watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Đọc tiếp: Yêu xa (Truyện Teen) [Xoá]
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Vào tiết hai, Mễ Bối nhận ra mình muốn thắng đối phương đã khó hơn trước nhiều. Trong một lần ham tấn công, Mễ Bối đã để anh ta giành được phần thắng.

- Ha ha! Cô thua rồi! Nào nào, vẽ lại ranh giới đi!

Lần đầu tiên thắng được Mễ Bối, gã cùng bàn này có vẻ rất vui mừng, vội vàng đẩy đường biên về phía Mễ Bối.

Kế đó, Mễ Bối liên tục thua. Đường ranh giới trên bàn đã không còn biểu thị sự công bằng nữa, Mễ Bối bị dồn sát vào góc tường. Ánh mặt trời lộng lẫy rải lên mặt bàn,một cô gái đáng thương đang bị ép vào giữa một nam sinh cao lớn và bức tường, còn gã nam sinh ấy thì như nhổm cả người dậy, hưng phấn đến đỏ cả mặt, bộ dạng rất chi là đắc ý.

Đột nhiên?

- A! Không chơi nữa, không chơi nữa!

Anh ta bất ngờ lấy tay áo xoá sạch đường ranh giới đi.

- ??

Mễ Bối không biết mình đã làm gì khiến anh ta phật ý.

Gã cùng bàn chau mày hỏi:

- Cô có phải là con gái không đấy?

Mễ Bối hoang mang ngẩn ra một lúc, rồi ngây ngô gật đầu.

- Thế sao cô thua mà không ăn vạ? Cứ đần mặt ra thế này chẳng vui gì cả

Anh ta nói với giọng hết sức bình thường.

- ??

Mễ Bối lại càng không hiểu.

Gã nam sinh lườm cô một cái, rồi nhẫn nại giải thích:

- Cô không thấy à, con gái trời sinh đã yếu ớt hơn con trai rồi! Thế nên, nếu mà cô thua,
thì có quyền đi lại, có quyền ăn vạ, làm nũng hay giả bộ ốm cũng được? cái gì cũng được hết, có hiểu không?

Mễ Bối vẫn lắc đầu.

- Cô?

Gã cùng bàn tức nổ đom đóm mắt, đây là lần đầu tiên anh ta nhẫn nhịn cho một cô gái quyền được làm nũng với mình, vậy mà cô ta lại không hiểu gì hết. Chỉ thấy anh ta đưa tay ra, vỗ bốp lên đầu Mễ Bối một cái:

- Đúng là ngu như heo!

Mễ Bối bị vỗ một cái, khẽ ?oư? lên, chau mày nhìn anh ta, nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm.

- Trời ơi là trời! Tôi đang nói chuyện với một khúc gỗ hả? Khúc gỗ ơi, làm ơn cười một cái được không? Cô biết cười không đấy?

- Cười?

Đúng là Mễ Bối không biết cười, cô viết lên giấy

: – Tại sao phải cười?

- Cười mà cũng không biết à? Trời ơi! Cho tôi một phát chết quách đi cho xong?Tuổi thơ của cô chắc là bi thảm lắm hả? Vui thì cười chứ làm sao? Để tôi dạy lại cô lần nữa! Cười? thế này này? Anh ta toét miệng cười với Mễ Bối, để lộ hàm răng trắng đều đặn.

- Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! Tốt nhất là để lộ ra hai cái răng cửa, mắt phải sáng bừng lên nhìn đối phương?

Nụ cười của anh ta rất rạng rỡ.

- Bây giờ anh đang vui phải không?

Mễ Bối viết lên tờ giấy.

- Ừm?

Gã nam sinh ngồi cùng bàn với cô ngẩn ra. Phải rồi, mình đâu có vui mà sao phải cười với cô ta làm quái gì?

- Ngu ngốc! Cười không nhất định là vui, khóc cũng chưa chắc đã buồn! Bây giờ tôi cười không có nghĩa là tôi vui, chỉ là cười cho cô xem thôi! Nào, cười lên một cái xem nào!

Mễ Bối khẽ nhướn môi lên trên y theo lời anh ta hướng dẫn như một cái máy, mắt không dám nhìn đối phương, thẹn thùng cúi gằm mặt xuống đất.

- Xấu, xấu chết đi được! Đúng là đồ ngốc!

Chẳng ngờ, sau khi nhìn thấy Mễ Bối cười, anh ta ngây ra trong một giây rồi vung tay vỗ vào gáy cô một cái. Sau đó lại nghênh ngang ra khỏi lớp trong lúc thầy giáo đang say sưa giảng bài.

Không ai thấy gương mặt đỏ bừng của anh ta.

Mạc Ngôn Hy hôm nay đã được tiên nữ ban cho một nụ cười.

Tối hôm ấy, Cửu Hoàng tử lại vào giấc mộng của Mễ Bối.

?

- Mễ Bối, hôm nay có người bắt nạt nàng phải không?

Mễ Bối nghiêng đầu nghĩ ngợi, đúng là có người đã cốc nàng hai cái.

- Không có ai mà.

- Thật không?

- Ư?

