-Ha ha ha quả thật con ranh đó là điểm yếu của mày.
ở một phía khác Mạnh Khang và toán vệ sĩ của hắn đang tra tấn một tên khác
-Nói! Bọn mày giấu Voi con ở đâu? –Mạnh Khang nghiêm nghị nhìn tên to con kia đang quằn quại vì đau đớn
-Tôi…tôi không biết
-Giúp hắn khôn ra đi
Sau câu nói của Mạnh Khang đám vệ sĩ lại đánh tên kia tới tấp. máu đã ướt đẫm nhưng tên này vẫn không khai
Cạch…
-Mất thời gian quá.
Mạnh khang lên đạn, cầm súng chĩa thẳng vào tên đang nằm giọng dứt khoát
-Nói hay là chết đây?
Thấy ánh mắt của mạnh Khang không có vẻ gì là hù dọa tên kia run rẩy
-tôi nói , tôi nói. Cô ấy thoát rồi, trốn thoát rồi nên cậu Trung vĩ lệnh bọn tôi đi tìm, đang tìm thì bị anh bắt.
-Trung Vĩ?- Mạnh Khang gãi đầu cố nhớ ra cái tên nghe có vẻ “quen quen”. –À, tên phá gia chi tử.
Biết được thông tin quan trọng Mạnh Khang móc điện thoại bấm số hắn.
Hắn đang nằm dưới sàn, chịu đựng từng trận đòn thì điện thoại rung trong túi.
-Tao muốn nghe điện thoại!
-Gì…???
Trung Vĩ vô cùng ngạc nhiên trước sự bình thản và câu đề nghị của hắn. tên này cười
-Sao? muốn viết di chúc à?
Rầm..m..m
Đang cười hả hê Trung Vĩ giật mình khi cánh cửa lại bị đạp mạnh, Mạnh Khang nhìn trung Vĩ giọng mỉa mai
-Mày mới là người cần viết di chúc
Nhìn sang thấy hắn đang nằm dưới sàn Mạnh Khang cười tươi
-Sao không nghe điện thoại?
-Xin lỗi, tôi bận quá.
Thấy Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ Trung Vỹ tức điên
-ĐỒ KHỐN, SAO MÀY DÁM DẪN THÊM NGƯỜI TỚI
Hắn vẫn còn sức đứng dậy, nhìn Mạnh Khang chờ đợi
-có kết quả chưa?
-Rồi, Voi con trốn rồi, cậu đã bị “lợi dung thân xác”
Chỉ đợi như vậy hắn nhếch môi tới gần Trung Vỹ
-mày tới số rồi!
5 phút sau:
Đám người của trung Vĩ bị vệ sĩ của hắn đánh không ngồi dậy nổi, riêng Trung Vĩ do tự tay hắn chăm sóc.
Chap 37:
Nằm dưới đất, tình hình bây giờ đã được thay đổi, hắn một chân dẫm lên người Trung Vĩ giọng đều đều
-Ai sai mày làm ?
-Không ai cả, vì tao thù mày tận xương tùy nên mới muốn trả thù
Nhìn Trung Vĩ hắn nửa tin nửa ngờ, nhưng tình hình không cho phép hắn ở đây lâu
-Đi thôi
Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ theo hắn ra ngoài
-Tìm vợ tôi đi, không tìm được đừng về nữa
Hắn và Mạnh Khang cũng bắt đầu đi tìm, trong lòng hắn đang rối đủ thứ chuyện, nhưng hắn lo cho nó nhiều nhất, những vết thương trên người hầu như không làm hắn có bất cứ cảm giác đau đớn nào.
Trung Vĩ cố gượng dậy thì điện thoại sáng đèn, hắn lượm chiếc tai nghe
-Thất bại rồi!
-Chưa đâu, tôi sẽ chỉ cậu chỗ tìm ra vợ hắn, cậu sẽ tìm ra trước và tiếp tục làm chủ tình hình
-Sao?
****
-Tại sao cô làm vậy?
Ngồi dưới sàn tay chân một lần nữa bi trói chặt nó nhìn Đại Ánh , ngồi trên ghế đối diện Đại Ánh tặng nó một cái nhếch môi
-Vì tao ghét mày, đây là cơ hội tốt. Ai cũng nghĩ mày bị tên kia bắt đi, nếu tao có giết mày cũng chẳng ai biết, huống hồ gì đây là nơi hẻo lánh
-Cô thật độc ác
Đại Ánh rú lên điên dại
-Ha ha ha độc ác sao? mày muốn nói sao cũng được. chẳng phải mày đã từng thách thức tao?
Nó im lặng, nhìn Đại Ánh nó thấy ghê sợ cô ta
-Sao ? không nhớ à? Chẳng phải lúc ở bệnh viện mày nói nếu tao giết mày tao vẫn thua sao?
-Thì sao?
-thì tao sẽ chứng minh xem mày đúng hay tao đúng. Khi mày chết Gia Huy sẽ là của tao
Dường như con người nó, nét mặt nó luôn tỏ ra bình tĩnh trong những chuyện như vầy. nó nhìn Đại Ánh ánh mắt thách thức
-Vậy sao cô không giết tôi ngay đi?
Ánh mắt căm thù Đại Ánh nghiến răng
-Đâu để mày chết dễ như vậy được. Tao hận mày như vậy thì phải hành hạ mày từ từ cho mày chịu đau đớn đến chết.
