– Hỏi thằng cha đó chi bằng tui đi hỏi người sao hỏa – Diệp hân nổi giận đùng đùng đáp.
Là ai hại nhỏ thế này chứ. Nếu như nhỏ trở thành đối tượng với một thần tưởng nào khác, chắc chắn sẽ không bị so sánh nhiều đến thế, bởi vì ngòa cái tên này ra thì chẳng có ai còn trẻ trung ở lứa tuổi mười chín đôi mươi nữa. Vậy là nhỏ – một nữ sinh trung học hẹn hò với một anh chàng lớn tuổi hơn, vậy thì chỉ có câu nói “ Trâu già gặm cỏ non” không ai dám chê nhỏ không xứng này không xứng nọ.
Cuối cùng, nhỏ tiễn biệt nhỏ Hằng bằng “ nước mắt tiễn người ly biệt, còn ta ở lại với núi bài”
Trước sau gì cũng phải chết, vậy thì chết sao cho xứng đáng thôi . Nhỏ hùng hồn gấp sách dẹp tập đứng dậy.
Quyết chí đi hỏi bài TT_TT
Kết quả là ….
– Bà đúng là ngu còn hơn bò mà – Lập Khiêm tức quá mắng sau khi dạy nhỏ hơn 1 tiếng đồng hồ mà nhỏ vẫn ngoan cố không chịu hiểu.
– Ông có thấy ai nói khôn như bò chưa hả? – Nhỏ quẹt nước mắt tức tưởi khóc – Tui đâu có được may mắn, vừa sinh ra đã thông minh như ông chứ. Ông đừng có ỷ mình thông minh rồi cứ mắng tui nha.
Lập Khiêm thấy nhỏ khóc thì áy náy vô cùng, cậu rút khắn giấy đưa cho nhỏ nói:
– Nín đi, Khóc nhiều sẽ xấu như ma lem cho coi.
– Ông thấy ai nói đẹp như ma chưa hả? – Nhỏ trợn mắt tức giận giựt lấy cái khăn giấy lau nước mắt cá sấu của mình. Đúng vậy, là nước mắt cá sấu của nhỏ.
Nghĩa là nhỏ chỉ giả vờ khóc mà thôi. Ai bảo trời ban cho phụ nữ vũ khí tối cao nhất chính là nước mắt làm chi. Anh hùng không qua khỏi giai lệ , hắc hắc …
Giai là gì? – Giai là giai nhân .
Lệ là gì? – Lệ là nước mắt
Giai lệ tức là nước mắt của người đẹp. Nhỏ giả vờ khóc có một tí mà tên này đã đưa ra bộ mặt ăn năn hối lỗi ngay lập tức buôn gươm đầu hàng. Có phải nói là nhỏ là người đẹp không ta. Diệp hân thở dài, bệnh tự sướng của nhỏ lại bộc phát trầm trọng rồi.
Thấy Lập Khiêm có vẻ xui xui, nhỏ liền thừa cơ nhỏng nhẽo:
– Không biết đâu tui nhức đầu quá rồi, không làm nữa đâu, mặc kệ đi. Một là ông làm giùm tui, hai là cứ để tui bị cô giáo cho tui trứng vịt về kho thịt ăn đi.
Nói xong nhỏ leo lên giường sải chân sải tay nằm la liệt như không còn thiết tha gì cuộc sống nữa. Lập Khiêm nheo mắt nhìn nhỏ, biết là căn bệnh lười biếng của nhỏ lại bộc phát nữa rồi.
Diệp Hân biết chân tướng của mình sắp bại lộ nữa rồi, mà nhỏ thì quả thật bị mấy con số kia làm nhức đầu đến chết được, nhưng không thể không làm được. Sáng mai mà không làm xong bài thì chắc chắn nhỏ sẽ bị bà duyệt tuyệt kia cạo trọc đầu mất.
– Khiêm nè, tui đố ông một câu đó nha. Nếu ông giải được thì học tiếp. Nếu không giải được thì ông phải làm hết mấy cái bài tập này cho tui.
Lập Khiêm gác tay lên cằm vẻ nghĩ ngợi, thấy vậy, nhỏ lập tức đố ngay , không để Lập Khiêm có cơ hội từ chối, đánh nhanh rút gọn là lỵ, hehe ….
– Một con thỏ đang chạy nhảy dưới mặt đất, một con chim ưng bay trên trời chuẩn bị bay xuống bắt con thỏ. Đố ông con thỏ nói gì mà thoát được con chim ưng.
– Hừm …chẳng phải câu này giống như câu con voi với con kiến đánh nhau, con kiến nói :” Em có thai với anh rồi”, khiến con voi té xỉu thua cuộc đó sao? Chắc chắn con thỏ nói:” Em có thai với anh rồi, đúng không? – Lập Khiêm đắc ý đáp.
– Hehe, sai bét rồi. Con thỏ đó là con thỏ đực làm sao mà mang thai. Thua chưa
Lập Khiêm lập tức cau mày suy nghĩ. Nhỏ đương nhiên phải trấn áp tinh thần đối phương ngay lập tức, nhỏ vỗ tay đập chân hò hét:
– Thua đi thua đi.
Lập Khiêm lườm vẻ hớn hở của nhỏ nói:
– Chịu thua.
– Haha …con thỏ nói là, em ơi…em quên mặt áo ngực …con chim ưng nghe vậy vội vã lấy tay ôm ngực che lại, cho nên rơi xuống đất cái phịch u đầu, con thỏ nhân cơ hội bỏ trốn. tui tah81ng rồi, ông mau làm bài cho tui đi.
