục Nhi xong quỳ xuống. Cô ghìm mình ráng chịu cơn đau, hoa mắt, thu nhặt từng món từng món bỏ vào thùng trang điểm.

“Mình…”

Hạ Mạt nghe tiếng Đào Thục Nhi do dự bỏ đi, cô không ngẩng đầu, từ từ nhặt nhạnh từng cái một trên mặt đất, cẩn thận xếp chúng vào vị trí cũ trong hộp trang điểm. Có lẽ là vì vết thương trên đầu nên Hạ Mạt không chú ý bước chân Đào Thục Nhi dừng lại, không chú ý xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng khác thường, cô chỉ chú ý nhìn tới một thỏi son rơi lăn đi còn sót góc đằng kia, cô đưa tay phải tính nhặt nốt thỏi son đó.

Cùng lúc đó.

Trên nền đá cẩm thạch xuất hiện một bóng người.

Người đó từ từ nhẹ nhàng cúi xuống.

Một bàn tay, những ngón tay thon dài đẹp đẽ.

Những ngón tay nhặt lấy thỏi son.

Hạ Mạt hết sức ngạc nhiên ngẩng đầu.

Lúc này cô mới nhận thấy đại sảnh phòng thu hình đài truyền hình đã hoàn toàn yên lặng, tất cả ánh mắt đều tụ về chỗ này. Lạc Hi đã rời Thẩm Tường, rời đám phóng viên đi tới đây giúp cô nhặt nốt thỏi son nhỏ bé kia.

Những tiếng đèn flash “xoèn xoẹt”, những chớp sáng “tành tạch” liên tiếp không ngừng!

Cô nhìn tay Lạc Hi.

Thỏi son đó nằm trong tay Lạc Hi, đưa ra trước mặt cô.

Cô từ từ ngẩng đầu nhìn anh.

Anh đang nhìn chằm chằm lên trán cô, cô không biết vết thương trên trán cô có còn chảy máu không, trong ánh mắt sâu thẳm lắng đọng của anh, vết thương trên trán cô đột ngột bỏng rát choáng váng.

“Cảm ơn anh Lạc Hi.”

Đào Thục Nhi vội vàng quay lại bên Hạ Mạt, luống cuống nhận lại thỏi son từ tay Lạc Hi. Cô khom lưng đáp lễ, hai má ửng hồng, rụt rè e lệ.

Lạc Hi hơi rướn lông mày.

Trên mặt anh thoáng hiện nụ cười mà như không, anh nói với Đào Thục Nhi:

“Không cần khách sáo.”

Nói đoạn anh đưa mắt đằm thắm nhìn lại Hạ Mạt đang trầm ngâm yên lặng rồi quay lại chỗ Thẩm Tường và đám phóng viên. Trong đại sảnh, tiếng ồn ào lập tức lại nổi lên, đám phóng viên phấn khích đưa ra đủ loại câu hỏi, hình như có tay phóng viên trong đó hỏi Lạc Hi có phải rất thân với Đào Thục Nhi hay không? Có quan hệ riêng với Đào Thục Nhi hay không?

Giữa vòng vây của đám phóng viên.

Lạc Hi và Thẩm Tường rời khỏi đại sảnh phòng thu Đài Truyền hình HBS.

Cùng với sự ra đi của Lạc Hi, đại sảnh cũng dần trở nên yên tĩnh vắng lặng, không gian cực kỳ buồn tẻ, giống như là đang ở một thế giới hoa lệ hào quan vạn trượng đột ngột quay về cõi nhân gian đời thường phẳng lặng.

Đào Thục Nhi lặng yên theo dõi hình bóng Lạc Hi dần dần mất dạng, hồi lâu cô mới ngơ ngắc quay đầu lại nói với Hạ Mạt đang ở bên cạnh: “Cậu có biết anh ấy là ai không?”.

Ngón tay Hạ Mạt cứng đờ, cô không nói gì, tiếp tuc chú tâm sắp xếp lại đồ trang điểm cho gọn gàng ngăn nắp.

Đào Thục Nhi hình như cũng chẳng để ý đến phản ứng của Hạ Mạt, nói như để mình nghe: “Anh ấy là Lạc Hi, gần như là một truyền thuyết. Dù chỉ cần đứng cạnh anh ấy, chỉ cần có một chút quan hệ với anh ấy là đã có thể trở thành tiêu điểm thu hút sự chú ý của mọi người”.

“Sắp tới giờ phát hình rồi đó.”

Hạ Mạt nhìn đồng hồ treo trên tường hành lang nhắc nhở Đào Thục Nhi.

“Hả?”

Đào Thục Nhi như từ giấc mơ tỉnh lại, vội vàng ba chân bốn cẳng lao tới phòng thu hình, Hạ Mạt tay xách thùng trang điểm theo sau....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
1234...101112»