watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Đi lang thang không rõ từ lúc nào, Shin đã tiến vào sân trước một dãy giảng đường, dãy E. Điện thoại trong túi cậu chợt rung.
- Alo?
- Mày ở đâu thế, tao vào canteen không thấy.
Shin nhìn quanh và nhìn xuống bản thiết kế.
- Hình như ở dãy nhà E, tao đi thăm thú một lúc.
- Dãy E hả? Mày ra khỏi đó đi, tao sẽ đến liền.
Tut…tut…
- Mày… - Shin hạ máy, khẽ nhướm mày. – Chuyện gì thế? Làm như tao là trẻ lên ba đi lạc ấy hả?
Bất chợt, vài nốt piano cao vút ngân lên, rơi vào không gian gần như tĩnh mịch của dãy giảng đường. Shin ngước mắt, nơi tầng ba, một căn phòng lớn với mặt tiền là lớp kính chịu lực trong suốt, vài chiếc piano trắng lấp ló. Shin đoán đây là khoa Nghệ thuật, nhưng cậu chợt nghĩ thật khó tin khi khoa nghệ thuật lại có không khí vắng lặng thế này.Vài cô nàng bước ra từ hành lang tầng một, với những bộ váy đồng phục trang nhã, áo trắng thắt nơ và váy đe ngang gối, trông các cô gái càng thêm nữ tính và lãng mạn đúng chất dân nghệ thuật. Chỉ có điều trông dáng vẻ và cách trò chuyện của các cô gái dường như có chút dè dặt và cảnh giác. Các cô đang giấu gì trong những câu chuyện nhỏ to, hay bởi một lẽ khác, xung quanh các cô có điều nguy hiểm? Vài chiếc lá khô giòn tan dưới nắng trưa khẽ xào xạc, cùng không gian tĩnh mịch và dư âm đầy ám ảnh của vài nốt nhạc cao vút vừa lịm đi giữa không trung, tất cả tạo cảm giác lạnh và rờn rợn gai người. Shin cũng không có lý do để nán lại lâu, cậu định quay người… Nhưng.
Một cơn gió lạ bất chợt ùa tới, trong khoảnh khắc, trái tim Shin sững lại… Theo làn gió mỏng, một mùi hương quen thuộc mà như xa lạ lướt qua cánh mũi cậu. Shin khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu… Không thể khác, hương bồ công anh!
Hàng mi mở hờ, một bông bồ công anh bay nhè nhẹ, Shin giơ bàn tay lên, bông hoa trắng đáp vào lòng bàn tay cậu rồi bỗng chốc bị cuốn đi bởi ngọn gió khác. Shin từ từ ngẩng cổ, vẫn những cánh bồ công anh mảnh tinh khôi, chao trong gió. Ánh nhìn vẫn theo những cánh hoa mỏng manh hướng lên, cao, cao hơn, đến một lúc bất giác khựng lại.
Trên sân thượng của dãy nhà 5 tầng, một cô gái đang ngồi chênh vênh! Không thể khó tin hơn! Đôi chân trần thon và trắng nõn thả xuống, đang đung đưa giữa không trung. Dường như độ cao trở thành một trò chơi thú vị! Khuôn mặt cô gái ngước lên nhìn trời, bầu trời xanh trong gợn mây, sắc nắng vàng dịu choán ngợp không gian. Bàn tay cô gái khẽ đưa lên… Hay là hứng nắng? Hay là vờn gió nhẹ? Hay là chờ đợi những cánh trắng mỏng manh, cánh bồ công anh yếu mềm…

Quá khó để diễn tả cảm xúc trong Shin lúc này… một chút bối rối, một chút ngơ ngẩn, một chút say! Gương mặt người con gái ấy, xa vời, cậu không nhìn rõ nhưng cảm giác như còn nguyên vẹn của 10 năm trước. Dẫu dưới đáy võng mạc, hình ảnh in lên không hề vẹn nguyên! Cô gái giữa bầu trời trong kia, hương bồ công anh, chiếc váy trắng và … mái tóc trắng như mây!
Ảo giác? Hay chỉ là ảo giác? Nhưng quanh đây, hương bồ công anh vẫn phảng phất. Bất giác, Shin rút điện thoại và giơ màn hình chụp lên, chẳng nhận ra bản chụp trong tay rơi xuống tự bao giờ. Phải! Chỉ có một cách để xác nhận! Trên màn hình máy, hiện rõ bóng dáng ấy, zoom thêm, càng rõ ràng và sắc nét. Ngón tay giữ trên phím chụp, Shin nuốt khan. Nhưng...
Chưa kịp định thần, chiếc Black Berry đã văng khỏi tay Shin, bởi một lực rất mạnh. Chiếc điện thoại đáp đất không mấy dễ chịu. Rạn màn hình, có lẽ. Ngay sau đó, một giọng nói tông trầm và đầy quyền lực vang lên, rõ từng con chữ:
- Không được chụp ảnh… Nữ - Hoàng!