Đúng là không có, người đánh Mễ Bối chẳng hề mạnh tay, hơn nữa, anh ta còn dạy cô cười nữa.

Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! ? Anh ta nói. ?

Đến nhà họ Mạc được một tuần, một hôm, vừa đi học về đến cửa Mễ Bối đã bị bà Mạc kéo vào. Trông bà có vẻ rất phấn khởi:

- Tối nay, Hy Hy sẽ về nhà ăn cơm đấy! Tự nó nói ra nhé! Con thấy không, trong lòng nó vẫn còn cái nhà này! Mẹ biết mà! Tất cả đều là nhờ công của con cả đấy!

Mễ Bối nghe mà chẳng hiểu gì hết.

Mễ Bối không quan tâm cậu chủ nhà họ Mạc có về hay không, cô tháo chiếc nịt cổ tay ở chân xuống, vết thương cũng đã lành hẳn. Vú Lý thấy cô chủ đang ngồi ngoài vườn chuyên tâm giặt thứ gì đó, bèn vội vàng chạy tới giúp đỡ, nhưng bị Mễ Bối mặt đỏ tía tai xua đi. Chiếc nịt cổ tay được Mễ Bối giặt sạch, treo trên giàn phơi, toả ra mùi hương thoang thoảng của bột giặt. Cô ngước mắt lên nhìn nó, tập mỉm cười.

Một lát sau, ngoài cổng chợt vang lên tiếng còi xe inh ỏi, vú Lý mừng rỡ chạy ra mở cổng, bà Mạc cũng vui vẻ vẫy vẫy tay. Một chiếc xe đua đỏ rực phóng thẳng qua cổng lớn.

Một thanh niên bước xuống, đôi mắt anh ta đẹp nhưng kiêu ngạo, hai hàng lông mày rất rậm. Chàng thanh niên liếc chiếc nịt cổ tay màu đen đang phơi trên cao, thoáng ngẩn người ra, sau đó hai hàng lông mày nhíu lại, sải chân đi thẳng vào nhà.

- Hy Hy ! Con về rồi!

Bà Mạc vui vẻ bước tới, xúc động đến nỗi không biết nói gì với con trai nữa.

- Ừm.

Ánh mắt lạnh lùng của anh ta nhìn chằm chằm vào cô gái đứng bên cạnh:

- Nhìn thấy cái nịt cổ tay ngoài sân là tôi đã đoán có thể là cô rồi?

Mạc Ngôn Hy hít sâu vào một hơi rồi nói:

- Không ngờ, lần này đúng là cô thật!

Mễ Bối khẽ rùng mình, ánh mắt của anh ta đầy vẻ thù hận, khác hẳn với người con trai dịu dàng mấy hôm trước đã băng vết thương cho cô.

Anh ta lại đeo lên tấm mặt nạ của quỷ hút máu.

Con người mà đeo mặt nạ lên thì không còn là con người nữa. Sau khi khoác lên bộ mặt lạnh lùng, anh ta bước lại gần người mẹ đang cười rạng rỡ của mình nói:

- Mẹ lại tìm người chết chung nữa hả? Con đã bảo là không cần rồi mà lại! Mỗi ngày mẹ lại có một cô con gái, thế mẹ coi con trai mẹ là cái gì hả? Lợn à? Còn cả cô nữa!

Anh ta quay sang gắt lên với Mễ Bối, hai mắt long lên lạnh lẽo:

- Nếu cô còn có chút lòng tự trọng, thì lần sau đừng để tôi thấy cô ở đây nữa. Nếu không cô sẽ hối hận đấy!

- Hy Hy! Con nói gì vậy! Mễ Bối là em gái con mà!

- Em gái? Mẹ tưởng con không biết mẹ nghĩ gì hả? Tìm mấy đứa con gái xinh đẹp về đây, hy vọng con thích mà ở nhà đúng không? Mấy lần trước còn tìm người bình thường, con còn im lặng chấp nhận được, giờ thì hay rồi, tiêu chuẩn hạ thấp không ít nhỉ?

Nói xong, anh ta lại quay sang Mễ Bối:

- Có phải muốn một bước lên trời hay không? Cô coi Mạc Ngôn Hy này là cái gì hả? Cô cảm thấy tôi sẽ để ý đến một con câm như cô sao? Đồ đĩ không biết xấu hổ?

Bốp!

Một tiếng khô khốc vang lên, bàn tay bà Mạc vung lên tát thẳng vào mặt Mạc Ngôn Hy. Bà vẫn không dám tin điều mình vừa làm là sự thật, ngẩn ra nhìn gương mặt đỏ lựng của con trai, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay đang tê tê của mình, run rẩy khẽ quát:

- Hy Hy? con không được nói Mễ Bối như vậy!

Mùa hè đã đến thật rồi, lúc này Mễ Bối nghe thấy tiếng ve kêu. Tiếng ve khàn khàn, nhỏ và sợ hãi, thi thoảng mới to vống lên, du dương mà rầu rĩ. Trong tiếng ve kêu mùa hè đó, Mạc Ngôn Hy đưa tay lên xoa xoa bên má lần đầu tiên bị mẹ cho ăn tát. Lần đầu tiên bị đánh....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.