watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Mười một giờ đêm mới có trận bóng đá. Khi cả tôi và A Thụ đều đang dán mắt vào màn hình thì Mai Mai xuất hiện.

Mai Mai từ nhà tắm đi ra, mái tóc uốn cao, nước vẫn đang nhỏ giọt, thoang thoảng mùi thơm nhẹ của dầu gội. Em đến bên cạnh tôi, lặng lẽ ngồi sửa móng tay. Ánh mắt A Thụ lập tức di chuyển, có lẽ cảm thấy không thể chạy tới chạy lui quanh đi văng như con mèo Spin nên gã đến ngồi bên Mai Mai.

Khi có những pha gay cấn, tôi và A Thụ hò reo ầm ĩ. Chỉ có điều, trong khi tôi hét: "Hay quá!". Tôi nhìn sang A Thụ, người gã đang run run như lên cơn sốt.

Sợ Mai Mai thức khuya sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe và làn da nên lúc một giờ đêm, tôi giục em đi ngủ. Em đặt tay lên một bên má, nghiêng đầu ra hiệu xin phép đi ngủ.

Mai Mai vừa rời bước thì A Thụ nhảy cẫng lên, rối rít cảm ơn tôi đã mời gã về nhà.

Tôi bảo: "Tôi rủ cậu đến cùng xem bóng đá mà cậu cứ làm như tôi bán em gái cho cậu không bằng." Anh chàng vội im bặt, cười hì hì.

Buổi tối, tôi sợ A Thụ mộng du làm kinh động đến Mai Mai, liền bảo gã ngủ ở giường của tôi, còn tôi ra nằm ngoài phòng khách. Có động tĩnh gì tôi sẽ lập tức xử lý.

Nhiều lần tỉnh giấc, tôi chỉ thấy con mèo Spin của An An ngủ ngon lành trên bụng. Khi thấy tôi tỉnh giấc, nó cất tiếng kêu meo meo khiến tôi sợ hết hồn.

Đêm đó tôi hơi khó ngủ.

Tôi nghĩ làm anh khó thật. Làm anh trai của tiên nữ lại càng khó.

Về sau, tôi ngủ thiếp lúc nào không hay.

Khoảng bốn giờ sáng, không hiểu sao tôi lại thức giấc. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy con Spin có những bốn con mắt. Tôi hốt hoảng tỉnh hẳn. Nhìn kỹ thấy có một con mèo khác ngồi sát chân tường. Thì ra là cô em An An!



Chương 6 - Em là con mèo lang thang của tôi


Dương An ngồi dưới chân cột đèn đường, ánh đèn khuya hắt lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng mệt mỏi. cô đưa mắt lơ đãng nhìn ra xa, tít tận điểm mút con đường có những ngọn đèn nhỏ dần. vừa rồi cô đã thỉnh cầu Liêu Văn Đạo cho ngủ nhờ một đêm.

Đêm về khuya, ở những tòa nhà xung quanh, thỉnh thoảng có ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn. An An vô cùng cô đơn.

Liêu Văn Đạo đang nhìn người con gái ngồi co ro duối chân cột đèn đường không chịu về nhà, chợt cảm thấy thật ảm đạm.

Một cô gái mười tám, mười chín, xinh đẹp, tự tin lại tự để rơi vào cảnh ngộ khiến người ta có cảm giác cô đang bị xa lánh, đang trốn chạy tội lỗi, hoặc gặp chuyện éo le nào đó – đây là lần đầu tiên anh gặp tình huống như thế này.

Các cô gái thời nay quả đáng sợ. Anh cho rằng Dương An cũng chỉ là một trong bao nhiêu thiếu nữ được nuông chiều giận dỗi bỏ nhà ra đi vì bị cha mẹ mắng mấy câu mà không biết rằng bên ngoài có bao nhiêu cạm bẫy.

Lẽ ra Liêu Văn Đạo phải lấy làm mừng, bởi vì một cô gái xinh đẹp chủ động đưa ra lời đề nghị - tưởng chỉ có trong giấc mơ của cánh mày râu.

Liêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô gái trẻ, hai tay ôm gối ngồi dưới chân cột đèn đường nhất định không chịu về nhà thì anh bắt đầu do dự. Anh có cảm giác cô ta không giống đứa con hờn dỗi cha mẹ. "Dỗi bố mẹ bỏ nhà đi hả?" Liêu tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh, tự dưng mỉm cười, môi hơi nhếch lên vẻ chế nhạo, lại quay đi, nhìn xa xăm. Vẻ tội nghiệp, yếu đuối lập tức bị thay thế bởi cái ngang tàng, bất cần cố ý.

"Tôi đưa em về nhà!" Liêu Văn Đạo không thích kiểu cách phóng đãng cố ý của một cô gái trẻ măng. Anh nói, giọng cương quyết.

"Về nhà ư? Anh dựa vào đâu mà bảo tôi nên về nhà? Tôi không thích cô đơn." Cô ngước nhìn anh, chun mũi, nhăn mặt, trông rất ngộ. "Cảm giác cô độc thật khó chịu." Cô buột miệng.

"Vì sao?"

