-là gì?
-Là…là ve chó đó
1s
2s
3s
-Á..á..á…á.. GHÊ QUÁ ĐIIIIIIIIIIII BÉ NHỎ GHÊ QUÁ…..Á…á……………..
Nó đứng đó “giảy nảy” , tay vung tứ phía nhưng máu của Bé Nhỏ như chất dính làm cái “xác ve” cứ bám chặt tay nó không tha. Khải Tuấn lo lắng
-Em bình tĩnh đi, đứng im
-HuHu ghê, ghê quá, Khải Tuấn Giúp …giúp em.
Tiếng thét kinh hãi của nó “chấn động” tới phòng khách, hắn bật dậy bước ra vườn dù Đại Ánh cố gắng níu hắn lại:
-Anh đi đâu đó.
-Bỏ ra.
Bước chân vội vã hắn bước ra vườn.
Trong khi đó nó mếu máo , Khải Tuấn cầm tay nó lại chỗ vòi nước :
-Để im anh rửa cho em.
-Kỹ Kỹ nha…..xà phòng thơm nữa…-Nó đòi hỏi.
Nhìn bộ dạng này của nó Khải Tuấn không thể nhịn cười:
-Ha ha anh biết rồi. ai bảo em nghịch quá làm gì!
Thấy khải Tuấn cười mình nó “không chịu nhịn”
-Khải Tuấn….-Nó gọi
-Gi……
-CHết nè…chết nè….nè….
Không đợi Khải Tuấn trả lời , sau mỗi chữ “nè” nó dùng một ống nước khác xịt “xối xả” vào mặt Khải Tuấn
-Tiểu Du, dừng lại ngay…
-Hok , ai kêu dám cười em.
-Đã vậy anh sẽ cho em biết tay
Vậy là “cuộc thủy chiến” nổ ra Khải Tuấn và nó không ai nhường ai “chiến đấu” hết mình, mục tiêu là dùng nước xịt như “thác đổ” vào “mặt tiền” đối phương
Từ xa hắn đưa tia nhìn không mấy thiện cảm về phía “chiến trường nước”, Đại Ánh thích thú:
-Xứng đôi thật. Xem ra cô ta không cần anh nữa thì phải.
Mặc kệ Đại Ánh hắn quay vào trong không một lần nhìn lại.
-Thôi anh về nhé.
Sau cuộc thủy chiến cả 2 đều ướt như chuột lột, Khải Tuấn dù không muốn cũng đành ra về.
Thay quần áo xong nó mới nhận ra Đại ÁNh đã về rồi và hắn cũng không có nhà.
-Quản Gia Lâm, Gia Huy đâu rồi?
-Thưa…..Cậu ấy đi với cô Đại Ánh rồi dặn là nếu về trễ thì Thiếu Phu nhân ăn tối trước
Nó thất thểu lên phòng, ngả người xuống cái giường yêu quý trong đầu rối nùi. Nó nhớ tới những lời Đại Ánh nói. Thắc mắc tại sao hắn lại bỏ nó ở nhà để đi với cô ta. Nó lẩm bẩm
-Đáng ghét, đi chơi bỏ mình ở nhà làm như hay lắm, xì…hok thèm..
-Đang lầm bầm gì đó “voi con”? nhớ anh rồi sao?
Nó quay ra thấy Mạnh Khang và Bảo như đã về, cũng nhận ra nó quên đóng cửa.
-Ai thèm nhớ anh, đừng có tưởng bở
-Chứ sao? Nhớ Gia Huy à?
Đúng tim đen nó tức tối.
-Xí…Hok dám tại người ta đói bụng
Mạnh Khang nhìn sang Bảo Như đang cố nhịn cười vì nó
-Vậy chúng ta phải cho voi ăn thôi
-ANH CHẾT VỚI TÔI………….
Như thường lệ nó và Mạnh Khang chơi mèo bắt chuột tới khi ăn cơm, xem như tập thể dục trước bữa ăn.
*TỐI:
Nó nằm trên giường lăn qua lộn lại mãi, tối rồi mà hắn vẫn chưa về. nó thấy ghét hắn nhiều hơn.
Cộc…cộc….
-Vào đi.
hôm nay khác với thường ngày, hắn ko vào phòng nó mà đứng ở cửa phòng nét mặt lạnh băng
-Anh về rồi
-Ừ.
Cuộc đối thoại chấm dứt, hắn đóng cửa về phòng. Bản thân hắn cũng không hiểu sao lại cư xử với nó như thế, sao hình ảnh nói vui cười cùng Khải Tuấn cứ hiện mãi trong đầu.
Nó cũng không khác gì, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo bởi thái độ của hắn. đêm đó có 2 người cứ trằn trọc mãi.
*BUỔI SÁNG:
Bữa sáng hôm nay được “diễn ra trong im lặng” , nó ngoan ngoãn ăn hết phần của mình mặc kệ Mạnh Khang có dành ăn của nó nữa không.
Hắn cũng vậy, khuôn mặt nghiêm nghị lại trở về, làm không khí ở nhà im ắng hẳn
-Sao vậy? cãi nhau à?-Mạnh Khang lên tiếng.
Cạch…
Đáp lại chỉ là hành động kéo ghế, hắn đứng dậy đi ra xe không nói câu nào.
*HỌC VIỆN THE ROSE:
Cả trường hôm nay được dịp xôn xao bởi thái độ của “2 nhân vật chính” , nó cũng không hỉu sao người ta lại nhìn nó với hắn như vậy. nhưng nó ghét ánh mắt xoi mói đó.
