watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Lúc này chợt vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ nhỏ như tiếng mèo cào. Cô giáo không nghe thấy, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt giảng bài. Tiếng gõ cửa vẫn kiên trì vang lên.

- Thưa cô, có người gõ cửa kìa!

Một sinh viên nam ngồi hàng đầu bực bội lên tiếng nhắc.

Lúc này, cô giáo mới dừng tay phấn, ra mở cửa. Đám sinh viên bên dưới cũng nhân cơ hội này nói mấy câu chuyện phiếm, thật rôm rả.

- Em là ai?

Cô giáo hỏi, mặt lạnh băng.

Cô gái trẻ ngẩng đầu, cặp mắt to long lanh nhìn cô giáo đầy sợ sệt. Cô mở miệng, nhưng không phát ra được tiếng nói.

- Nói đi, em tìm ai?

Cô giáo nói to hơn.

Ánh mắt các sinh viên trong lớp đều dồn cả vào cô gái mới này. Cô rất xinh đẹp, đám con trai đều cảm thấy ngất ngây. Nhưng trên đầu gối trắng muốt của cô lại có một vết máu đã khô, đông đặc lại ở bắp vế, màu máu nổi bật trên nền trắng, làm mọi người không khỏi rùng mình.

- Hỏi mà không trả lời! Em bị câm à?

Chữ ?ocâm? thốt ra từ miệng cô giáo như một mũi tên độc găm thẳng vào tim cô gái, chỉ thấy cô khẽ gật đầu, cắn chặt môi dưới, đau đớn nhíu hai hàng lông mày lá liễu, lắc đầu rồi lại gật đầu. Cả lớp cười ồ lên.

Một sinh viên nam ngồi ở cuối lớp ngẩng đầu lên, cặp mắt lạnh lùng quét qua người cô gái tội nghiệp đứng ngoài cửa lớp một lượt rồi lại gục đầu xuống, tiếp tục ngủ, dường như hoàn toàn không có gì liên quan tới mình, dường như anh ta chưa bao giờ gặp cô gái này, dường như người đã hại cô phải tốn công đi vòng quanh trường rồi đến muộn là một người khác vậy.

Bị cô giáo hỏi dồn, lại bị cả lớp cười nhạo, Mễ Bối không biết làm sao, lúng túng đứng đó như gà mắc tóc. Đôi mắt sáng như pha lê long lanh, êm đềm như nước hồ thu trong cổ tích.

- Hả? Em vẫn không thèm trả lời hả? Em nghĩ tôi bắt nạt em chắc?

Cô giáo rít lên. Vừa rồi giảng bài chẳng ai thèm chú ý, bây giờ lại được cả lớp hưởng ứng, cô ta không khỏi có chút hả hê, đắc ý.

Trong lớp bắt đầu nổi lên tiếng nói chuyện rào rào, chợt từ phía sau vang lên một tiếng quát:

- Ầm ĩ quá! Có để cho người ta ngủ không đấy!

Lớp học lập tức yên lặng như tờ, dường như không ai dám gây sự với anh chàng vẫn còn đang ngái ngủ này vậy.

Mọi người đều nhìn về phía anh ta, không dám thở mạnh. Cô giáo lẩm bẩm định nói gì đó, nhưng cũng không dám thốt ra thành tiếng. Chỉ thấy anh chàng kia chậm rãi móc điện thoại ra, bấm bấm mấy cái, sau đó cau mày, mắng xối xả vào điện thoại.

- Ông làm chủ nhiệm khoa kiểu gì thế? Hôm nay, lớp Luật Kinh tế 7 năm thứ nhất có phải có sinh viên mới chuyển vào không? Cho ông ba giây để xuất hiện trước cửa lớp, không thì đừng trách!

Nói xong, anh ta liền dập máy, lười nhác đưa mắt nhìn xung quanh, rồi lại gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.

Mễ Bối ngây người ngoài cửa lớp. Sống ở nhân gian đã mười chín năm, đây là lần đầu tiên cô gặp một người ngang ngược như anh chàng này.Cô hít sâu một hơi không khí trong lành, rồi đưa mắt nhìn cô giáo, thấy cô ta mặt tái mét, run rẩy vì phẫn nộ, nhưng lại không dám làm gì cậu sinh viên kia.

Quả nhiên, chưa đầy ba giây sau, một thầy giáo cao gầy đã ngoan ngoãn xuất hiện ngay cửa lớp. Ông ta chạy vào kéo cô giáo ra mắng cho một trận, sau đó lại niềm nở giới thiệu sinh viên mới chuyển từ Đại học Tây Thành tới, rồi thầy chỉ tay vào ghế trống ở hàng cuối, nói với Mễ Bối:

- Mễ Bối, em ngồi ở kia có được không?

Mễ Bối nhìn theo ngón tay run run của thầy, thì thấy ngay anh chàng đang nằm gục xuống bàn ngủ khò khò kia. Cô ngoan ngoãn gật đầu.

Trên quãng đường ngắn từ cửa lớp đến chỗ ngồi, tất cả sinh viên trong lớp đều đưa mắt nhìn cô, có ánh mắt ngưỡng mộ, có ánh mắt thông cảm, thương hại. Mễ Bối chậm rãi bước tới bên cạnh ông thần ngủ vừa nổi cáu khi nãy.

