Lập Khiêm thật sự muốn hất cái kẻ ăn không gõ mõ kia xuống xe cho rồi, nhưng đành ghiến răng tiếp tục hì hục đạp, mà không biết phía trên có người thong thả bóp thắng, còn nghêu ngao hát:
“ Ai bảo cưa mới đổ, tôi thấy tình yêu đến dễ làm sao. Nhớ thuở nọ phủ phàng đẩy bạn gái xuống ao.
Mẹ bắt được lôi vào đánh cho bê bết. Bạn gái nhoi lên nhìn tôi cười gần chết, Miệng ngoác tròn, lộ hết hàm răng. Tình vụt đến tựa như ánh sao băng. Tôi ngẩng ngơ rồi bật cười ha hả. Xưa yêu em vì bộ răng giả, nay yêu em vì bộ răng sâu.
– Ai mà nghe cái bài man rợ của bà chắc chết queo hết quá – Lập Khiêm nghe tới câu yêu em vì bộ răng sâu thì bật cười, thật là khổ với bài hát cải biên chết người này.
Diệp Hân thấy gần tới trường rồi thì bèn nói:
– Tui kể ông nghe một truyện hài nha, nghe xong bảm đảm không còn thấy mệt. Hai người tâm thần đèo nhau trên xe đạp, tới đoạn lên dốc cầu, người sau phân công : – Mầy cầm lái nhé, tao ngồi sao đạp cho có thế – Sau hơn 1 giờ hì hụt, cuối cùng cũng lên đến giữa cầu. Người sau thở đứt quãng : – Ngồi … ngồi … ở … ở … ở đằng … đằng … sau … nãy … giờ … đạp … mệt … mệt … thấy… tía …mới … lên … lên …được! Thằng ngồi trước lập tức trả lời: – tao ngồi trước cầm lái cũng đâu có sướng gì, bóp thắng mệt thấy bà luôn ….!
Vừa kể xong, nhỏ mở khóa xe, rịn mạnh một cái, chiếc xe lao nhanh về phía công trường, sau đó nhỏ phóng thiệt lẹ về lớp. Bỏ chiếc xe lại cho Lập Khiêm tự xử lý.
Lập Khiêm nghe xong câu chuyện của nhỏ , còn thấy nhỏ xách đít chạy đi thì đúng là như nhỏ nói, cậu không còn thấy mệt nữa mà thấy tức vô cùng.
Diệp Hân thở dài, nghĩ tới chuyện hồi sáng mình chơi khâm tên sao chổi. Lỡ chọc giận hắn ta rồi, bây giờ phải làm sao để hắn ta hết giận nhỏ thì mới thực hiện kế hoạch được đây. Haiz, đúng là trời hại người còn đường sống, tự hại mình chắc chắn bị diệt.
********
– Này nhỏ tâm thần – Giọng Lập Khiêm từ bên hông vang lên.
“Nhỏ tâm thần” – còn ai trồng khoai đất này nữa, đích thị là cái tên khốn này gôi nhỏ chứ không ai hết. Diệp Hân tức giận trừng mắt quay lưng nói:
– Ông nói ai là nhỏ tâm thần hả?
– Tui đâu có nói đâu, là bà tự nhận mà – Lập Khiêm tỏ vẻ vô tội nói:
– Tui nói tui tâm thần khi nào hả ? – Nhỏ tức quá chống nạnh hất mặt hỏi. Đúng là sỉ nhục trí tuệ của nhỏ quá thể, tuy nhỏ không thông minh, nhưng cũng đâu ngốc đến nỗi mắng mình là tâm thần chứ.
– Bà không nhớ hả, vậy để tui kể cho bà nghe nha – Lập Khiêm nhún vai tỏ vẻ bất đắt dĩ kể – Có hai tên tâm thần cùng đạp xe lên dốc….
– Á …á..á..được rồi đừng kể nữa – Nhỏ vội vã mếu máo kêu.
Lập Khiêm thu ngay nụ cười của mình lại, hừ lạnh một cái không thèm nhìn nhỏ ,cứ thể ngồi lên xe định bụng chạy đi bỏ nhỏ ở lại. Diệp Hân thấy vậy liền lập tức phản ứng nhanh lẹ, nhỏ níu đuôi xe của Lập Khiêm lại giả vờ ăn năn nói:
– Tui sai rồi, tui sai rồi …huhu. Tui không nên lừa ông, nhưng tui cũng tự mắng mình là đồ tâm thần rồi không phải sao. Tui là đồ tâm thần mà, ai lại đi chấp với đồ tâm thần như tui chứ. Chỉ có mấy cái kẻ hẹp hòi xấu bụng mới đi chấp nhất mà thôi. Chứ ông thông mình đẹp trai tốt bụng, chắc chắn không để tui về vộ với cái chân đau này đâu đúng không, ông mà để tui đi bộ về, cái chân bị nhức của tụi sẽ đau chết luôn đó.
Người ta nói, chỉ cần phụ nữ khóc, đàn ông sẽ mềm lòng ngay. Nhỏ giả vờ mếu máo khóc, quả nhiên Lập Khiêm đã chống chân đứng lại, nghênh mặt nhìn nhỏ. Mặc kệ cái nghênh mặt khó ưa đáng ghét của cái tên này đi, ngoài cái này ra thì nhỏ công nhận ít ra tên này cũng là một thằng đàn ông chân chính.
