- Con bé này sao mà máu lạnh thế? Bố mẹ chết mà chẳng buồn khóc lấy một tiếng!
- Đúng đấy! Nó đã khắc chết ba cặp vợ chồng hảo tâm nhận nuôi nó rồi, đúng là yêu tinh mà!
- Thời xưa thì người ta đã đem ra chém đầu rồi!
Mọi người chỉ Mễ Bối nói một cách hăng say, thêm mắm dặm muối làm cho câu chuyện càng thêm phức tạp, lời nói của con người quả thật đáng sợ. Bọn họ chỉ lo mắng Mễ Bối bất hiếu, thế nhưng chưa ai nghĩ đến khi còn sống, những người gọi là bố mẹ nuôi kia đã đối đãi với Mễ bối thế nào. Bọn họ nói Mễ Bối máu lạnh? nhưng họ làm sao biết được, tiên trên Thiên giới xưa nay đều không có nước mắt.
…
Cô nhìn về phía xa, bầu trời rộng lớn vô cùng, vô tận. Sống trên đời này đã mười chín năm, có vô số người khen cô là tiên nữ trên trời, nhưng càng không ít người mắng chửi cô là yêu tinh, là phù thuỷ, bởi vì những người bên cạnh cô cuối cùng đều có kết cục bi thảm và bất hạnh. Trong mười chín năm ròng, cô là hiện thân của ác mộng.
Giờ đây, cô đã tìm được ân nhân, nhưng còn chưa kịp trả ơn thì đã bị mắng chửi nặng nề, bị đuổi đi. Mễ Bối thu mình nấp trong bụi hoa trước cổng nhà Mạc Ngôn Hy, nhìn bầu trời đen như mực, hồi tưởng lại mười chín năm ở nhân gian.
Cô ngồi giữa đám hoa hồng, hai chân co lại, hai tay ôm gối. Mắt nhìn yếu đuối khiến đám hoa cỏ xung quanh đều như héo úa; hoa hồng khong còn rực rỡ loá mắt, hoa nhài không còn vươn mình ra khoe dáng nữa. Mọi sinh vật đều lặng im bên cô tiên nữ tội nghiệp.
Về khuya, đêm mùa hạ đầy sương, lưng Mễ Bối ướt đẫm. Đã hai đêm liền không ngủ. Mễ Bối không chịu được nữa, khẽ run lên nhè nhẹ. Cô có thể rời khỏi đây, đến những nơi đông người náo nhiệt, ít nhất ở đó cũng ấm áp hơn một chút. Nhưng cô không muốn, cô muốn ở bên cạnh Mạc Ngôn Hy, bảo vệ anh bất cứ lúc nào. Song cô phải giấu mình thật kỹ, bởi vì ân nhân của cô không muốn nhìn thấy cô, anh ấy muốn cô biến mất.
Bên trong biệt thự, đèn sáng như ban ngày, mùi thịt nướng và mùi rượu vang lững lờ bay ra. Trên người Mễ Bối không có tiền, cô đói đến nỗi bụng sôi òng ọc. Cô nuốt nước miếng. Mạc Ngôn Hu đột nhiên từ bên trong lao vút ra, phía sau còn có ông Tư tài xế.
- Đừng đi theo tôi! Tôi phải đi tìm Mễ Bối về !
- Cậu chủ! Cậu chủ! Đợi tôi với!
Ông Tư chạy theo khiến Mạc Ngôn Hy cảm thấy bực mình. Để thoát khỏi sự bám đuổi khó chịu này, anh ta bất ngờ nhảy vụt vào một bụi cây cạnh cổng.
?oÁ!? Mạc Ngôn Hy cũng kinh ngạc kêu lên: ?oHả??
Thì ra Mạc Ngôn Hy đã dẫm lên người Mễ Bối. Hai người cùng lúc lăn qua một bên. Mạc Ngôn Hy nghiến rắng ôm chặt lấy chân, lăn một vòng dưới đất.
Lúc này, ông Tư cũng chạy tới, đưa tay chỉ:
- Cậu chủ! Kia không phải cô chủ sao?
- Hả?
Tim Mạc Ngôn Hy như thắt lại. Anh ta bất chấp cái chân đau của mình, ôm chặt lấy Mễ Bối đã ngất xỉu vì đói và đau đớn, chạy thẳng vào trong nhà, bỏ lại ông Tư ở phía sau
. – Cậu chủ? cậu chủ, chân của cậu?
Bà Mạc thấy con trai ôm một thiếu nữ rách rưới chạy vào, cuống quýt gọi bác sĩ thì cảm thấy rất kinh ngạc. Bà đưa tay lau nước mắt trên mặt, nhìn kỹ lại, thì ra cô gái đang hôn mê trong lòng con trai mình chính là Mễ Bối!
- A! Con lại làm gì vậy? Sao lại ức hiếp Mễ Bối nữa?
Bà Mạc kêu lên:
- Mẹ ít lời thôi! Mau gọi điện cho bác sĩ đi!
Mạc Ngôn Hy không buồn quay đầu lại, ôm Mễ Bối chạy thẳng lên lầu. Vẻ mặt lo lắng của anh ta khiến bà Mạc tự nhiên nhớ đến một cảnh tường rất quen thuộc.
?
Ông Mạc ôm lấy bà, hoảng hốt chạy loạn khắp nơi:
- Vợ tôi sắp sinh rồi! Người đâu! Bác sĩ!
?