Nó ủ rũ bước tới bàn thả Ba lô xuống một cách chán nản. thái độ đó là Hải Yến không khỏi lo lắng:
-Tiểu Du à? Cậu sao vậy?
-À…mình….
-Tiểu Du, chuyện này là sao?
Không đợi nó kịp trả lời thì Đại Ảnh đã từ cửa chạy xộc vào bàn nó trải tờ báo ra trước mặt nó mặt ngạc nhiên tột độ.
Nó lười biếng nhìn xuống, tiêu đề lập tức thu hút ánh mắt nó:
NGƯỜI YÊU BÍ MẬT CỦA NGƯỜI MẪU ĐẠI ÁNH
Cạnh đó còn có hình “ minh họa” nữa, trong ảnh Đại Ánh ôm một người con trai rất giống “chồng” nó nhưng thật ra chính là chồng nó.
Bây giờ nó đã hiểu ánh mắt xoi mói khi từ sáng tới giờ của mọi người. Nó tức tối
-Cái tên háo sắc này.
Bên lớp hắn “viễn cảnh” diễn ra cũng tương tự. Tay nắm chặt tờ báo cứ như nếu có thể tạo ra lửa hắn sẽ thiêu trụi tờ báo này vậy.
Nhìn Mạnh Khang ánh mắt bực dọc
-Chặn tin này!
Reng…g…g…g…g…g..
Mạnh Khang ra khỏi lớp cũng là lúc chuông vào học vang lên.
Đã được nửa tiết học rồi mà đầu óc hắn không thể tập trung. Trong đầu chỉ nghĩ tới nó, hắn sợ nó đọc tờ báo, sợ nó hiểu lầm, sợ nó buồn….nói chung hắn thấy “sợ vợ”.
Cạch….
Tiếng động phát ra cuối lớp làm giáo viên và cả lớp hướng ánh nhìn về phía hắn. hắn kéo ghế đứng dậy ngang nhiên bước ra khỏi lớp
-Này, em đi đâu đó?
-Tôi mệt!
Chỉ một câu hắn bỏ ra ngoài trước sự tức giận của giáo viên.
Nó cũng có tâm trạng phức tạp không kém, nó ngồi học mà đầu óc cứ lơ lửng nơi nào. Bỗng thấy thầy giáo ngừng giảng nó ngước lên thì thấy hắn đã đứng trước mặt nó từ lúc nào
-Anh làm gì vậy?
Chap 29:
Vẫn như bình thường , hắn thích dùng hành động để trả lời nó hơn. Nhanh chóng thu dọn mọi thứ trên bàn
Vẫn thái độ ngạo mạn hắn nắm tay kéo nó ra phía cửa lớp không quên mang theo ba lô của nó bỏ lại thầy giáo đang tức tối nói với theo
-EM KIA, QUAY LẠI ĐÂY CHO TÔI NGAYYYYYY
Ra gần tới cổng trường nó không thể chịu nổi nữa
-Nè…anh làm cái gì vậy hả?
-……………………..-im lặng
-Có nghe em nói không? Dừng lại đi.
-………………………
Sau một hồi cố gắng vô ích , nó đành im lặng để hắn tự nhiên dẫn ra xe, chiếc xe lăn bánh bỏ lại 2 tên vệ sĩ đứng ngơ ngác.
Trong trường một ánh mắt chứng kiến tất cả, tay cầm điện thoại :
-“Chăm sóc” hắn đi……………. Chỉ hắn thôi
Ngồi trên xe không ai nói lời nào. Nó thấy ghét hắn ghê gớm
-Tới rồi.
-Tới đây làm gì?
Nó ngạc nhiên nhìn hắn
-Sao hôm nay em “chậm tiêu” vậy?
-Mau trang sức sao?
Nó không hiểu hắn định làm gì mà dẫn nó tới một cửa hàng trang sức rất lớn và sang trọng.
-Đừng hòng mua chuộc em .
-Ai thèm mua em mà chuộc.
Hắn mở cửa xe mà nó cứ ngồi lỳ ở đó, tay nắm chặt dây an toàn mặt hầm hầm
-Xuống xe.
-Hok, đừng mong hối lộ em.
Hắn muốn nổi khùng với cái tính hay nghĩ vẩn vơ của nó.
-Xuống mau
-KHÔNG
Nó vẫn cứng đầu. thấy nói thôi không có tác dụng, hắn chồm người vào xe lôi lôi kéo kéo một hồi nó mới “rời” khỏi cái ghế.
-ANH THẬT ĐÁNG GHÉT…BỎ RA ..BỎ EM RA
Nó vừa la hét vừa ôm chặt cánh cửa xe mặc hắn lôi thế nào cũng không buông. Nhận thấy đang gây sự chú ý hắn nóng ruột
-Người ta nhìn kìa, bỏ ra.
-Không bao giờ….EM GHÉT ANH
-TIỂU DU, bỏ tay ra ngay, bộ muốn đem cánh cửa vô luôn mới vừa lòng hả?
-Á….
Hắn dùng hết lực kéo bật nó ra vác lên vai mặc nó la hét
-Á….THẢ EM XUỐNG, KHÓ ƯA, ĐÁNG GHÉT…
Hắn vác nó vào dưới sự ngạc nhiên tột độ của nhân viên ở đây
-Chào….chào quý ..khách
Hắn cuối cùng cũng cho nó “tiếp đất”, dẫn nó đi một vòng tới tủ kính bày rất nhiều nhẫn cặp hắn ra lệnh...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