Lập Khiêm bất đắc dĩ phải làm bài tập trong khi nhỏ nhởn nhơ đọc truyện. Nhưng nhỏ mới đọc hết có hai cuốn conan thì Lập Khiêm đã làm xong hết bài tập rồi .
– Không phải chứ, xong rồi sao, đúng không đó, hay là ông làm đại vậy – Nhỏ kinh ngạc nhìn bài tập mà Lập Khiêm quăng lên giường cho nhỏ
– Tui chứ có phải đồ đầu bò như bà đâu, mấy cái bài tập này có gì mà khó đâu – Lập Khiêm nhìn nhỏ khinh thường đáp.
Nghe Lập Khiêm mắng nhỏ tức lắm, nhưng nhỏ nhịn…..dù sao thì mục đích của nhỏ cũng đã xong, tối này có thể gác chân lên mà ngủ rồi. Ngủ thôi ….ngủ thôi ….
Nhỏ quên mất luôn việc, hôm nay là ngày công chiếu buổi hẹn đầu tiên của cả hai.
Điều gì sẽ chờ nhỏ khi thức dậy và đến trường đây.
Chương 5: Khiêu chiến với kẻ địch
Một buổi tối ngủ thật ngon lành, gác chân lên gối, kê cao đầu ngủ không chút mộng mị. Điện thoại cũng tắt máy không còn tên khốn nào làm phiền bắt đi tập thể dục buổi sáng, để làm được điều này đương nhiên phải chịu hy sinh rồi. Số tiền ít ỏi mẹ cho nhỏ từ lần bị phạt cắt giảm tiền hàng tháng lần trước, nhỏ cắn răng buộc bụng đi mua đồng hồ báo thức. Haha, vậy là giờ đây, bài tập xong, báo thức xong, ngủ một mạch thôi.
Một buổi sáng với tinh thần tràn trề sinh lực, vì đã quen tập thể dục buổi sáng nên nhỏ cũng làm vài động tác đơn giản. Diệp Hân khe khẽ hát : “Cô giáo em người xì ke, cô hay cười mắt cô xo loe, cô rất yêu thằng xì ke, uốn quanh nhà cô với hàng ống chích ….” .
Duyệt tuyệt sư thái cô đừng trách em tội bất kính với giáo viên, ai bảo cô lại nhẫn tâm giết người không dao như thế. Nếu như em không có bản lĩnh dụ dỗ người làm bài giúp, thì hôm nay em chắc chắn sẽ chết trong tay cô. Bài tập đã làm xong rồi, không còn gì lo sợ nữa. Sảng khoái quá đi mất, haha ….
– Sao mẹ lại sanh ra đứa con ngốc nghếch như con nhỉ, chỉ làm chuyện mất mặt thôi – Mẹ nhỏ thở dài khi nhỏ vừa ngồi xuống định ăn sáng.
Gì vậy trời? Hôm nay không phải mẹ nhỏ tới thời kì đấy chứ. Lại tái phát bệnh cằn nhằn hay là sao vậy. Nhỏ bèn đưa mắt ra hiệu cho ba hỏi lí do. Ba nhỏ bắt ngay tín hiệu bảo:
– Hôm qua mẹ con coi chương trình đó.
Ôi! Cha mẹ ơi, mẹ nhỏ xem chương trình đó. Mà khoan, nói mới nhớ, chương trình đã phát ngày hôm qua….huhu…nhỏ quên mất tiêu rồi. Sao nhỏ có thể quên mất được cơ chứ, đúng là óc bã đậu mà, chẳng phải nhỏ chờ ngày này lâu lắm rồi hay sao, cố tỏ ra dịu dàng thục nữ , để khi lên hình có thể ăn điển toàm tập, cho nên mới cố gắng nhẫn nhịn tên Lập Khiêm đó đến gần như nội thương.
Mẹ nhỏ ngồi thừ một lát ngẫ nghĩ rồi cuối cùng cũng gật đầu nói:
– Cũng còn may con xinh đẹp giống mẹ.
Nhỏ và ba nhỏ cùng chị Diệp Loan không hẹn mà gặp cùng phun ra mấy cọng bụng vừa cho vào miệng, tiếp theo sau đó là tràn ho sặc sụa, ba nhỏ còn thảm hơn, trong lỗ mũi có một sợi bún thò ra, đúng là mất hình tượng trụ cột gia đình.
Trời ạ, sao tự nhiên hôm nay mẹ nhỏ cảm tháng đáng sợ như vậy cơ chứ, chẳng phải trước giờ mẹ nhỏ vẫn bảo nhỏ là :” Mẹ làm sao có phúc sinh ra được đứa con vừa lười, vừa ngốc, vừa xấu xí như con được.
Chẳng qua mẹ đi thăm bệnh, ngang qua một cái wc thì nghe tiếng khóc. Thấy một đứa bé bị bọc lại bỏ rơi trong đó nên thương quá đem về nuôi. Mẹ mà biết trước con như vầy, lúc đó mẹ bỏ luôn”, có hôm mẹ nhỏ sử lại là lụm được ở bãi rác ….Haiz, cuộc đời nhỏ bị vùi dập thật thảm thương, sinh ra đã là vì sao xấu, đến mẹ ruột cũng không chịu nhận nhỏ....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








