Mất khoảng mười phút cho màn trao quà và cảm ơn lia lịa. Đến khâu này mới quan trọng đây: tiệc đứng ạ! Khác với hình dung của An và Minh về tình cảnh “không nói lên lời” của những cái mặt khóc chẳng phải mà cười cũng càng không, dân tình ăn uống rất chi là nhiệt tình hỉ hả. Jade tươi tỉnh hơn bao giờ hết, và “tăm” cũng chỉa ra nhọn hơn bao giờ hết. Nháy Bình ra một góc, Minh lè lưỡi:
- Ăn được thật à? Bọn tớ có đến sớm giúp một tay nhưng không dám đả động nhiều về khoản ẩm thực, kinh nghiệm rồi mà!
- Ừ thì… theo một khẩu vị nào đó…
Bình ngúc ngắc, miệng đầy nhúc nhắc. Đến lúc này An mới nhận ra rằng cậu chàng chỉ dám tấn công duy nhất một món “diệp lục everywhere” là salad dưa chuột cà chua. Cậu chàng nói bé tẹo:
- Tớ đã dặn bọn nó là ai tiêu hoá được bao nhiêu thì cứ cố…
Đang thầm thì, chúng nó không nhận ra Jade đã đến gần từ lúc nào. Lùa tay vào tóc và lắc lắc cho giống “nhân viên gương mẫu”, Jade cười với Bình thật-tự-nhiên, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng rớt đi đâu mất cùng lúc với vẻ mặt bàng hoàng của An và Minh khi Bình cười toe, cũng hết sức tự nhiên:
- Tóc cậu sao vậy? Gội nhầm X-men đàn ông đích thực hả?
Choáng mém xỉu, bốn cái miệng há hốc nhìn nhau. Khi lờ mờ hiểu ra lời mình vừa nói tai hại chừng nào, Bình cuống quýt chữa cháy:
- Ừ thì… Tóc ai cũng thế mà… Lần đầu tiên tớ gội nó cũng cứng còng…
An đau khổ ra dấu cho Bình dừng lại mà không kịp. Mặt Jade đờ hẳn ra, tay ngừng “gương mẫu” và môi thì mím chặt như sắp khóc oà. Nhưng, lại một lần nữa An và Minh phải cảm ơn sự khác biệt quốc tịch, vì nếu Jade là một cô gái Việt Nam thì hẳn sẽ không thể lấy lại điềm tĩnh nhanh đến thế. Chớp mắt, Jade hỏi:
- Cậu thấy kiểu tóc này không hợp với tớ à?
- Cái nơ rất đẹp. - Bình nói thật chậm. An đỡ áy náy vì mình không phải là người duy nhất có nhận xét ấy.
- Cậu đã nói rằng thích con gái có tóc thẳng dài?
- Đó chỉ là một trong số những ý thích của con trai bọn tớ về con gái. – Bình hít một hơi sâu, rồi quả quyết tiếp tục – Tóc thẳng dài xinh mà tóc xoăn cũng xinh luôn!
- Thế tớ có xinh không?
Đứng trơ như phỗng nghe hai người đối thoại, An với Minh cứ giật mình thon thót. Làm sứt mẻ hình tượng teen Việt trong lòng Jade chẳng phải là một ý hay tẹo nào, dù chỉ là do một chút tự ái những cô nhóc mười sáu tuổi ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới cũng có thể sở hữu. Chúng nó lo ngay ngáy Bình sẽ nói điều gì đó không nên, vì cứ nhìn cái vẻ mặt thật như đếm của cậu chàng là không thể yên tâm được:
- Cậu vốn xinh, vì con gái lúc nào cũng xinh.
- Tức là…
- Tức là cậu thấy đấy, không girl nào trong lớp có đầy đủ tiêu chuẩn bọn tớ đề ra về một cô nàng mẫu mực, nhưng điều đó đâu có ngăn cản tổ culi xách cặp cho các bạn ý mỗi ngày đến lớp?
- Thế nhưng…
- Thế nhưng dù thế nào thì con gái các cậu vẫn cứ là xinh hơn bọn tớ nhiều! Girls’re cool everywhere– Bình cắm ngập cái dĩa vào một lát cà chua- Đúng thế đấy, ở đâu cũng mát
!An nháy Minh, thở một tiếng nhẹ cả người. Chúng nó chẳng biết Jade đã bối rối chừng nào, Bình đã ấp úng ra sao vì ngay sau đó 4 đứa đã tách riêng ra thành 2 nhóm đánh lẻ trong bữa tiệc (An đi với Minh, tất nhiên!) Không còn quốc tịch. Không còn rào cản văn hoá. Chỉ có cool everywhere – ở đâu cũng mát. À, còn có cả món diệp lục everywhere này nữa chứ, hehe!
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








