Tiếng Hải Yến vang lên cắt đứt câu định nói của Đại Ảnh:
-Bạn không cần nói xấu người khác như vậy, mọi việc đa phần là tin đồn, bạn không nên đem những lời đồn đại ác ý đó nói với Tiểu Du.
-Xì, không có sao người ta nói, mình chỉ muốn tốt cho bạn ấy thôi, mình không nói người khác cũng nói.
-Muốn tốt mà vậy sao? Bạn có ý đồ gì phải không?
Đại ảnh cười khinh miệt rồi bỏ đi.
Nó ngồi đó với ý nghĩ miên man về hắn, Hải Yến an ủi và nhắc nhở nó:
-Bạn đừng tin những lời Đại Ảnh nói, cũng đừng tiếp xúc nhiều với nó, mình không tin nó.
-Ừ, mình biết rồi.
Nó cười cho Hải Yến yên tâm, nhưng lòng nó rối nùi, không phải nó sợ gặp nguy hiểm, cũng không phải nó sợ hắn mà đúng hơn nó lo cho an toàn của hắn.
Ra chơi nó muốn đi tìm hắn ngay. Trên đường đi nó mua một hộp sữa cho hắn vì sáng nay nhờ "tiết mục" của nó mà cả hai đi học bụng đói meo.
-Anh gì ơi... cho hỏi lớp của Gia Huy ở đâu?
Nó hỏi một tân con trai nét mặt vui vẻ, nhìn rất vui tính và dễ gần. Thấy nó xinh xắn hắn liền cười tươi như hoa:
-Anh biết, nhưng em đừng tìm nó nữa, nó có vợ rồi ... anh thì chưa.
Hắn cười nhăn nhở làm nó choáng toàn tập.
-Ủa sữa... em cho anh nha.
Nói rồi hắn tự nhiên giật lấy... tự nhiên cắm ống hút... và tự nhiên uống.
-Hả...a....a.....a - Mắt nó chữ O, mồm chữ A.
-Tiểu Du!
Giọng hắn làm tên kia đứng hình, miệng lẩm bẩm:
-Tiểu....u..u..u Du..u..u..!!!!! Cô là Đường Du, tên thường gọi là Tiểu Du hả?
Nó ngạc nhiên trước thái độ của tên này.
-Anh có vấn đề không vậy?
Giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên:
-Mạnh Khang! Cậu dám giành sữa với vợ tôi sao?
*Lương Mạnh Khang:
-Tính cách vui vẻ, hòa đồng, rất mê gái đẹp, bình thường tính cách hay bông đùa nhưng khi gặp chuyện lại rất chín chắn và biết nghĩ.
Thân thế: Con trai một gia đình thế lực trong thế giới ngầm, bạn từ bé của Gia Huy, hay giúp đỡ Gia Huy nhiều việc trong thế giới ngầm, là cánh tay đắc lực của Gia Huy.
Hắn đớ lưỡi, nó mặt tỉnh bơ đáp lời mà không ngờ lời nói của nó càng đổ thêm dầu vào lửa:
-Không! Sữa đó tôi mua cho anh!
Hắn nhíu mày:
-Vậy cậu dám dành sữa của tôi?
Tên kia quay sang cười nham nhở:
-Hi... i... i… đâu có.
Không nói nhiều, hắn tiến tới, một tay giật lại hộp sữa trên tay Mạnh Khang, tay còn lại nắm tay nó kéo đi. Tên kia cũng hớn hở theo sau giàn hoà.
*Tại căn tin :
-Nè Huy, sao mặt cậu cứ đăm đăm vậy, vẫn giận à, sao nhỏ mọn thế!
-Có điên mới đi giận người như cậu. - Hắn vừa thưởng thức hộp sữa của nó vừa đáp.
-Hiiiii, vậy mới tốt, nè mau giới thiệu mình với "voi con" xinh đẹp của cậu đi.
Hắn nghe mà muốn "sặc sữa", vì tên bạn đang gián tiếp hại hắn. Còn nó mặt liền xám lại khi nghe từ "VOI" vì nó vẫn rất"căm phẫn" phi vụ hồi sáng.
-Anh gọi ai là "voi con"?
-Em đó, hii!
Mặt nó đầy sát khí tiến lại gần bóp lấy cổ Mạnh Khang mà lay qua lay lại làm tên này "cười ra nước mắt".
-Ac...ac... cứ..u...u.. tôii....iii với…
Mặc những lời cầu cứu, hắn vẫn ngồi im bất động. Một phần vì không muốn làm nạn nhân kế tiếp và vì phạt tên kia tội… tội dám... uống sữa của hắn.
-Được rồi Tiểu Du, em mà bóp nữa tên ngốc đó sẽ chết đó. - Nhìn tên kia mặt trắng nhách, hắn mới mở "cửa khẩu".
Nó liếc ánh mắt sắc lẻm nhìn hắn làm hắn hơi nổi da gà.
-E… hèm... Lương mạnh Khang là bạn của anh. Còn Tiểu Du chắc cậu đã biết.
Mạnh Khang thở hổn hển, cười nhăn răng phát ngôn một câu đầy ẩn ý:
-Hi, hồi trước biết sơ sơ, bây giờ biết RÕ RỒI.