Lập Khiêm đã dừng lại, Diệp hân mặc kệ là Lập Khiêm có chấp nhận chở nhỏ hay không, nhỏ cứ mặt dày nhảy lên yên xe của Lập Khiêm, trời đánh cũng không xuống. Nhỏ nhăn răng cười với Lập Khiêm.
Lập Khiêm lườm cái vẻ mặt nhăn răng cười như khỉ chết của nhỏ bèn mắng một câu:
– Đồ ngốc.
– Không được mắng tui ngốc – Đã lên xe ngồi rồi, tất nhiên nhỏ không cần phải sợ hãi nữa bèn quặc lại.
– Vậy phải mắng làm sao?
– Mắng người cũng là một nghệ thuật, người mắng người cũng là một nghệ sĩ. Mà là nghệ sĩ thì phải có văn hóa, không nên như dân chợ búa được. Nếu thấy người đó qua ư ngu ngốc muốn mắng một câu thì cứ nói rằng:” tao chưa từng thấy thằng nào thiếu thông minh như mày”, chứ đừng bao giờ mắng người ta là ngu dốt, vì như vậy vừa làm tổn thương lòng tự trọng của người ta, vừa làm mất phẩm giá của mình. Nếu thấy người đó quá ư xấu xí, đừng nói thẳng như vậy, cứ nói là :” Bạn không được đẹp, thua người bình thường chút xíu” ….vậy đó hiểu không hả.
– Ừ, hiểu! – Lập Khiêm gật đầu – Không ngờ hôm nay bà cũng triết lý ghê chứ.
– Chứ sao – Được khen, Diệp hân khoái chí vểnh mặt đáp.
– Vậy thì, tụi mình là bạn từ nhỏ đến lớn, sao tui thấy mình quá ư đẹp trai còn bà thì lại không được xinh đẹp “chút nào”. Sao tui thấy mình quá ư thông minh, còn bà thì lại không được thông minh “chút nào”, sao trên đời này lại có người không được siêng năng “ chút nào” như bà. Sao trên đời có người ăn không được ít như bà….
Diệp Hân ngồi phía sau nghe Lập Khiêm liệt kê một loạt những khuyết điểm của mình ra theo kiểu nói không làm tổn thương đến lòng tự trọng của người nghe, vậy mà tại sao lòng tự trọng của nhỏ lại bị tổn thương sâu sắc đến như thế chứ. Thật là muốn đưa ta lên bóp cổ cái tên khốn này hết sức.
Bình tĩnh…bình tĩnh….
Diệp Hân cố gắng lấy lại hơi sức, đánh bay cơn tức, cố gắng mĩm cười nói với Lập Khiêm.
– Tui biết là ông đã có lòng tốt cho tui đi nhờ xe, và trong quảng thời gian này, tui vẫn phải tiếp tục đi nhờ xe của ông, cho nên để bày tỏ lòng cảm ơn của tui đến với ông. Cũng là để cảm ơn ông đã giúp tui làm được bài tập. Hôm nay tui quyết định mời ông đi xem phim được hay không?
– Ý da, thời tiết đột nhiên trở lạnh, sao dự báo thời tiết không chịu thông báo gì hết vậy ta – Lập Khiêm bỗng rùng mình một cái chép miệng than.
Diệp Hân: ” …”
Đúng là từ trước đến giờ, nhỏ toàn ăn trực, ăn chùa lẫn cướp đoạt của Lập Khiêm chứ chưa bao giờ nhỏ móc tiền ra đãi Lập Khiêm lần nào. Cho nên lần này không thể trách Lập Khiêm bỗng nhiên rùng mình ớn lạnh như thế. Thấy Lập Khiêm im lặng không trả lời, Diệp hân cắn cắn môi .
– Ông Không muốn đi thì thôi – Nhỏ bực tức nói giọng hờn dỗi.
– Được rồi, đi thì đi. Của chùa mà, không hưởng thì đúng là không được thông minh – Lập Khiêm bàn cười cười đáp.
– Quyết định vậy nha – Diệp Hân hớn hở mừng rỡ nói.
Haha…vậy là kế hoạch của nhỏ đã bước vào giai đoạn 1 rồi, thiệt là vui quá đi, lần này nhỏ phải để Đổng Ngọc thua một cách tâm phục khẩu phục mới được.
Về tới nha, Diệp Hân chạy đi tìm bà chị Diệp Loan ngay.
– Chị, cho em mượn tiền đi chị.
– Để làm gì? – Chị nhỏ nghi ngại nhìn nhỏ.
– Thì có chuyện cần xài mà – Nhỏ dậm chân nói.
– Là chuyện gì? Không phải là em muốn chích cái thứ đó đó chứ? – Diệp Loan trêu chọc.
– Có chị mới đi chích mấy thứ đó thôi – Diệp hân tức giận hỉnh mũi đáp – Cho em mượn mau.
– Không có – Diệp Loan hất ta xua đuổi.
– Sao lại không? Chẳng phải mẹ mới cho tiền chị còn gì?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