Chap 2:


Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến Shin không kịp phản ứng lại, và khi định hình được, cậu đã thấy… một họng súng đang chĩa về phía mình! Khẩu súng nhỏ, ánh bạc trên tay kẻ lạ mặt được nối với một chiếc xích màu bạc phía trong áo vest của hắn. Kẻ lạ mặt đang nhìn Shin với ánh mắt lạnh tanh và đầy giận dữ. Đôi mắt của hắn màu nâu sẫm dưới hàng mi rợp và đôi lông mày rậm đầy cương nghị. Hắn cao và sở hữu một thân hình đáng mơ ước với một người mẫu nam. Chiếc sơ mi đồng phục học viện chứng tỏ rõ ràng hắn còn là sinh viên, khoác thêm chiếc vest đen với hàng khuy dày màu đồng, chiếc caravat đen, dài, mảnh thắt lỏng thêm ở hắn vẻ bất cần. Thật sự ấn tượng! Nhưng Shin lúc này không có thời gian để suy nghĩ về ngoại hình của kẻ lạ, cậu chưa thể đoán được ý định của hắn với khẩu súng trên tay hắn, nhưng Shin đủ khôn ngoan để nhận ra sự nguy hiểm cận kề. Hai đôi mắt chiếu thẳng vào nhau, một bình thản dò xét, một giận dữ và ngày càng giận dữ. Shin định lên tiếng thì một giọng nói bỗng vang lên chặn lời.
- Quy định của học viện là không dùng vũ khí hay bất kể vật dụng nguy hiểm nào khi còn đứng trong học viện, Zan Katou.
Một cô gái đang bước đến, một cô gái cao, mái tóc dài uốn nhẹ. Các nét trên gương mặt đẹp một cách lạ lùng, đôi mắt sáng và đầy trách nhiệm. Cô gái chưa kịp bước tới, kẻ vest đen đã quay người, dời đi, khẩu súng trở lại vị trí trong áo hắn, và hắn mất hút như một tia chớp. Chỉ còn Shin ở lại, cậu vẫn còn có chút ngạc nhiên lẫn tò mò về những kẻ mới xuất hiện.
- Cậu là sinh viên mới của khoa kiến trúc, Shin Kawada.
Shin khẽ nhíu mày, cô gái này là một kẻ không tầm thường!
- Tôi là hội trưởng hổi sinh viên của học viện Across, nhiệm vụ của tôi là giám sát những kẻ mới vào không thèm đọc qua nội quy như cậu, Kawada!
- Nội quy học viện là cấm sinh viên sang khu nhà khác hay đứng nguyên nhận một viên đạn của kẻ lạ mặt mà không được phản kháng? – Rốt cục Shin cũng quyết định lên tiếng, cậu đặt lại câu hỏi để giữ thế chủ động.
Cô gái mới đến chợt cười:
- Quy định của học viện dễ chịu thôi. Duy chỉ có một điều cần nhớ, không chỉ nhớ mà phải khắc cốt ghi tâm, một luật cấm bất thành văn mà mọi sinh viên trong học viện đều phải nhớ rõ, Nếu còn đứng trong học viện này, nếu còn muốn bình yên, nếu - còn -muốn - sống, đừng - có - chạm - tới Nữ Hoàng!
Từng lời cô gái phát ra đều ghim vào tâm khảm Shin, sắc nét. Một suy nghĩ thoáng qua làm Shin thấy nghẹn nơi cuống họng: Cô gái trên sân thượng phía trên cậu chính là Nữ Hoàng! Nữ Hoàng học viện Across!
Shin bất giác đưa ánh nhìn lên, chiếc váy trắng đã biến mất. Chỉ còn lại lơ lửng giữa trời trong những cánh hoa lạc lõng, nghe đâu đây mùi hương đang nhạt dần. Shin nhìn lại phía trước mình, cô gái hội trưởng đã đi một đoạn xa. Dáng vẻ ấy thật tự tin, bình nhiên và lãnh đạm. Qua đôi mắt nhạy bén, Shin nhận ra trên gáy cô gái, lấp ló giữa những lọn tóc xoăn xoăn, những nét chữ đậm màu tím than hiện lên bí ẩn mà nổi bật. Hình xăm, chắc hẳn!. Shin không thể đọc rõ những con chữ ấy, suy nghĩ cậu lạc vào chốn hoang vắng xám xịt.
Gió đã lặng, như là bỏ đi cũng hương, hay cùng người. Những bông bồ công anh dập nát dưới mặt đất, những cánh hoa trắng đớn đau và yếu mềm... Không gian trả lại sự tĩnh mịch.
Quanh đây, đầy rẫy nguy hiểm!
- Hi! – Một bàn tay chạm nhẹ vào Shin làm cậu thoáng rùng mình, suy nghĩ bừng tỉnh.
Lại một cô gái bước lên trước Shin, cùng nụ cười kẹo ngọt.
- Đúng anh Shin rồi! Em cứ ngỡ mình đã nhầm.
Vài giây định thần lại, Shin nhận ra một gương mặt quen. Cậu khẽ nhíu mày.
- Là … Mun?
Cô gái nhỏ với mái tóc ngăn ngắn và gương mặt tròn dễ thương hơi so vai, chun mũi.
- Em còn tưởng là anh quên em rồi? Anh đang đi đâu vậy?
Shin nhìn ra quanh, từ lúc nào cậu đã bước vô định ra khỏi sân trước khu giảng đường.
- À, thăm thú một lúc.
- Nghe anh Kein nói giờ anh là sinh viên kiến trúc rồi cơ, em mong ngày gặp lại lắm. E hèm…
Mun bỗng dưng nghiêm chỉnh lại, giơ tay ra....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng
» Gái già xì tin - Nguyễn Thu Thủy
123»