"Hãy cầm lái, chở tôi."
"CÁI GÌ???"
"Tôi cũng ko muốn phải ngồi sau để 1 con bé chở đâu. Nhưng tay phải tôi ko ổn, nào, lên xe đi"
-___-
"Em ko biết chạy."
"Hử?? Ko biết?"
"Yah... ko biết."
Đi taxi thôi, hoặc là xe buýt... chỗ này anh quen kia mà, cứ gửi xe lại.
Chúng ta đón xe buýt nhé..^-^
Tôi định mở miệng đề nghị, thì đã bị ngăn lại,
Gã đẩy nhẹ tôi về phía chiếc xe..
"Lên đi, tôi sẽ ngồi sau dạy em"
"KH�"NG!"
"Em có nghe tôi nói ko hả??... ."
"Không. Anh có thể ép em làm nhiều việc... trừ việc này... em ko thể!"
"Ko có gì là ko biết hay ko thể. Hãy cho chìa khóa vào ổ đi!"
... ...
Đừng ép tôi... đừng bắt tôi phải nhớ lại chuyện ấy...
Máu... và đứa bé chưa tượng hình..
Ko... ko... thật khủng khiếp... tôi ghét... ghét...
"Tại sao ko làm được chuyện cỏn con này... "
Tôi ko biết gã đang muốn nói gì..
Tôi bắt đầu nấc... và khóc.
khóc tức tưởi... ngồi xuống và tiếp tục khóc,
nỗi ám ảnh, sợ hãi, xấu hổ, bất lực và chán chường cho 1 ngày tồi tệ..
nước mắt cứ thế mà tuôn ra.
"Tại sao... tại sao lại ép em? tại sao đối với em như thế? tại sao?... hức hức... "
"Ơ..hơ... em..??"
"em ghét chạy xe máy!! EM GHÉT!!"
"Ok... tôi hiểu, đừng khóc... em đang hành hạ tôi với những giọt nước mắt đó!"
"EM KO MUỐN... huhuhu~~"
"Được... được, thôi nào... nín đi trời ơi.. tôi ko ép em, được chưa?? Sao lại khóc như trẻ con thế hả?"
Gã ngồi xuống cạnh tôi và nhẹ nhàng đưa tay nâng mặt tôi lên,
Cái gương mặt tèm nhem nước mắt và chắc là cả nước mũi nữa TT___TT
Tôi xô anh ta ra và quệt nước mắt... Hic hic... rồi đứng dậy và lê bước đi,
Nước mắt ở đâu ra nhiều thế này... T__T
tôi mở ba lô tìm chiếc khắn... Argh!! C.K đã lấy của tôi!!
Sao hắn ko trả tôi chứ? ><
"Em đi đâu kia?"
DJ giữ lấy khuỷu tay tôi bằng cánh tay đang băng bó của anh ta,
tôi giật mạnh tay mình và...
"Ahh~~!!"
Anh ta lại ôm lấy cánh tay mình nhăn như khỉ ăn ớt... opss. Sorry, tôi quên...
Nhưng dù vậy, tôi vẫn tiếp tục đi... Ko biết gần đây có xe búyt ko nhỉ...
ko có khăn, tôi đành lấy tay áo để lau nước mắt..
"Tôi... ... x..xin lỗi mà."
?? Xin lỗi?? Huh? tôi có nghe nhầm?
DJ chìa chiếc khăn ra trước mặt tôi khi tôi chợt đứng lại..
sau câu nói có vẻ rất gian khổ mới thốt lên được của gã.
Ko phải quyển từ điển bị xé mất khúc "Xin lỗi" rồi àh? -__-
Còn thiếu chữ -Cảm ơn- hehehe...
"Ko cần. em đi tìm xe búyt đây."
"Mặt em ghê lắm, lau đi!"
Ghê lắm àh? Hic hic... tôi biết, có lần khóc xong, tôi nhìn vào gương,
trông tôi chẳng khác nào con ếch thật..
Tôi cầm chiếc khăn màu nâu sẫm có viền đen lên để lau mặt,
xong trả lại cho DJ.
... ... ... ... ... ...
Tôi đi bộ đến gần 1km mới tìm được trạm xe búyt,
DJ vẫn đi bên cạnh tôi, và cũng lên xe..
Gã cuối cùng cũng phải đi xe búyt thôi,
chứ làm sao chạy xe về với cánh tay như thế -__-
::Trên xe búyt::
"Em... sợ chạy xe máy đến vậy?"
"yeah.."
"Tôi có thể biết... chuyện gì đã xảy ra ko?"
"Ko.."
"Vậy thôi."
DJ ko hỏi nữa, và ngồi dựa lưng vào ghế,
tay trái ôm cổ tay đau, nhắm mắt lại... còn tôi thì nhìn ra ngòai đường qua cửa sổ.
Hôm ấy, cũng trên xe búyt, C.K đã ngồi cạnh tôi..
và bây giờ là DJ..
Chương 28
Xe búyt dừng tại trạm ngã tư gần nhà tôi.
DJ vẫn đang ngủ. Tôi rón rén đứng dậy để đi ra cửa xuống ...
thì anh ta thình lình lên tiếng.
"Nếu cửa vẫn khóa thì sao?"
"Huh? um... ko biết... "
Anh ta cũng đứng lên... . và thế là chúng tôi cùng xuống.
"Sao anh xuống đây??"
"Chiếc xe đó đâu có chạy tuyến nhà tôi."
"Trời ạh, vậy tại sao lên xe đó??"