Bác sĩ đến, kết quả chuẩn đoán là: sốt, hơn nữa cơ thể quá suy nhược, có lẽ là mấy ngày nay chưa ăn gì rồi.
- Sốt? Làm sao mà sốt được? Ông lang băm này có biết khám bệnh không đấy? Ông nói lại cho cẩn thận, không thì tôi đổi người khác?
- Con à, đừng quá kích động!
Bà Mạc vội vàng giữ chặt cậu con trai đang khoa chân múa tay, rồi quay đầu cười xoà với bác sĩ:
- Bác sĩ cứ mặc kệ thằng nhóc này! Đây là bạn gái nó nên nó hơi lo lắng thôi!
- Mẹ, mẹ nói cái gì đấy?
Mạc Ngôn Hy hét lên với mẹ.
- Được rồi, được rồi! Con đi với mẹ sang phòng sách ! Đừng làm rối lên ở đây nữa!
Bà Mạc vừa nói vừa kéo con trai ra ngoài.
- Ừm?
Bác sĩ lắc lắc đầu, rồi nói với vú Lý:
- Tốt nhất mọi người nên nấu thứ gì đó thanh đạm cho cô ấy ăn.
-Cô ấy yếu quá, tôi đoán chắc hai ngày nay chưa ăn gì rồi!
- Hả ? Hai ngày?
Mạc Ngôn Hy đã bị mẹ kéo ra đến cửa nghe thấy Mễ Bối đã nhìn đói hai ngày thì lại nổi đóa lên, chạy xộc tới trước mặt bác sĩ hét lên:
- Liệu có chết không?
- Không chết đâu!
Bác sĩ nheo nheo mắt đùa cợt:
- Quả nhiên là cậu rất lo lắng cho bạn gái!
- Ông? Ông đừng có nói bừa! Nó là em gái tôi!
- Được, được, được! Em gái! Em gái!
Bác sĩ mỉm cười, nói:
- Bà Mạc, con trai bà thật thú vị!
- Lão già chết toi, ông nói gì hả?
Mạc Ngôn Hy lại muốn xông lên.
- Khụ? khụ? khụ?
Lúc này, cô gái nằm trên giường khẽ động đậy, ho lên mấy tiếng.
- Bệnh nhân cần nghỉ ngơi! Đề nghị yên lặng!
Bác sĩ nhân cơ hôi, giáo huấn Mạc Ngôn Hy mấy câu:
- Cậu cứ gằng họng ra hét lên như thế, bệnh nhân khoẻ làm sao được?
Đang định nói gì đó, cổ họng giật giật, nhưng chợt nhìn thấy cô gái đáng thương nằm trên giường đang nhíu chặt hai hàng lông mày lại như rất khó chịu,Mạc Ngôn Hy không đành lòng, bèn nén lại. Anh ta chạy vội đến cạnh giường, thảng thốt:
- Mễ Bối?
Mới nói được hai tiếng ấy, đã cảm thấy ngượng nghịu, quay đầu lại nhìn thấy tất cả mọi người đang nheo nheo mắt nhìn mình như chế giễu, Mạc Ngôn Hy bèn đằng hắng một tiếng:
- Hừm? Mễ Bối, cô cảm thấy khó chịu chỗ nào?
- ?
Mễ Bối yếu ớt nhắm nghiền mắt, người khẽ run lên.
- Lạnh hả? Vú Lý! Mang mấy cái chăn ra đây! Nhanh lên!… Còn cảm thấy khó chịu chỗ nào nữa không?
Mễ Bối nhìn chăm chú vào đôi mắt lo âu kia, thoả mãn lắc đầu,nhoẻn miệng cười tươi tắn.
- Ơ, hai ngày nay cô chưa ăn gì rồi, chắc là đói lắm phải không? Vú Lý, cháo! Cháo! ?
Anh ta không đợi Mễ Bối phản ứng đã nghĩ thay cho cô .
Sau khi tiêm và ăn cháo xong, Mễ Bối nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cả đêm hôm ấy, Mạc Ngôn Hy đã hỏi đến cả ngàn lần câu:
- Thật không sao chứ? Mẹ có chắc chắn không? Sốt đấy?
Bà Mạc mỉm cười trong bụng.
?
- Bối Bối! Nàng sao rồi?
Cửu Hoàng tử lo lắng hỏi.
- Thiếp không biết, có hai ngày không ăn gì mà thiếp cảm thấy chân tay rã rời, không còn sức lực.
- Nàng còn tưởng mình vẫn là thần tiên à? Không ăn làm sao màu sống được. Nàng đã là người phàm rồi. Phải, đúng rồi, bọn họ không cho nàng ăn à?
Cửu Hoàng tử vừa nói, bàn tay đã nắm chặt lại.
- Không phải đâu! Là tự thiếp không ăn.
Mễ Bối nói rồi nhoẻn miệng cười với Cửu Hoàng tử.
- Thật không? Nàng đừng gạt ta?
Bối Bối, nàng không cảm thấy gần đây nàng rất lạ hay sao. Nàng xem, đây là gì vậy?
- Đây gọi là cười, chàng hiểu không? Tức là vui đấy!
-Cười? Vui?
?- Mễ Bối! Mễ Bối!
Có người đang gọi, Mễ Bối còn cảm nhận được có một bàn tay đang vỗ nhẹ lên má mình. Cô mở mắt, gương mặt quen thuộc của Mạc Ngôn Hy hiện ra....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








