Dĩ Thâm dứt mạch suy nghĩ, tập trung vào công việc. Anh liếc nhìn đồng hồ trên tường, 5h, người ấy vẫn chưa đến.
Tiễn ông Trương một cách khó khăn, Dĩ Thâm mệt mỏi dựa người vào tay ghế nhắm mắt thư giãn, đột nhiên một bàn tay đập bốp vào vai làm anh choàng tỉnh:
- Viêm hả?
Sau khi tốt nghiệp đại học, Dĩ Thâm từ chối làm nghiên cứu sinh, đến làm việc ở "Văn phòng luật sư Viêm Hướng", bây giờ đã đổi thành "Viêm Hướng Hà". Hiện họ đang hợp tác với nhau, Viêm và một người bạn khác, Hướng Hằng cũng là đồng nghiệp, đều là bạn học cũ của Dĩ Thâm. Hướng Hằng học trước anh một khóa, còn Viêm đã tốt nghiệp trước đó khá lâu.
Người đàn ông cực kì khôi ngô, đường bệ đến ngồi đối diện Dĩ Thâm, hai chân vắt chéo hỏi:
- Đang làm gì?
Dĩ Thâm không ngẩng đầu nói:
- Làm thêm giờ.
- Không thể! - Viêm kêu lên - Hôm nay là ngày nghỉ!
- Ngày nghỉ thì sao?
- Ngày nghỉ thì sao? - Viêm lắc đầu nhắc lại - Đây đích thực là câu nói của một Dĩ Thâm máu lạnh, vô tình, làm việc như điên!
Dĩ Thâm nheo mắt:
- Không ngờ một tu từ học cậu lại giỏi đến thế.
- No, no,no! - Viêm xua tay - Đấy là nhận xét chung của hầu hết phụ nữ quen Hà Dĩ Thâm - Viêm vươn người về phía trước - Dĩ Thâm, tôi vẫn hỏi cậu, rốt cuộc cậu đồng tính ái hay có bệnh?
"Đối với con người vô duyên như vậy, nếu chấp anh ta khác nào mình bị thần kinh", Dĩ Thâm nghĩ.
Mỹ Đình bước vào đặt hai tách cà phê lên bàn, Dĩ Thâm hỏi Mỹ Đình:
- Hôm nay cô Triệu Mặc Sênh có đến không?
Mỹ Đình nghĩ một lát, lắc đầu:
- Không.
Dĩ Thâm "ừ" để chứng tỏ mình đã biết, đoạn nói với Mỹ Đình:
- Không còn việc gì nữa, cô có thể nghỉ sớm.
Mỹ Đình lắc đầu:
- Hôm nay em không vội. Bao giờ luật sư về, có cần em mua chút gì ăn không?
- Không, cảm ơn!
Mỹ Đình đi ra không giấu nổi thất vọng.
Viêm cười khùng khục:
- Người đẹp Mỹ Đình rõ ràng có ý với cậu. Mối tình công sở, được đấy chứ!
- Người ta là người đứng đắn, cậu đừng nói bừa - Dĩ Thâm cảnh báo Viêm.
- Gỗ đá đến thế thì chịu thật! - Viêm lắc đầu lẩm bẩm.
Dĩ Thâm đối xử với phụ nữ luôn chu đáo lịch sự, nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn, tuy nhiên không thể không thừa nhận những năm vừa qua không biết có bao nhiêu phục nữ khổ sở bởi cái tên Hà Dĩ Thâm.
Cũng không thể trách họ tự chuốc khổ vào thân. Với cách nhìn nhận theo kiểu đàn ông của Viêm, Hà Dĩ Thâm quả thật là rất ưu tú. Không kể vẻ bề ngoài tuấn tú, chỉ riêng danh tiếng anh ta trong giới luật sư mấy năm gần đây, lại thêm cái vẻ lạnh lùng rất được phụ nữ ưa chuộng cũng đủ làm xiêu lòng bất kì người đẹp kiêu kì nào.
- Rút cuộc cậu thích một phụ nữ như thế nào? Bao nhiêu người đẹp vây quanh, cậu không hề rung động. Nào là nữ doanh nghiệp nào đó, các người hợp tác với nhau lâu năm như vậy, lẽ nào không có chút thiện cảm. Hôm qua gặp nhau ở tòa án, cô ta lại hỏi thăm cậu đấy - Anh chàng Viêm càng nói càng hứng khởi.
Dĩ Thâm chỉ ừ hữ cho xong.
Có lẽ cũng thấy ngán màn độc diễn của mình, Viêm không nói nữa, nhưng lát sau cất giọng sôi nổi:
- Tôi biết, nhất định là cô em Dĩ Văn của chúng ta, xem chừng cậu đối xử với cô ấy là tốt nhất.
Dĩ Văn thường đến văn phòng luật sư này, nên Viêm không lạ gì cô.
- Cô ấy là em tôi! - Dĩ Thâm trả lời không chút hào hứng.
- Thôi đi, các cậu đâu có quan hệ huyết thống - Viêm khẳng định.
- Điều đó cũng chẳng thay đổi được gì - Thái độ Dĩ Thâm vẫn thờ ơ, nhưng Viêm hiểu, anh ta lắc đầu tỏ không muốn tiếp tục câu chuyện. Sự cố chấp của Hà Dĩ Thâm khiến Viêm khó chịu.