"Ko biết"
Ey, câu trả lời "Ko biết" này là độc quyền copywrite@Hải Giang kia mà -__-
Tôi lại đi bộ... ôi trời... mệt rã rời... dì ơi, làm ơn về rồi đi..
DJ đã ko theo tôi vào hẻm, anh ngoắc 1 chiếc taxi và đi khỏi.
... ... ... ... ...
Cửa không khóa.
Thanks god!!
Tôi vào nhà và đi thẳng vào phòng, thả người xuống giường...
ko ăn cả cơm chiều và ngủ li bì...
Hôm nay... thật là 1 ngày dài...
Một ngày tồi tệ hơn bất cứ ngày nào.
... ... ... ... ... ... ... ...
Tôi dường như ko thể ngồi dậy nổi,
nhưng vẫn phải lết xuống giường để chuẩn bị đến trường.
hôm nay là ngày ôn thi..
Tôi uể oải mở cửa tủ để lấy áo thay,
thì bắt gặp bức tranh căn nhà nhỏ của hắn.
"Hãy nhìn nó mỗi khi thức dậy... "
C.K... Bodyguard của tôi..
có phải tôi đã làm hắn buồn? vì sao chứ??
ko biết tối qua hắn có nhắn cho tôi?
'1 new message'
Oh... của hắn... chắc vậy.. ko biết sao tôi lại mừng húm..T___T
"Bà và anh Huấn đã đi đâu?"
Tin của Mai.
... ... ko phải của Bodyguard.
... ... ...
"Sao thế? Hôm qua vui ko?"
"Dì!! Dì đã đi đâu????"
"Đi chơi ^-^ sao giận dữ vậy trời?"
"-__- con đi học đây."
"Ko ăn sáng hả?... Giang!"
tôi dắt xe ra và chạy luôn, mặc kệ dì gọi to phía sau.
Ghét dì quá... tại dì mà con phải lang thang quán bar với gã DJ đáng sợ đó.
Hic hic.
... ... ...
"sao ko trả lời tin của tui? Hai người đã ĐI ĐÂU?"
"Đi mua kèn. Đi ăn. chấm hết"
"Huh? Mua kèn? Ăn?... ?"
"Mà đừng nhắc tới chuyện đó nữa. Tui mệt lắm."
"Sao mệt... ? mà... "
Nhỏ Mai ko chịu thôi tiếp tục chất vấn tôi,
nó muốn giết chết tôi luôn hay sao ấy. Trời ơi...
"Ey!! Huray!! biết gì ko? tui sắp thành công roài!"
Nhỏ Diệu bổ tới la ó vui sướng như thể nó vừa trúng số,
tôi và Mai hạ giọng chán ngán: "Cái giề... ?"
"Hôm qua tui và Kiệt đã đi ăn kem với nhau, rồi còn đi trượt patin nữa... ^-^ vui lắm! Hắn thực sự là 1 great boyfriend!!"
???
Thật quá đáng.
Trong lúc tôi gặp phải 1 ông sàm sỡ kinh tởm, và chứng kiến 1 trận đánh nhau hãi hùng,
rồi lội bộ mệt mỏi gần 2 cây số... với đôi chân như muốn rã ra,
và còn lo đã làm hắn bùôn..
thì hắn - cái tên Bodyguard đáng ghét ấy,
đi chơi vui vẻ như thế! ><
Diệu tiếp tục kể về "Happy day" của nó (Gloomy day của tôi <_< ) 1 cách háo hức,
Mai nghe có phần chăm chú, có phần thờ ơ,
nó cứ thỉnh thoảng liếc tôi đang dán mắt vào quyển sách,
dù chẳng đọc được chữ nào T__T
... ... ...
Tôi xin nghỉ buổi chiều, vì tôi sợ gặp anh � hoàng tử.
ko biết phải dùng bộ mặt nào để chào anh..
Sau khi nhắn tin cho anh Tiến, tôi đi thẳng về nhà nấu mì gói.
mà..chắc tôi phải nghỉ làm mất. TT__TT
"Ey, sao hôm qua chị ko đi chung?"
Tôi giật mình khi thấy thằng Xum đi ngang cửa sổ nhà bếp,
thò đầu vào hỏi.
"Đi chung gì?"
"Hôm qua, dì của chị, với ba em, và em, đi coi cá heo. Vui hết biết!"
"Hả??"
Dì Út... đi với ba nó? Chú Bảy? ??
Phải ko vậy? Dì luôn bảo chú ấy cục mịch và cù lần. -__-
Hey... hôm qua là ngày vui của mọi người thì phải?
trong khi là ngày tồi tệ của tôi!!
Lúc tôi ngẩng lên định hỏi thằng Xum thêm,
thì nó đã biến mất...
Chú Bảy góa vợ từ 3 năm nay, ở cạnh nhà tôi.
thỉnh thoảng tôi hay thấy chú ấy xuất hiện ở trong nhà mình,
khi thì sửa cái ống nước, khi thì đóng lại cái ghế gãy..
Chú ấy ít nói, nhưng rất chân chất.
Đôi lúc, tôi thấy chú nhìn dì kỳ lạ,
có khi nào..?
... ... ...
Chương 29
::Kana Studio::
Tôi đã xin nghỉ luôn 3 ngày nữa vì ôn thi.
Anh Tiến bảo nếu hôm nay tôi ko vào làm cho xong cái banner quảng cáo,
thì tôi coi như bị sa thải.
Arghh...
Nhiều ngày rồi, chắc có lẽ Hoàng tử cũng đã quên. -__-...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








