watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

-Đồ ngốc! MỚi nói đã quên sao?
Hắn nhấn mạnh từng chữ
-EM ...KHÔNG...BIẾT...ĐẠP....XE
Nó mỉm cười mặt có phần “xảo quyệt” làm hắn nhíu mày khó hiểu
10 phút sau:
-Hi hi hi thích quá đi mất!!!!
Nó “tươi như hoa” nhìn hắn mặt đang đăm đăm


Chap 8

-Anh thấy em thông minh hông? Nhưng hổng cần cảm ơn em đâu hihihi..
Hắn không trả lời, điều đó đủ hiểu là Tất nhiên hắn không cảm ơn nó rồi vì bây giờ hắn đang không biết giấu cái mặt vào đâu nữa khi người đang đạp xe chở nó không phải là hắn mà là tên............VỆ SĨ, và tất nhiên người chở hắn cũng là ....VỆ SĨ của hắn.
-Woa....a...a sướng quá , thích quá
Nó dường như không hiểu nỗi “khổ tâm” của một thằng con trai như hắn vẫn “loi nhoi” như con zòi
Đi hết một vòng mặt hắn nghiêm nghị :
-Được chưa?
Không biết nó “vô tư thái quá” hay cố tình không hiểu:
-Nữa đi ,nữa đi màà....à...à....
-Đi tiếp!
Hắn bất lực ra lệnh cho 2 tên vệ sĩ giờ đây cũng đã mồ hôi nhễ nhãi.
Cứ thế suốt nửa tiếng “ròng rã” bên bờ hồ có 2 tên đeo kính đen mặc vest đen....đạp xe “hì hục” chở một đứa con gái luôn mồm líu lo , còn tên con trai thì mặt mày lạnh như cục nước đá làm mặt hồ yên tĩnh cũng “gợn chút sóng”.
*BUỔI TỐI:
Ăn uống no say hắn lại tiếp tục đưa nó đến một khu chợ (chợ đêm)
Ở đây bán nhiều đồ và rất đông người làm nó “thích mê ly”. Nó như chim hết sà vào gian hàng này lại sà vào gian hàng khác. Thích thứ gì thì mắt cứ sáng rỡ:
-Woa....mua ...mua đi Gia Huy!
-Ui, đẹp quá , em thích quá, Gia Huy mau..mau mua đi.!
-................................
Cứ như vậy sau một hồi người vui nhất chính là nó, và người khổ nhất....... không phải là hắn mà là vệ sĩ “đáng thương”.
-Tiểu Du lại đây để anh chọn cho em một món giống với em.
Hắn kéo tay nó lại một gian hàng lấy con voi to nhất, cao bằng vai của nó nhìn nó châm chọc:
-“Chân voi” giống em chưa nè?
-MẮt anh có vấn đề không sao mà giống em được
Hắn tỏ vẻ hơi thất vọng
-Ờ ha! Nó thấp hơn em, chân cũng không to như chân em, biết làm sao đây ta?
Nó giận dữ:
-Nè anh muốn chết không, dám nói chân em to ha?
Hắn nhìn nó cười thật hiền làm nó “ngu người” . Trước giờ ít khi nó thấy hắn cười “lộ liễu” như vậy. Mặt nó hơi hồng
Hai tên vệ sĩ hình như cũng “mất sức” zữ lắm rồi, thấy vậy hắn cho họ ra xe chờ trước.
-Ô...Ô mắt nó tròn xoe nhìn những cây “gì đó” đủ màu như những đám mấy nhỏ vậy, nó lay hắn thật mạnh
-Gia Huy...anh nhìn kìa...cái đó là gì vậy?
Hắn không có “kinh nghiệm” nhưng từng thấy mấy đứa con nít ăn, hắn nói ...đại mặt ra vẻ hiểu biết
-“Đồ ăn” chứ gì !
Nó tin cái “rụp” nôn nao:
-Vậy mua “đồ ăn” đó cho em đi (Tác giả bó tay)
Hắn muốn “ghi điểm” nên định bụng khi mua sẽ hỏi người bán tên của thứ “đó” nên kêu nó
-Vậy em đứng đây chờ đi!
Hắn quay đi. Nó đang đứng đó Hồi hộp chờ đợi thì một đám người ở đau rất đông kéo qua xô đẩy nhau làm nó cũng bị đẩy đi đâu mất, khi không còn hỗn loạn thì nó cũng không còn ở chỗ cũ nữa, nó hoảng hốt chen đi trong dòng người tìm bóng dáng hắn con tim khẽ run lên vì sợ hãi
-Gia Huy! Anh ở đâu vậy?
-Gia Huy ?
Mặt nó bây giờ đả hoảng hốt lắm rồi, cảm giác ở nơi toàn người không quen biết làm nó có cảm giác run rẩy như lần đầu thức dậy tại nha hắn, mắt nó nhòe đi
-Tiểu Du ...
Hắn quay lại nhưng không thấy nó đâu, đi một vòng vẫn không thấy hắn không thể giữ nổi vẻ Bình tĩnh thường ngày, định đt cho nó nhưng chợt nhớ vệ sĩ đã đem giỏ của nó ra xe mất rồi, mặt hắn bắt đầu hơi tái đi

