Càng ngày trong Nó càng bùng lên một khát khao muốn tìm hiểu con người này, muốn khám phá tất cả những gì liên quan đến hắn.. Ngài Mr P, Ngài tổng giám đốc Jay,.. Anh Phong… Rút cuộc ngài là ai?
Nó không ngừng tự hỏi khi ngồi trên chiếc xe cùng hắn trên đường trở về.
Ngoái lại nhìn cánh cổng sắt tươi màu nắng và bác bảo vệ già đang nhoẻn miệng cười… Nó biết… Hình như.. Trong tâm hồn Nó có cái gì đó rất mới…
Chap 16: Lời tỏ tình bất ngờ.
Chiếc xe dừng lại ở đầu một con hẻm nhỏ. Người con gái nhỏ bé bước ra, khẽ nghiêng người nói gì đó với kẻ ngồi phía trong rồi sau đó chiếc xe mang màu bóng đêm lao vút đi giữa không gian nhập nhoạng sáng tối. Sài Gòn ban đêm thật lạnh! Cô gái ngây người đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe kia biến mất rồi khẽ so vai, đôi tay chạm vào nhau như muốn tìm một chút hơi ấm .. Trông cô thật sự là rất nhỏ bé và cô đơn.
Nó lê tấm thân mệt mỏi rã rời, bước thấp bước cao đi trên con đường đá nhấp nhô. Hơi lạnh xuyên qua từng tế bào da khiến cho cơ thể Nó run lên một cách vô thức.. Nhưng mà.. Những ý nghĩ đang dồn dập trong đầu khiến Nó dường như lại chẳng để tâm đến xung quanh cho lắm.
“Giá như hắn ga lăng được một chút như cái vẻ ngoài của hắn thì tốt biết bao” Nó khẽ nhủ thầm rồi bất giác nghiến răng kèn kẹt. “Chả lẽ đi cùng với Nó một đoạn thì hắn sẽ chết hả? Lần nào cũng chỉ đưa Nó đến đầu ngõ là phóng đi luôn.. Cái đồ… Đáng ghét”
Nó vừa đi vừa rủa cho bõ tức. Đột nhiên Nó có cảm giác mình giống như tờ 100 USD đã bị Bill Gate bỏ qua chỉ vì khoảng thời gian mà ông ta cúi xuống nhặt tờ 100 USD thì có thể ông ta sẽ nghĩ ra một phần mềm nào đó kiếm được vài trăm nghìn USD… Nhưng mà.. Nó không phải là tờ tiền vô tri và Hắn cũng đâu đã là người giàu có nhất thế giới.. Vậy thì vì lý do gì mà quý ngài tổng giám đốc đáng kính kia được quyền mấy lần từ chối thể hiện cái phép lịch sự tối thiểu mà người đàn ông nên có?
“Mà kể cũng lạ.. Tại sao Nó lại phải nhăn nhó chỉ vì một chuyện như thế nhỉ? Phải chăng vì Nó muốn hắn bên Nó nhiều hơn và khi hắn vội vã bỏ đi đã khiến cho Nó có cảm giác bị bỏ rơi? Bị khó chịu?” Nghĩ đến đó, Nó bất giác giật mình. Hình như sau ngày hôm nay.. Tâm tình của Nó đã có cái gì đó rất lạ…?
Sáng hôm sau, Nó tới công ty tương đối sớm. Đi qua bàn tiếp tân, Nó chỉ khẽ mỉm cười gật đầu chào chị Bích Hân mà không nán lại như mọi lần. Căn bản là do tâm trí của Nó đã hướng lên phòng làm việc mất rồi

Bước vào thang máy, đầu óc Nó bắt đầu nổ tung bởi những câu hỏi đại loại như: “Mình sẽ phải làm thế nào khi gặp hắn?” hay “ Mình nên nói gì?” hoặc: “Mình có nên tỏ ra dịu dàng hơn một chút không nhỉ?” Con người mà.. Ai chẳng có lúc bị rối lên bởi một ai đó

Hành lang lầu bốn ngập tràn ánh nắng. Khung cảnh đã quá quen thuộc khiến Nó không còn phải há hốc mồm như một con ngốc nhưng mà vẫn làm cho đôi mắt Nó bị choáng. Nó lầm lũi bước đi trong hành lang vắng, lẳng lặng đếm từng bước chân mình vang lên và khi đối diện với căn phòng có chiếc bảng in chữ: “Phòng tổng giám đốc” nằm uy nghiêm trên cánh cửa gỗ trong đầu Nó lại một lần nữa có cảm giác phía bên trong kia là lối đi vào Địa ngục. Nó hít một hơi thật sâu rồi nín thở bước vào.
Bóng tối, đôi khi khiến cho con người trở nên sợ hãi nhưng cũng có lúc lại mang đến sự êm dịu trong tâm hồn.. Và trong hoàn cảnh này, với Nó, màn đêm thật là tuyệt diệu.
Nó ung dung bước vào căn phòng hoàn toàn không có bóng người. Mỉm cười thở phào rồi bắt đầu công cuộc “tìm quên trong công việc”
Mải miết với các số liệu, Nó dường như chẳng để ý đến xung quanh.. Nhưng khi tiếng chị Thư ký xinh đẹp bất chợt vang lên thì trái tim Nó vô cớ nhói lên một cái:
- Tổng Giám đốc đến rồi! Chúc anh một buổi sáng vui vẻ và một ngày làm việc thành công!
