watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Chú mèo trên mái nhà nhảy vọt đi

Quẩn quanh bên người mẹ kêu ầm ĩ

Tôi bịt tai hét to một tiếng

Sữa trào sôi

Mẹ vội quay vào bếp

Tinh tinh đang đang, tình tính tinh tinh,

Mọi thứ đều loạn xị bát nháo

….

Hạ Mạt và Tiểu Trừng vừa nhảy vừa thả lỏng người theo điệu nhạc, nghịch ngợm đáng yêu thể hiện những điệu bộ đỏm dáng, thể hiện đủ kiểu mặt mô phỏng cho đoạn một của bài hát, Tiểu Trừng làm vẻ nũng nịu sắm vai đứa con, Hạ Mạt ra bộ đóng vai bà mẹ khó chịu, lời bài hát hoạt kê gây cười, hai chị em biểu diễn rất nhí nhảnh đáng yêu. Khán giả trong trường quay không thể không đưa que sáng huỳnh quang lên đung đưa cổ vũ cho hai chị em.

Con số thời gian hiện trên màn hình tinh thể lỏng tăng vùn vụt.

“45 giây!”

“46 giây!”

“47 giây!”



Tất cả đèn của trường quay đều tập trung ánh sáng lên sân khấu, trong góc khuất dưới hàng ghế khán giả, ẩn giấu dáng hình của một chàng trai, không ai để ý hắn. So với suy nghĩ của hắn, cô bé thông minh hơn nhiều, Lạc Hi mỉm cười, việc cô bé biến tấu cách hát sang hát nói kiểu R&B tuy hơi khôi hài, nhưng lại rất linh hoạt khiến mọi người thích thú, hơn nữa lại có thể dựa vào những tiếng “hey”, “yoo” để kéo dài thêm thời gian.

Lạc Hi đăm đắm nhìn Hạ Mạt.

Giữa vô số những que phát sáng huỳnh quang, cô bé mười lăm tuổi với gương mặt có nụ cười rực rỡ nhất, đôi mắt trong sáng, những bước nhảy non nớt nhưng vui nhộn so với cô bé thường ngày luôn lầm lỳ, lạnh lùng, thờ ơ hình như là hai người khác biệt, là hai vật thể cơ bản không tồn tại chung cùng một thế giới.

Chỉ có điều, hai người họ cùng muốn thể hiện bài hát này mà thôi.

Đột nhiên Lạc Hi có cảm giác.

Hình như Hạ Mạt bắt đầu căng thẳng, người đang cứng lại.

Dưới sánh sáng đèn tụ quang nóng rát.

Bàn tay Hạ Mạt bắt đầu từ từ đổ mồ hôi lạnh.

Khi luyện tập, cô bé bảo Tiểu Trừng chỉ phụ trách phần hát nói, còn phần hát theo nhạc để mình tự hát cũng được. Hạ Mạt rất tự tin khi nói vậy với Tiểu Trừng.

Cô bé là chị.

Chị là để em dựa vào, chị không thể hoang mang hoảng hốt, không thể căng thẳng mất bình tĩnh. Nhưng, nhịp đập trái tim cô bé bắt đầu rối loạn, đầu óc bắt đầu ong ong, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, trước mặt hình như xuất hiện những ngôi sao vàng đang chuyển động, bên tai chỉ nghe thấy những âm thanh vù vù. Tiểu Trừng hát nói đã đến câu cuối cùng của bài hát.

Hạ Mạt cắn răng.

Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng để mình quên đi mọi tạp niệm trong đầu, mở miệng, tiếng hát đã trong cổ họng. Nhưng, cô bé không nghe thấy gì.

Âm nhạc đã tắt.

Rất đột ngột.

Yên tĩnh quá, trường quay phát sóng trực tiếp lúc này trở nên quá yên tĩnh, người phụ trách âm thanh tay chân luống cuống kiểm tra máy móc. Khán giả đưa mắt nhìn nhau, ban giám khảo cũng đưa mắt nhìn nhau.

Phòng đọc sách biệt thự họ Âu.

“Thiếu gia!”

Thẩm quản gia cung kính gõ cửa bước vào, Âu Thần đang kiểm tra tư liệu văn bản máy tính, Thẩm quản gia tới bên Âu Thần nói nhỏ mấy câu. Âu Thần nhíu mày, đứng dậy, vớ chiếc điều khiển ti vi, trên màn hình tinh thể lỏng cực lớn lúc này xuất hiện hình ảnh cô bé thân thương.

Trên sân khấu màu hồng nhung hoa lệ, đèn treo thủy tinh rực rỡ, cô bé đứng trơ trọi dưới ánh đèn công suất lớn, tay chân lóng ngóng, hình như cô bé đang cố gắng giả vờ bình tĩnh, nhưng đôi môi lại càng lúc càng nhợt nhạt.