Chap 9

-“Tiểu Du...Cái cô ngốc này không biết đi đâu”-hắn lo lắng lẩm bẩm
Về phía nó bây giờ rất mệt rồi, nó rảo bước thật nhanh khắp nơi nhưng vẫn không thấy hắn, sợ hãi nó nước mắt lưng tròng ngồi xuống 1 cái ghế dài.
-Gia Huy!
Nó cuối mặt cố ngăn cho nước mắt không rơi
-Của em đây!
Nó ngước lên thấy hắn, hắn đứng trước mặt nó chìa ra “đồ ăn” màu hồng, trước mặt hắn nó không cần giấu giếm , những giọt nước trong mắt nó được giải phóng lã chả rơi
Hắn ngồi xuống bên cạnh xoa đầu nó, tới khi mặt nó khô nước hắn đưa nó ra xe về nhà
*10 Giờ đêm
Tắm xong nó nhìn “chiến lợi phẩm” hôm nay mua được tiến tới lấy con voi to nhất “đám” ra leo lên giường thấy “đồ ăn” màu hồng hắn đã đặt dưới cái đèn ngủ nó cầm lên ngắm nghía
-Em ngủ chưa?
Nghe giọng hắn nó nhảy xuống giường tiến tới cửa
-Không cần mở cửa, anh nói rồi về phòng ngay
Nó rời tay khỏi tay nắm cửa đứng dựa vào tường
-chuyện gì vậy?
Bên ngoài hắn cũng đang tựa vào tường giọng ấm áp
-“Thứ đó” là kẹo...
Hắn chưa kịp nói hết nó đã cắt lời:
-Em biết rồi.....kẹo....mây đúng không?
-Àh...ừm kẹo mây
Bên trong Nó mỉm cười ôm coi voi vào lòng phía bên ngoài hắn nhìn lên trần nhà khuôn mặt hạnh phúc. Đêm hôm đó nó có giấc ngủ sâu không bị những mảnh ký ức làm phiền, dĩ nhiên nó ngủ dưới đất, bên cạnh là con voi bằng bông
Cách đó không xa tại thành phố K:
Cạch..
-........
-Thưa cậu, đã tìm được cô Đường.
*BUỔI SÁNG:
Hôm nay người làm và quản gia tiễn nó và hắn tới trường trong “an bình” :
-Chào mọi người tôi đi học nhé! ^^- nó cười tươi
-Vâng, Cô cậu đi học vui vẻ
Hai hàng người hầu tiễn nó.... nhiệt tình !!!
-Chào buổi sáng Tiểu Du !
-Chào bạn Hải Yến
Nó ngồi vào chỗ của mình kế bên Hải Yến thì Đại Ảnh từ phía sau chồm lên giọng “nhiều chuyện”
-A...Tiểu Du bạn biết tin gì chưa?
-Gì vậy? – nó hơi tò mò
-Nghe nói hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới đó, mà nghe đâu người nhà của Gia Huy. Bạn biết là ai không?
Nó ngạc nhiên:
-Ơ....mình đâu biết.
-Anh Gia Huy hông nói bạn nghe ak? Sao kai gì liên quan tới ảnh bạn cũng không biết vậy?
Đại Ảnh nói vẻ đắc ý vì biết câu nói đó sẽ tác động tới nó. Nhìn khuôn mặt ngượng nghịu của nó Đại Ảnh tiếp:
-Vậy bạn biết ngôi trường này của ai không?
Nó ngây thơ
-Thì...của hiệu trưởng?
Mặt của Đại Ảnh càng hưng phấn trước
“nỗi đau”của nó
-Chời...bạn có phải là hôn thê của anh ấy thật không?
Nó hơi khó chịu:
-Sao vậy?
-Học viện “the Rose” là của tập đoàn “the rose” luôn, mà tập đoàn đó của gđ Gia huy thì trường này cũng là của họ
-Thật..t.. sao?
-Thật chứ sao. Chứ bạn nghĩ người bình thường có thể nhập học trễ như bạn và người sắp chuyển tới sao?
Nó hơi cúi đầu, đúng là nó không biết gì về hắn, từ khi tỉnh dậy tới giờ toàn là hắn chăm sóc, lo lắng cho nó còn nó ngoài việc gây “mất trật tự” thì không biết gì về hắn, những điều ít ỏi biết được toàn là nhờ Đại Ảnh nói.
Đại Ảnh “tác động” được tới nó thì vui lắm, ngồi lại ngay ngắn ở phía dưới.
-Tiểu Du- Hải Yến gọi nó
-Gì vậy?
-Bạn đừng buồn, mình nghĩ Gia Huy không nói với bạn vì anh ấy muốn bạn được thoải mái và tự nhiên hơn không phải e ngại gì hết.
Nghe Hải Yến nói có lý nó mỉm cười
-Mình biết rồi,cảm ơn bạn!
Reng......g....g.....g.....g
Chuông vào học vang lên cắt đứt câu chuyện. Ít phút sau cô giáo bước vào
-Chào các em, hôm nay lớp chúng ta có bạn mới.
Nói xong cô nhìn ra cửa làm nó cũng tò mò không biết người nhà nào của Gia Huy sắp vào
-Em vào đi
Một cô gái bước vào làm trái tim mấy đứa con trai trong lớp “nhão” ra
-Woa...a... dễ thương wa xá tụi bây ơi!!
Nó ngớ người còn cô gái trên kia nhìn láo liên một hồi dừng ánh nhìn lại chỗ....nó í ới la lên...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»