Nó nhìn Đại ánh cười nhạt, ánh mắt trống rỗng . nó đã quá mệt mỏi, toàn thân rã rời bây giờ nó chỉ muốn ngủ thôi. Nó nhắm mắt giọng bất cần
-Tùy cô!
Đại ánh càng điên lên , cô ta trừng trừng nhìn nó.
-Mày nghĩ nhắm mắt lại chờ đợi là được sao? tao sẽ cho mày biết thế nào là đau đớn
Đứng dậy Đại Ánh bước tới gần nó. Dùng chân cô ta đạp mạnh lên cổ chân nó
-Chết nè
Cơn đau làm nó mở mắt, Đại ánh tiếp tục đè mạnh chân cô ta lên cổ chân nó. Chân đau làm mặt nó trắng bệch, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản lạ thường
-CÔ thật đáng thương
-Cái gì?-Đại Ánh ngạc nhiên nhìn nó
-Tôi nói cô thật đáng thương, phải hành hạ người khác mới có thể vui vẻ, luôn muốn chiếm đoạt hạnh phúc của người khác và nghĩ rằng có nó sẽ hạnh phúc.
-Mày im đi, nói nhiều
Đại Ánh tức giận dùng cây gỗ gần đó quất mạnh vào người nó.
-Ha ha, sao? biết thế nào là đau đớn chưa
-Nếu hành hạ tôi làm cô thấy vui như vậy thì coi như trước khi chết tôi cũng có ích.
-Được, vậy tao sẽ làm cho mày phải quỳ xin tha
Để chứng minh cho hành động của mình Đại Ánh dùng chân đá mạnh vào người nó, nhiều nhất là vùng bụng
-Mày chết đi.
Đại Ánh dồn bao tức giận vào người nó, do lực tác động quá mạnh khóe môi nó bắt đầu chảy máu.
-sao? mày thấy thế nào? Bây giờ ai thắng ai thua đây?
Nó mệt mỏi không trả lời, mồ hôi túa ra trên trán , trong đầu nó bây giờ chỉ còn lại hình ảnh của hắn mà thôi, bấc giác môi nó mấp mấy
-Gia…gia Huy..
-Ha ha thật tội cho mày, đừng nghĩ gia Huy sẽ tới đây cứu mày. Đừng hy vọng nữa.
Nó nằm dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch, toàn thân rã rời. nhìn nó mà Đại Ánh hả dạ vô cùng
-Chưa hết đâu, tao còn một món quà nữa dành cho mày đây.
Lấy trong giỏ ra một con dao nhỏ, cúi xuống bên nó
-tao sẽ cho mày chết thật khó coi
Đại Ánh không ngần ngại đưa con dao sáng choang sắc nhọn lên khắp mặt nó, cô ta muốn thấy vẻ sợ hãi của kẻ thù nhưng nó vẫn không biến sắc
-Được, mày giỏi lắm để coi mày còn cứng đầu được bao lâu.
Đại Ánh vung con dao sắc bén định rạch một đường trên mặt nó thì một giọng nói làm cô ta khựng lại
-Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?
Quay lại, phía sau cô ta là Trung Vĩ, người của Trung Vĩ nhiều hơn nên tất nhiên anh ta chiếm ưu thế
-Sao anh biết chỗ này?
-Cô không cần biết, chỉ cần trả lại “vật phẩm” cho tôi
-Không đời nào, cô ta là của tôi.
Cạch….
-Thật phiền phức
Nói một cách chán nản Trung Vĩ đồng thời lên đạn chỉa súng vào đầu Đại Ánh
-Anh dám?
-Thử nhé
Khuôn mặt thích thú đó khiến Đại Ảnh biết mình đang đối mặt với một tên liều mạng.
Thấy cô ta im lặng Trung Vĩ nhếch môi
-Đưa con nhỏ đó đi
Một tên thuộc hạ tháo dây trói, bế nó lên. Nó vẫn mở mắt nhưng không phản kháng cũng không nói gì, nó đã kiệt sức.
Nhìn Đại Ánh Trung Vĩ mỉa mai
-Bây giờ tôi biết vì sao tên Gia Huy chọn con nhóc đó chứ không phải cô rồi
-Cái…cái gì?
-Cô ….. Quá tầm thường ha ha ha
Để lại một tràng cười dài Trung Vĩ bỏ đi. Đại ánh nắm chặt tay ánh mắt căm tức
-Đồ đê tiện!
Đưa nó tới một nơi cách đó không xa, cuối cùng nó cũng được ngồi dựa lưng vào một gốc cây. Trung Vĩ ra lệnh cho đám thuộc hạ
-Gọi cho chồng cô ta đi
Quay sang Trung Vĩ nâng cằm nó đưa chai nước đút cho nó một ít nước
-Thấy chưa, ở chỗ anh sung sướng không chịu, bỏ trốn làm gì bây giờ thương tích đầy mình.
Nhìn nó Trung Vĩ bỗng thấy thích thú
-Cô em cũng xinh nhỉ?
-Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra ngay
Hắn và Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ đứng phía sau giọng đầy đe dọa
Nhìn sang nó hắn hơi nhíu mày
-Trung Vỹ?
-À…đừng có nhìn tao như vậy, không phải tại tao đâu....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