- Luật sư Hà - Mỹ Đình lại bước vào, tay cầm bức thư - Vừa rồi có một cô đưa đến.
Dĩ Thâm biết đó là cái gì:
- Thế cô ấy đâu?
- Cô ấy chỉ để lại cái này rồi đi luôn.
- Đi rồi sao? - Dĩ Thâm sa sầm mặt - Đi bao lâu rồi?
- Chưa đến một phút.
Dĩ Thâm không kịp nghĩ, vớ lấy chìa khóa xe và áo khoác chạy ra ngoài. Viêm theo sau gọi:
- Cậu đi đâu?
Nhưng Dĩ Thâm hình như không nghe thấy.
Ở cửa Viêm gặp Hướng Hằng vừa từ tòa án trở về.
- Chuyện gì thế? - Hướng Hằng hỏi.
Hướng Hằng nhìn theo Dĩ Thâm vừa đi khỏi, nói vẻ trầm tư:
- Có lẽ tôi biết vì sao.
- Cậu biết? Mau nói đi, nói đi!
- Vừa rồi ở tầng dưới tôi có gặp một người, thoạt tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ đúng là cô ta.
- Ai? Đừng có vòng vo - Viêm có vẻ sốt ruột.
- Anh thấy Hà Dĩ Thâm là người thế nào? - Hướng Hằng không trả lời mà quay lại hỏi.
- Lãnh đạm, lí trí, khách quan - Viêm nói giọng phán xét.
- Vậy người đó chính là sự không lãnh đạm, không lí trí, không khách quan của anh ta!
Viêm tròn mắt tò mò:
- Phụ nữ ư?
- Đúng, bạn gái trước đây của Dĩ Thâm - Dù không cùng một khu nhưng cùng một kí túc xá, Hướng Hằng rất hiểu tình hình của Hà Dĩ Thâm.
- Bạn gái ư? - Viêm ngạc nhiên - Dĩ Thâm đã từng có bạn gái rồi sao?
- Đúng, về sau cô ta đi Mỹ nên đã chia tay với Dĩ Thâm.
- Ý cậu là... - Viêm tròn mắt - Hà Dĩ Thâm bị người ta bỏ ư?
- Đúng vậy, hơn nữa lại không một lời tạm biệt. Khi cô ta đi rồi cậu ấy mới biết. Chuyện này hồi ấy cả trường đều biết, Hà Dĩ Thâm khốn khổ một phen, uống rượu hút thuốc, cả trường ai chả biết.
- Không thể có chuyện đó! - Viêm không thể tưởng tượng ai có thể bỏ rơi Hà Dĩ Thâm - Hèn nào cậu ta không thèm đếm xỉa đến đàn bà, thì ra chim sẻ sợ làn cây cong.
° ° °
Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, Mặc Sênh không vội vã về nhà, chị hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố.
Mãi đến vừa rồi, Mặc Sênh mới không thể không thừa nhận, chị và Dĩ Thâm rất khác nhau. Trước đây chị không nhút nhát như vậy, giờ đây rõ ràng rất muốn gặp anh nhưng lại không dám.
Hồi đó dù Dĩ Thâm lạnh nhạt đến đâu chị đều vui vẻ chạy theo anh, nhưng giờ đây chị không có can đảm nói dù chỉ một câu.
Trước đây, Dĩ Thâm từng gọi chị Sunshine, là ánh mặt trời anh ta cự tuyệt mà không thể. Nhưng bây giờ một chút nắng trong lòng chị cũng không còn, lấy gì để chiếu cho người khác?
Một chiếc BMW màu trắng dừng đột ngột trước mặt chị. Mặc Sênh không ngẩng đầu, bước tránh sang bên, nhưng đột ngột một giọng nói thân thuộc vang lên:
- Lên xe đi.
Mặc Sênh ngẩng đầu kinh ngạc, chính là anh!
Dĩ Thâm nhìn chị đứng sững, anh cau mày nhắc lại:
- Ở đây không dừng xe được, lên xe đi.
Mặc Sênh chưa kịp nghĩ chuyện gì đang xảy ra thì chiếc xe mang họ đã hòa vào dòng xe nườm nượp trên đường.
- Thích ăn cơm ta hay cơm Tây? - Dĩ Thâm hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.
- Cơm ta - Chị đáp theo phản xạ, nói xong mới thấy mình hình như mình đã lỡ lời. "Cơm Tây cơm ta là gì, anh ta đâu có ý mời mình?!"
Dĩ Thâm liếc nhìn chị:
- Vẫn nhớ cách dùng đũa chứ?
Mặc Sênh giả bộ không nhận ra vẻ giễu cợt của anh, chỉ trả lời rành rọt:
- Anh định mời cơm tôi ư?
- Cô đã nhặt được ví cho tôi, về tình về lý tôi đều nên cảm ơn mới phải.
- Thực ra chẳng cần khách khí như vậy - Mặc Sênh nói, bỗng nhiên cảm thấy buồn. Lẽ nào chị và Dĩ Thâm đã đến nước nói với nhau những lời khách khí dửng dưng như vậy? ...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








