Cuối cùng cũng tới thời khắc chuyến bay chuẩn bị cất cánh.
Giữa đại sảnh sân bay.
Lạc Hi đứng trước mặt Doãn Hạ Mạt.
Hắn nhìn cô bé, ánh mắt sắc lạnh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, “Cảm ơn em đã tiễn tôi, về đi!”.
Cô bé nói với hắn: “Xin hãy tha lỗi”.
Đó là tất cả những gì cô bé có thể làm được, đối với hắn, dù cho có biết bao nhiêu day dứt áy náy trong lòng, nhưng đó là cố gắng lớn nhất cô bé có thể làm được cho hắn.
Lạc Hi sững người, cười khẩy. “Em làm sao mà phải xin tôi tha lỗi? Không phải quay lại cô nhi viện còn được sang Anh du học, tất cả đều do em đã cố gắng hết mình cầu xin Âu Thần có đúng không? Trong lòng tôi vô cùng cảm kích, người nghèo hèn như tôi có thể nhận được sự bố thí của các người, sau này nhất định sẽ phải đền đáp bằng được!”
Ngón tay cô bé siết chặt.
Hít thở thật sâu, cô bé định nói để cho hắn hiểu và thông cảm, “Lạc Hi, em chỉ có thể làm được như vây, em không thể để bố mất việc, không thể để Tiểu Trừng không được tiếp tục học vẽ, không thể để cuộc sống cả nhà gặp khó khăn. Đi du học tốt hơn là quay về cô nhi viện, Âu Thần đã chuyển hết tiền học phí mấy năm vào tài khoản của nhà trường bên Anh, anh cứ yên tâm mà học cho tốt. Xin tha lỗi, em chỉ có cách lựa chọn đó mà thôi”.
“Vì thế tôi mới nói, không biết phải cảm ơn em thế nào”. Lạc Hi vẫn mỉm cười, trong đôi mắt đẹp như ngọc đen, hai con ngươi lạnh lùng. Hắn thừa hiểu, mà sao hắn không hiểu được cơ chứ, cô bé hoàn toàn có thể không quan tâm, khoanh tay thờ ơ đứng nhìn hắn thu dọn hành lý quay lại cô nhi viện. Nhưng cô bé đã không thể, cô bé đã phải cố hết mình giành giật cho hắn cơ hội sang Anh du học.
Chỉ là…
Đau đớn tái tê trong trái tim.
Lạc Hi mím chặt môi, “Chỉ là, nếu là Tiểu Trừng, em có để nó ra nước ngoài không?”.
Hạ Mạt cứng đờ người.
Cổ họng cô bé nghẹn cứng không nói nên lời. Không, Tiểu Trừng là người thân yêu duy nhất còn lại trên đời này của cô bé, cô bé không thể rời xa nó.
Lạc Hi hiểu rõ nét mặt của Hạ Mạt, giá lạnh từ trái tim dồn lên, tràn khắp cơ thể, “Đúng thế, em không thể dứt bỏ Tiểu Trừng vì em yêu nó”.
Mấy phút trôi qua, hắn lắc đầu, lại nói bằng cái giọng mỉa mai chọc tức:
“Còn tôi chẳng qua chỉ là người qua đường, có thể nhận được chút ơn huệ của các người thì ắt hẳn càng phải cảm kích mới đúng. Đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện tất nhiên không nên tham lam thái quá, ngay đến bố mẹ đẻ chúng còn vứt bỏ thì chúng lấy tư cách gì mà dám tham vọng có được tình yêu của người khác chứ?”
Cô bé nhắm mắt lại.
Cô bé có thể nhận thấy sự yếu đuối trong lời nói của Lạc Hi, có thể nghe thấy sự bi thương đau đớn trong giọng của Lạc Hi. Hắn cùng một loại người với cô bé, cô bé đã từng nghĩ phải đề phòng hắn, nhưng lại không nghĩ tới việc sẽ làm hại hắn đến mức như thế này. Nhưng mà, cô bé cũng không thể để bố một lần nữa phải chịu đau khổ khi bị mất việc, lại càng không tể tỏ thái độ quá quyết liệt trước mặt Âu Thần, làm như vậy chắc chắn sẽ khiến Âu Thần càng trở nên nguy hiểm hơn.
“Tiểu Trừng và bố thực sự rất yêu thương anh.”
Cô bé nói nhỏ.
“Yêu thương tôi?” Lạc Hi cười lớn, cười muốn đứt hơi, “Yêu thương tôi nên mới để tôi một lần nữa quay về cô nhi viện? Bà Tống cũng yêu thương tôi, cũng vì yêu thương tôi nên mới mở to mắt nhìn thằng con mình biến tôi thành thằng ăn cắp rồi kêu cảnh sát tới bắt đi? Mẹ cũng bảo yêu tôi nên mới quẳng tôi lại trong khu vui chơi, để rồi tôi như một thằng khờ ngu ngốc đứng chờ nơi đó suốt ba ngày ba đêm?”.