"Bởi vì...", cô ngoẹo đầu, đứng dậy, một tay nắm chặt cột đèn đường xoay người một vòng rồi mỉm cười, ngửa đầu về sau, vừa liếc nhìn anh vừa thủng thẳng buông một câu chẳng hề phù hợp với dáng điệu bất cần của cô lúc đó. "Khi chỉ có một mình, người ta sẽ nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ."

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái hồi lâu. Cô ta xoay người quanh cột đèn đêm của thành phố với vẻ sung sướng lạ thường. Vẻ tội nghiệp yếu đuối dường như đã biến mất tự lúc nào.

Liêu phân vân, thì ra mỗi người đều có tâm sự riêng, mà nếu có chuyện gì xảy ra với một người xa lạ thì mình cũng không phải chịu một trách nhiệm nào hết. Trong xã hội này, đàn ông sợ nhất hai chữ: "trách nhiệm!". Đôi vai của bao nhiêu đàn ông đã oằn xuống bởi trách nhiệm mà vẫn phải giả bộ đàng hoàng trước người khác. Có người cho thế là giả dối nhưng thực ra, nó thể hiện một đều rất quan trọng: sự mệt mỏi.

"Tôi không dám đảm bảo tôi là người tốt. Em có hiểu ý tôi không?" Anh nói rất thật, bởi anh ái ngại cho sự ngây thơ, khờ khạo của cô gái.

"Đêm nay có thể xảy ra chuyện gì ư?" Cô gái người nhìn anh, ánh mắt trong sáng, chân thật.

Liêu Văn Đạo không nói gì nữa, lẳng lặng đưa cô về nhà, trong lòng không chút áy náy.

Trong khoảnh khắc quay người đi về nhà, Liêu Văn Đạo nghĩ, dường như với cô gái ngày nay, tuổi tác tỷ lệ nghịch với tình sử. Không biết đó là phúc hay họa của đàn ông?

Liêu Văn Đạo là người Trùng Khánh. Anh vừa hoàn thành khóa đào tạo nhạc công ở Thẩm Quyến. Quán Địa Đàng nơi anh làm việc, nằm ở trung tâm thành phố, gần nơi có bia tưởng niệm quân giải phóng, anh cùng với bạn thuê phòng ở gần đó.

Từ quán Địa Đàng đến nơi ở của Liêu mất khoảng mười phút đi bộ; trên đường đi, cảm giác yên tâm không chút áy náy lúc trước đã tiêu tan, Liêu lại thấy băn khoăn. Trái lại, cô gái đi bên cạnh anh tỏ ra hết sức vui vẻ; cô như một con chim nhỏ nhảy nhót trên đường, miệng liến thoắng hỏi tất cả những gì nảy sinh trong cái đầu hiếu kỳ kia.

"Sao anh lại đi làm nghề này?"

"Làm nhạc công có mệt không? Tôi thấy lúc chơi nhạc, trông anh "phê" lắm!"

"Sao cái nghề của anh có vẻ tầm thường thế? Trong trí tưởng tưởng của tôi, nhạc công phải là những anh chàng tóc đỏ, tóc túm sau gáy, râu quai nón, tai đeo khuyên sáng loáng cơ. Trông anh chẳng giống họ chút nào!"

Nói đến đây, An An quay người đi giật lùi. Miệng vẫn nói nói cười cười, không lúc nào yên.

Liêu Văn Đạo băn khoăn, chẳng lẽ vừa rồi cô ta không hiểu câu nói của anh. Một câu mà bất kỳ cô gái nào ở tuổi trưởng thành cũng không thể không hiểu. Ai chẳng biết tình cảnh hiện nay của hai người đã có một cái tên rõ ràng – "cuộc tình một đêm". Từ bao giờ, cuộc tình một đêm đã đi vào lứa tuổi thuần khiết của các thiếu nữ? Phải chăng, phàm những cô gái lõi đời hoặc trục lợi đều cố tình tỏ ra ngây thơ?

Liêu Văn Đạo châm thuốc rít một hơi dài. Ánh đèn đêm lúc mờ lúc tỏ. Anh nhìn rất lâu cô gái mới quen, như muốn biết bên ngoài vẻ ngây thơ con trẻ kia, thực chất cô ta là ai, nhưng ánh mắt, khóe miệng, cả những câu hỏi liến thoắng của cô mà anh nghe câu được câu chăng chỉ thể hiện một sự thơ ngây thuần túy. Phát hiện này, không hiểu sao khiến anh bật cười.

"Không phải nhạc công nào cũng lập dị. Coi như tôi hơi khác người. Nhưng tôi thực sự không thích phô trương." Anh nói, vẻ nghiêm túc.

"Ô, vậy anh nhìn nhận thế nào về những anh chàng thích trang phục sặc sỡ?"

"Tôi không phản đối, rốt cuộc vẫn có những người làm như vậy để thu hút sự chú ý. Trang điểm cho mình có gì xấu!" Liêu thong thả nói.

"Tôi hiểu, có phải anh định nói anh có khả năng thực sự, không cần phải đánh bóng bằng trang phục lòe loẹt?"
...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Xu Xu đừng khóc
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
» Trường học Vampire - Thuyuuki
1234...8910»