-Anh muốn chết à? - Nó quắc mắt nhìn sang Mạnh Khang.
Phía xa có một bóng người đứng nhìn, tay vặt trụi lá cái cây bên cạnh.
Đi học về, cả hai ghé mua hoa về đền cho quản gia Lâm. Về tới nhà nó năn nỉ hết lời, xin lỗi hết nước bọt quản gia Lâm mới miễn cưỡng "tha thứ" cho tôi trạng của nó. (thật ra ngoài số hoa hai người mua về hắn đã cho người mua thêm những loại Lan quý khác để dập tắt ngọn lửa trong lòng "người bị hại").
*Buổi tối:
Sau khi ăn cơm tối xong, hắn khoác áo ra ngoài, chỉ nói với nó một câu ngắn gọn nhất có thể:
-Chút nữa anh về!
Nó muốn hỏi hắn đi đâu nhưng lại thôi.
Nằm trong phòng nó thiêm thiếp ngủ, lúc mở mắt ra đã 11h đêm rồi, nó giật mình bật dậy.
-Không biết hắn về chưa?
Lắng tai nghe nhưng "phòng đối diện" vẫn không động tĩnh gì.
Lấy điện thoại ra xem, không có bất cứ liên lạc nào từ hắn. Nó đứng dậy nhìn ra cửa sổ, mắt nhìn về phía cổng vẫn im lìm.
-Có lẽ chưa về!
Nó thở dài, chợt nhớ những lời Đại Ảnh nói khi sáng, nó thấy lòng nao nao xen lẫn cảm giác nóng ruột. Không hiểu sao nó bắt đầu lo lắng
-Hắn nhiều kẻ thù trên thương trường như vậy, lại có tên trong băng nhóm xã hội đen...
Nó nghĩ mà thấy sợ, sợ hắn gặp chuyện không may, sợ bất cứ tình huống nào xảy ra cho hắn.
Nó lắc lắc đầu xua đi những ý nghĩ "không lành mạnh" đó, choàng một cái áo khoác mỏng đi ra vườn.
Đi một hồi, nó dừng lại trước "nhà" của "cặp đôi quái vật" (hai con chó xù đó ^^)
Nó ngồi xuống lấy tay vuốt ve chúng, mặt thoáng nét buồn.
Nó cứ ngồi đó một hồi lâu, bỗng, hai con chó bật dậy làm nó giật mình.
-AA.a.a.a.a... cặp đôi quái vật không lẽ lại định rủ mình tập thể dục nữa sao?
-Cái gì mà cặp đôi quái vật? Người ta có tên chứ bộ.
-Hả...a.....a... không ...không thể nào, chó....chó biết nói!
Đang hoảng hốt cực độ, bỗng, một túi giấy từ phía sau đưa lên trước mặt nó làm nó bất ngờ...
Chap 5:
Đang ngỡ ngàng thì hắn từ đằng sau ngồi xuống kế bên nó
- Cho em!
Hắn lại nói cái kiểu ngắn gọn đó. Nó cầm cái túi mở ra thấy một hộp kem socola
- Woa...a...a.. ngon quá
Nó cười tít mắt vừa mở hộp kem ra xử tại chỗ. hắn biết nó thích kem socola nhưng ....không biết nó có nhớ là nó thích loại này không nữa
- Bé Bỏng , Bé Nhỏ..
- Anh nói gì vậy, tôi đâu có Bé?
Nó tròn mắt
- Anh biết , "chân voi" như em sao mà Bé được
HẮn cười châm chọc
- Nè muốn gì đây? sao anh kiếm chuyện hoài vậy hảaaaaaa?
Nó tức xì khói, hắn cố giữ vẻ bình tĩnh
- Ai thèm kiếm chuyện, anh có lòng tốt cho em biết tên của "cặp đôi quái vật" mà
- Hả....a...a...a...a...????
Một lần nữa nó bị ngac nhiên.
- Có nhầm lẫn không, hahahaha...hahaha tụi nó bự như vậy mà anh đặt tên nghe "dễ hiểu lầm" quá vậy?
Nó được thế cười chọc quê hắn làm hắn hơi ngượng nhưng vẫn thái độ đó hắn không chịu thua:
- Nè, sao hôm nay em ngoan vậy?
- Ý anh là gì?
- Bua nay không đi chọc phá mọi người mà ngồi đây rầu rĩ? Không ngờ siêu quậy cũng biết buồn
Mặc kệ lời trêu chọc của hắn , nó không nói gì khuôn mặt trầm ngâm.
- Tôi không buồn
-.........................
Thấy nó trở nên nghiêm túc hắn im lặng lắng nghe. nó vuốt ve Bé Bỏng nói tiếp:
- Tôi thấy lo hơn
- em lo gì?
Hắn hơi ngạc nhiên khi hôm nay nhìn nó đầy "tâm trạng"
- Tôi lo sẽ mãi mãi không nhớ gì và....em cũng lo cho anh nữa!!
Nghe nó nói mà trái tim hắn mềm nhũn, ánh mắt không còn lạnh lùng mà trở nên dịu dàng hơn mặc dù hắn không biết nó lo cho hắn điều gì:
- Sao lại lo cho anh?
Nó nhìn hắn ánh mắt có phần xót xa:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