Hạ Mạt không nói gì.
“Tình yêu đó quá rẻ mạt.” Bờ môi Lạc Hi từ từ thể hiện cái cảm giác đang nếm phải vị đắng tàn khốc, ánh mắt lạnh lùng băng giá, “Rẻ mạt tới mức không bằng chiếc bánh bao giá một đồng”.
Đại sảnh sân bay người thưa thớt.
Ánh nắng rực rỡ chiếu qua bức tường kính.
Hạ Mạt nhìn vào mắt Lạc Hi.
Trong đôi mắt cô bé có làn gió đêm trầm lặng.
“Không sai. Những gì em có thể làm được cho anh ngày hôm nay chỉ lá thứ rẻ mạt, anh không thứ lỗi cho em cũng được, hận em cũng được, cảm thấy em làm hại đến anh cũng được. Em của ngày hôm nay chỉ dựa vào người khác mới có thể chăm lo, bảo vệ được những người thân trong gia đình mình… Nếu như anh thật sự hận những người đã từng làm tổn thương anh thì xin anh hãy mạnh mẽ lên, chỉ nên xuất hiện trước mặt mọi người khi nào anh đã thực sự trưởng thành vững mạnh, như vậy mới khiến mọi người cảm thấy thực sự hối tiếc.”
Nói đoạn, Hạ Mạt rút chiếc thẻ ATM ra.
“Đây là toàn bộ số tiền thưởng nhận được qua các kỳ thi Super star của đài truyền hình, em đã dồn lại cho anh, sang tới Anh, anh có thể rút ra chi dùng.”
Lạc Hi trầm ngâm nhìn chiếc thẻ ATM.
Cô bé kéo tay Lạc Hi, dúi chiếc thẻ vào tay hắn, cô bé lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn Lạc Hi mỉm cười, “Hy vọng sau này về nước còn có ngày tái ngộ”.
Loa phóng thanh bắt đầu tiếng gọi mời hành khách chuyến bay đi London khẩn trương lên máy bay, khoảnh khắc này, ánh mắt Lạc Hi bùng lên tia sáng kỳ dị, bất ngờ Lạc Hi đường đột hỏi một câu:
“Em có thích anh không?”
Hạ Mạt ngớ người, “Cái gì?”.
“Âu Thần muốn anh phải ra đi, dĩ nhiên là lo sợ em thích anh có đúng không?”
“… Đúng.”
“Vậy em có thích anh không?”
Cô bé suy nghĩ, lắc đầu, “Chẳng có gì liên quan đến anh, nếu như có người con trai nào đó tiếp cận gần em quá mức, dù đó không phải là anh, Âu Thần cũng làm như thế”.
“Không thích tôi thì tôi đành phải đi thôi. Em sẽ quên tôi chứ?” Lạc Hi hạ giọng hỏi, âm thanh trầm lắng lay động lòng người khiến cô bé thoáng chút quay cuồng chóng mặt như trúng phải bùa mê.
Cô bé tránh ánh mắt Lạc Hi, “Em không có thời gian để nghĩ về anh”.
Lạc Hi nhìn cô bé chằm chặp, “Quá thực tế, quá lãnh đạm khắc nghiệt”.
“Xin lỗi”, cô bé lí nhí, “em cũng cần phải để bản thân mình trưởng thành cứng rắn lên mới có thể bảo vệ được những người sống bên em. Chuyện của anh, em rất ân hận, em cũng sẽ không bao giờ để nó lặp lại nữa. Để trở thành người cứng cỏi cần phải đổi bằng rất nhiều sự cố gắng, như thế làm sao em còn có thời gian để nghĩ về anh?”.
“Hay!” Lạc Hi liếc xéo Hạ Mạt, “Nếu như ngày nào đó gặp lại em, không biết tình cảnh lúc đó sẽ ra sao? Nói không chừng, tới lúc đó em đã trưởng thành tới mức khiến người ta phải đứng xa vài bước mà ngước đầu nhìn.”
“Em chỉ muốn đủ để bảo vệ được mọi người trong gia đình mà thôi.” Cô bé vẫn bình tĩnh nói.
“Nhưng bằng cách nào?” Lạc Hi hít mạnh.
“…”
“Tôi không muốn để cho em quên tôi, tuy tôi cũng không thích em, nhưng là thế này, tự dưng mình bị người ta quên lãng, thì trong lòng cảm thấy không được thoải mái lắm.” Đột nhiên Lạc Hi nhìn cô bé đắm đuối, nụ cười ranh mãnh đẹp mê hồn.
Cô bé chợt cảnh giác.
Lùi lại một bước.
Nhưng hắn đã ôm được vai cô bé, tay phải ép sau gáy Hạ Mạt, giữa đại sảnh sân bay đầy người qua lại, tiếng loa phát thanh không ngừng thúc giục hành khách lên chuyến bay, Hạ Mạt cúi đầu, đặt nụ hôn lên môi cô bé!
Hạ Mạt kinh hãi giãy giụa....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