Chỗ của Mễ Bối cạnh cửa sổ, nhưng cái người ngồi ngoài này hình như hoàn toàn không để ý rằng mình đang cản đường người khác.

Mễ Bối nhớ lại cảnh cả thầy lẫn trò đều rất sợ anh chàng ngang ngược này, trong lòng cũng hơi run, không biết có nên đánh thức anh ta dậy hay không.

Nghĩ một lúc lâu, cô quyết định cố len vào. Mễ Bối cẩn thận cố hết sức không chạm phải lưng tên ôn thần quái ác này, nhưng lúc sắp vào được bên trong rổi thì cô lại không cẩn thận để tay quệt phải góc áo của anh ta.

- Làm cái gì vậy?

Gã ngang ngược gắt gỏng, rồi nhảy dựng người lên làm Mễ Bối thót mình, ngồi phịch xuống ghế, trợn tròn mắt lên vì sợ hãi, không dám thở mạnh.

Anh ta lự mắt nhìn Mễ Bối:

- Là cô hả?

Ngưng lại một chút rồi anh ta lại quát lên:

- Ai bảo cô ngồi đây?

Chỉ nghe giọng nói cũng thấy anh ta đã hoà hoãn đi không ít. Nói xong anh ta lại trợn mắt lên nhìn Mễ Bối, hình như chợt nhớ ra là cô không thể nói được, bèn quay mặt ra mắng thấy chủ nhiệm khoa đang cười xun xoe mấy câu, rồi lại gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.

Mễ Bối nhìn anh ta chăm chú, lặng lẽ cúi đầu trong tiếng xì xào hả hê khi thấy người khác gặp phải tai hoạ của đám sinh viên còn lại.Cô lấy sách ra, trong lòng thấp thỏm không yên, thi thoảng lại liếc mắt nhìn trộm gã cùng bàn xấu tính.

Mễ Bối phát hiện anh ta ngủ liền một mạch cả ba tiết học, giữa giờ cũng không ai dám làm phiền, mọi người đều ra ngoài hoạt động cho giãn gân, giãn cốt.

Tiết học cuối cùng có một bài kiểm tra nhỏ, Mễ Bối đang cắm cúi làm bài, không cẩn thận để cùi trỏ thúc nhẹ vào cánh tay người cùng bàn đang say ngủ. Cô tưởng rằng chạm nhẹ một cái như vậy cũng không làm anh ta chú ý.

- Có phải cô muốn chết không?

Không ngờ anh ta vừa ngước mắt lên đã mắng xa xả:

- Đừng có chạm vào tôi nữa đấy!

Mễ Bối sợ hãi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc vội vàng thu mình lại một góc, tỏ ý tôn trọng.

Phòng học vốn đã yên lặng, tiếng quát của anh ta, vì thế, còn đọng lại một lúc lâu mới tan đi.

Cô giáo trông giờ kiểm tra ngồi trên bục giảng trừng mắt nhìn ra cửa sổ, như đang cố nuốt hết phẫn nộ và bực tức vào bụng, nhồi nhét để rồi sau đó tiêu hoá đi.

Nộp bài xong là hết giờ học, nhưng buổi trưa Mễ Bối không về nhà mà ở lại ăn trưa trong căng-tin trường.

Trong căng-tin, Mễ Bối lại gặp phải gã cùng bàn đáng ghét. Lúc này, tâm trạng của anh ta có vẻ khá hơn rất nhiều, đang ở giữa một đám tiền hô hậu ủng các sinh viên khác, sắc mặt hồng hào so với vẻ ủ rũ, mệt mỏi ban nãy, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

Anh ta nhìn thấy Mễ Bối, khẽ lừ mắt lườm cô một cái, làm Mễ Bối sợ hãi vội vàng cúi đầu bưng khay cơm bước đi thật nhanh. Trong nhà ăn vang lên một trận cười ồn ã? mang theo vẻ hung hăng, càn quấy và?

Thê lương?

Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối mới sực nhớ ra vừa rồi vì bận sắp xếp mấy cuốn giáo trình mới mà cô quên cả đến phòng y tế băng bó lại vết thương trên đầu gối. Bây giờ cú ngồi gập đầu gối xuống là vết thương lại đau nhức không thôi. Vết thương bắt đầu đóng vảy, có chỗ máu còn chưa khô, màu thịt đỏ hồng hồng như ẩn như hiện.

Mễ Bối phát hiện trên vết thương vẫn còn mấy hạt cát, bèn thu chân lên, khom người, cúi thấp đầu lau sạch vết thương, thi thoảng lại chu cặp môi hồng như cánh hoa đào lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. ?oTảng đá lớn? ngủ khì khì bên cạnh hơi rung rung lên một chút.

Mễ Bối dùng ngón tay cẩn thận gạt những hạt cát bẩn nơi vết thương ra. Một lần lỡ tay, dùng sức hơi mạnh, Mễ Bối đau đến nỗi phải thở hắt ra.

?oUi??

?oTảng đá lớn? đang ngủ ?ohừ? một tiếng rồi chống tay dậy, ánh mắt như muốn phun ra lửa trợn trừng lên nhìn Mễ Bối. Mễ Bối giật mình, khuôn miệng nhỏ há hốc, ngẩn người ra nhìn anh ta, cặp chân thon dài đang giơ lên cũng đờ ra đó....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
1234»