Hạ Mạt không nghe thấy tiếng nhạc, cô bé ngây người đứng dưới ánh đèn tụ quang chói mắt, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì, ca từ và thi luật quên hết sạch. Đã tự nhủ mình không được hoảng loạn, cô bé không thể hoảng loạn, nhưng lại càng lúc càng hoảng loạn đến phát sợ. Giống hệt như năm đó, lúc lên bảy, đứng đờ đẫn trên sân khấu nhìn mẹ từ từ ngã xuống, máu trong miệng trong mũi mẹ trào ra, còn toàn thân cô bé cứng đờ lạnh ngắt như một tảng băng.

Trên màn hình tinh thể lỏng cuộc thi tại trường quay phát sóng trực tiếp.

Con số thời gian vẫn tiếp tục nhảy tăng lên.

“52 giây!”

“52 giây!”

“54 giây!”



Trong trường quay vẫn không có tiếng nhạc, khán giả bắt đầu nhốn nháo, tiếng bàn luận mỗi lúc một to. Một giám khảo nam lắc đầu cầm cái búa đồng nhỏ của mình lên đưa về phía cái la đồng.



Mãi mãi không lớn có lẽ hay hơn

Mãi mãi trong vòng tay ấm áp của mẹ

Mẹ là ánh mặt trời

Con là hoa hướng dương trên bậu cửa sổ

Mãi mãi trong vòng tay của mẹ



Tiếng hát tràn đầy sức hút, say đắm lòng người, trong sáng, thuần khiết, non nớt, con trẻ.

Tiếng hát từ hàng ghế khán giả vọng tới.

Ngay sát bên tai từng khán giả, không micro, tiếng hát không nhạc đệm, như tiếng sấm đột ngột trên bầu trời giữa đêm khuya kéo theo chớp giật kinh hãi chạm tới tận đáy tim từng người. Hoa Mĩ Phụng giật lấy chiếc la đồng nhỏ khiến cái búa của vị giám khảo nam kia đập hụt vào khoảng trống.

Một chàng trai từ hàng ghế khán giả đứng dậy.

Đèn treo tụ quang phía trên đột nhiên phát sáng, trong cột sáng rực rỡ ấy, chàng trai có đôi mắt sáng như sao, làn da đẹp tựa hoa anh đào.

Chàng trai vừa hát vừa đi lên sân khấu.

Chàng trai mỉm cười cúi xuống xoa đầu Tiểu Trừng đang ngơ ngác ngạc nhiên, rồi đưa tay trái ôm qua vai Hạ Mạt, cô bé ngỡ ngàng quay đầu nhìn chàng trai. Chàng trai đứng chính giữa sân khấu, bên trái nắm tay Hạ Mạt, bên phải nắm tay Tiểu Trừng, cậu cất tiếng hát tuyệt vời.



Mãi mãi không lớn có lẽ hay hơn

Mãi mãi trong vòng tay ấm áp của mẹ

Mẹ là ánh mặt trời

Con là hoa hướng dương hạnh phúc

Mỗi ngày mỗi ngày lớn lên

Mỗi ngày mỗi ngày nở hoa

Con là hoa hướng dương trên bậu cửa sổ

Không sợ khó khăn

Không sợ khô héo

Mãi mãi không lớn có lẽ hay hơn

Mãi mãi trong vòng tay ấm áp của mẹ



Lúc này, người phụ trách âm thanh cũng đã điều chỉnh lại được âm thanh, trường quay phát sóng trực tiếp lại tiếp tục những âm thanh vui nhộn. Hạ Mạt hít thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, thân người bắt đầu đung đưa theo tiết tấu điệu nhạc.

Hey!

Hey!

Yoo!

Yoo!

Tiểu Trừng cũng lập tức hiểu ý, cùng chị cất tiếng:

Hey!

Hey!

Yoo!

Yoo!

Lạc Hi hát điệu nhạc chính của bài hát.

Bên cạnh Lạc Hi, Hạ Mạt và Tiểu Trừng vừa nhảy những bước nghịch ngợm ngộ nghĩnh vừa thể hiện những động tác hài hước gây cười, hát nói theo những lời còn lại trong bài hát.



Trong bếp mọi thứ đều rối tung

Hình như chú mèo đen đụng đổ chiếc nồi

Hình như sữa làm chú mèo bỏng

Chú mèo đen gào meo meo

Nhảy phóc lên mái hiên chuồn đi mất

Mẹ tất bật vội vàng như chong chóng

Làm lại bữa sáng sợ tôi trễ giờ

Không làm lại bữa sáng lại sợ bụng tôi kêu reo réo

Tôi vùi trong đống gối lười biếng ngủ.

Ha ha

Tôi thích nhất là được ngủ nướng



Trong trường quay phát sóng trực tiếp, tiếng vỗ tay ầm ầm như thủy triều dâng, khán giả vui thích reo hò khen hay, hai người dẫn chương trình ngẩn người nhìn, hai giám khảo nam trên hàng ghế giám khảo bắt đầu vỗ tay, ca sĩ Hoa Mĩ Phụng đặt chiếc búa đồng nhỏ xuống rồi tựa lưng vào ghế....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
» Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born
» Nếu như yêu - Born
» Đồ tồi ! Tôi yêu anh - Nguyễn Bích Hồng
123»