“Cái bà già này đến từ lúc nào nhỉ?” Nó tự hỏi mình và không khỏi lắc đầu ngao ngán khi nghĩ đến cái mặt lạnh như tiền của bà ta lúc Nó vừa lò dò bước vào phòng làm việc. Ngẫm ra cái câu: “Bạn muốn được tôn trọng, bạn phải có nhiều tiền hoặc ít ra là có chút quyền khiến người ta e sợ” thật sự là quá đúng.
- Cảm ơn! Tôi có việc muốn thảo luận lại với ông Trần, cô hãy lien lạc với ông ấy và sắp xếp lịch hẹn vào trưa nay. Ngày mới vui vẻ. – Hắn khẽ cười khiến cho mặt bà thư ký đột nhiên đơ ra khoảng một giây sau mới lấy lại được thần trí.
- Dạ! Anh yên tâm. Em sẽ làm ngay ạ!
Chị Bảo Trâm luống cuống ngồi xuống gõ tành tạch vào cái máy tính, sau đó đưa ánh mắt dõi theo tấm lưng rộng của ngài tổng giám đốc và không khỏi tự nhủ: “Hết hồn. Tự nhiên lại mỉm cười thế này… Không lẽ ngày tận thế sắp đến thật rồi sao?”
Về phía Nó, ngay từ lúc Ngài vừa bước vào thì trống ngực đã bắt đầu oánh tưng bừng. Nó giả vờ cắm mặt vào đống tài liệu nhưng mà chẳng có con số nào lọt vào trong đầu.. Các bộ phận trong cơ thể Nó dường như không ngừng hoạt động hết công suất: Tai thì dỏng lên nghe ngóng, mắt thì thỉnh thoảng rà soát xung quanh và đặc biệt là trái tim, nhảy múa thì cứ gọi là điên cuồng trong vũ điệu hoang dã.
“Thịch.. Thịch .. Thịch..”
Ngài đã mở cửa bước vào trong phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng lướt nhanh về phía bàn làm việc đối diện và Nó thì dường như có thể nghe được cả giai điệu đang được trái tim mình ngân lên.
“Thịch.. Thịch.. Thịch..”
Ngài đã ngồi xuống ghế, hình như bắt đầu làm việc.. Căn cứ vào tiếng giấy lật giở sột soạt.. Nó đoán thế!
Không gian vẫn lặng im, cả hai chả ai nói với ai câu nào. Thật sự thì Nó vô cùng oán trách bản thân lẽ ra thì vừa nãy cũng nên cất tiếng chào một cái cho phải phép chứ..
Nhưng mà.. Biết làm sao được khi Nó cũng chỉ là một con người với khuyết điểm có thể chất đầy cả núi Phú Sĩ.. Hic hic hic.
- Kế hoạch đến “Mái ấm Hi Vọng” sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Em có đảm bảo được tiến trình thực hiện không?
Đột nhiên ngài Mr P lên tiếng khiến cho Nó như được mở cờ trong bụng lập tức trả lời:
- Dạ.. Em nghĩ là không có vấn đề gì đâu anh. Dự án đang tiến triển rất thuận lợi. Mọi người cũng đang cố gắng hết sức để đảm bảo không có sai sót xảy ra… Và em cũng mong gặp lại Mẹ Mai nữa.
- Chứ không phải là muốn thăm “Chàng trai nhỏ của tôi” hả? – Ngài Mr P dài giọng châm chọc.
- Thì cũng như anh muốn được chơi xếp hình với bé Bi thôi. – Nó vênh mặt đáp trả - Thật sự thì em rất mong được làm cái gì đó để bù đắp cho các em ý.. Nhìn những ánh mắt ấy.. Buồn quá!
Nó thở dài, không gian im lặng lại bao trùm căn phòng. Dường như trước sự bất hạnh của những em nhỏ trong mái ấm thì trái tim đang điên cuồng của Nó cũng bất chợt đập chậm lại…
Buổi trưa, khi Nó lần mò xuống căng tin thì Ngài tổng giám đốc đã đi từ trước đó rất lâu. Chưa bao giờ Nó có cảm giác mình sung sướng vì được giải thoát đến thế. Ngài còn ngồi ở đó thì chắc chắn tuổi thọ của Nó sẽ sụt giảm nghiêm trọng bởi vì trái tim lúc nào cũng giữ vững tinh thần tập thể dục trong lồng ngực.
Công ty hôm nay dường như khoác một bộ mặt mới, khắp nơi được trang hoàng bằng những hình thù kỳ dị và những dòng chữ Halloween chảy dài như những vệt máu loang lổ được tận dụng tối đa.. Nó vô thức nhận ra… Hình như từ hôm qua đến giờ Nó chưa hề liên lạc với Thiên Thần thì phải?
- Hôm qua em đi đâu khiến cho Jackson đứng ngồi không yên thế? – Chị Thủy lập tức hỏi khi vừa nhìn thấy mặt Nó.
- Em đi công chuyện với ngài tổng giám đốc chị ạ! Mà.. Anh ý có nói gì không chị?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








