Tôi cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều. Nếu như tôi giống như chị Lan tôi sẽ chọn một cái chết thật thanh thản để được ở bên anh. Có lẽ mọi người sẽ cho vậy là hèn nhát, là không dám đối mặt và vượt qua thử thách nhưng đối với tôi đã yêu rồi thì chẳng có gì là hèn nhát cả. Tôi muốn được ở bên cạnh, không muốn rời xa người mình yêu. Nếu còn sống tôi sẽ không chịu được sự mất mát, nỗi đau thương đó. Tôi cũng đã từng hỏi chị Lan về vấn đề này. Chị bảo chị cũng từng suy nghĩ như tôi nhưng giờ đây bên cạnh chị còn có bé Minh nữa. Chị phải sống vì bé. Bé là điều quý giá nhất mà anh đã để lại cho chị. Đứa con chính là hạnh phúc của quãng đời còn lại của chị. Chị phải sống và nuôi bé thành người, dành hết tình cảm cho bé, cả phần của anh nữa.
Có lẽ chị nói đúng. Có con rồi sẽ không ích kỉ như vậy được nó sẽ là động lực để giúp ta vượt qua tất cả. Sao tôi cảm thấy trống trải vô cùng. Nếu là tôi, tôi sẽ làm gì đây. Hôm nay chúng ta sống đấy nhưng ai biết được ngày mai mình sẽ như thế nào. Sống hay chết, hạnh phúc hay khổ đau. Tôi sợ những cái ra đi bất ngờ. Dòng đời vẫn còn nhiều giông tố lắm. Tôi rất cảm thông cho chị Lan khi đêm nằm khóc thầm lặng lẽ giữa căn phòng đơn sơ, cô quạnh mà ngày nào đó nó chính là thiên đường hạnh phúc của anh chị. Nỗi khổ khi một mình nuôi con và nỗi đau khi nhìn lên khuôn mặt cháu “nó giống cha quá” và những kỉ vật gợi nhớ về anh. Những kỉ niệm ấy còn mãi trong chị khi tình yêu của chị dành cho anh vẫn mãnh liệt. Chị sẽ đau khổ biết nhường nào. Nếu là tôi chắc tôi sẽ không sống để mà chịu đựng nỗi đau khi rời xa người mình yêu mãi mãi.
Kìa Nga! Em đang nghĩ gì vậy?
Tôi ôm trầm lấy anh:
Hoàng Anh ơi! Em không muốn hạnh phúc chỉ tồn tại trong lòng mình...em muốn nó mãi hiện diện bên ta.
Anh hiểu. Ai mà chẳng mong mình được hạnh phúc. Nhưng em ơi! hạnh phúc đó sẽ rất lớn nếu như ta biết hi sinh hạnh phúc của riêng mình cho hạnh phúc của dân tộc, cống hiến cho đất nước. Hãy cứng rắn lên em à. Đừng như vậy!
Vậy chớ anh không có hạnh phúc của riêng mình sao? Anh hi sinh hết rồi hả?
Đâu có. Anh đâu có được như vậy. Hạnh phúc của anh chính là được gặp và yêu em. Con người anh vẫn còn khát vọng hạnh phúc cho riêng mình, mãnh liệt lắm phải không người anh yêu?
Anh này chỉ khéo nói.
Hết giận anh nha cô bé, cười lên nào.
Ai bảo anh cứ đi hoài bỏ mặt em ở nhà một mình. Em nhớ anh nhiều lắm. Có biết là em lo cho anh lắm không?
Thôi nào! Chỉ cần được yêu em là anh mãn nguyện lắm rồi. Chẳng phải em luôn tự hào về anh đó sao?
Thì anh đã trở thành chàng dũng sĩ của em rồi. Chẳng lẽ anh còn muốn em yêu luôn cả cái nghề cảnh sát của anh nữa? Em không làm được đâu. Ai mà biết anh có lệnh của cấp trên hay là của con nhỏ nào. Anh mà đèo bòng này nọ là coi chừng đó.
Eo ôi sợ quá! Vậy cô chủ nhỏ của anh muốn gì nào?
Anh…
Anh ôm tôi vào lòng. Tôi cảm thấy hơi ấm từ lồng ngực anh truyền qua cho tôi và một nụ hôn dịu ngọt. Tôi thương anh quá! Có những buổi hẹn hò, nghỉ phép đi cùng với người yêu mà có điện khẩn của cấp trên lại phải đi ngay. Chắc anh cũng buồn chẳng kém gì tôi vậy mà tôi còn giận hờn anh nữa. Chắc anh cũng mong tôi hiểu, cảm thông cho anh và là niềm an ủi, động viên để anh hoàn thành nhiệm vụ của mình. Không phải tôi không thể hiểu cho anh mà vì tôi đã quá yêu anh nên sợ mất anh. Ôi tình yêu có thể biến người ta thành như thế đấy- ích kỉ, hẹp hòi. Nhưng anh, anh có một lí tưởng sống thật cao cả, đẹp và đáng quý biết chừng nào. Anh cao thượng quá, còn tôi phải chăng vì tình yêu tôi đã trở nên ích kỉ? nhưng có hề chi khi ai mà chẳng muốn vun đắp hạnh phúc cho mình. Tôi sẽ không để ai cướp mất hạnh phúc của tôi đâu.
Ngày mai anh đi có lâu không?
Anh cũng chưa biết nữa. Khi nào hoàn thành xong nhiệm vụ anh sẽ về với em. Kì nghỉ phép này mình sẽ đi Đà Lạt nha!
Thôi anh đừng có hứa nữa. Lần nghỉ phép nào của anh cũng đầy hứa hẹn rồi cũng chỉ có một mình em đi thì làm gì?
Lần này chắc chắn sẽ đi mà. Anh muốn cùng em ngắm trăng trên đỉnh núi mùa thu. Mùa thu thật đẹp và huyền dịu phải không em? Đó sẽ là một mùa thu vàng của riêng hai đứa mình. Có những đêm trăng và một sớm mai lung linh.
Lãng mạn quá heng!
Chứ sao! Người yêu em mà. Sao đây cô bé? Đừng giận và đợi anh về nha!
Thì...em đâu có giận đâu mà nói. Còn đợi hả? Em cũng không biết nữa...để coi đã.
A! Anh biết rồi nha! nãy giờ nhớ người ta lắm mà còn giả vờ giận nữa khiến anh sợ hết vía...tội lớn lắm đó. Bắt đền em phải đợi. Đợi đi mà...năn nỉ đó vợ yêu!
Ai thèm làm vợ anh...người đâu mà...
Anh đã làm xua tan đi nỗi lo lắng, sự sợ hãi trong lòng tôi. Tôi sẽ viết một bài báo về tình yêu giữa hai anh chị và hạnh phúc tồn tại mãi mãi của họ. Sẽ không còn hình ảnh người đàn bà quấn khăn tang trắng ngồi khóc dưới mộ chồng, không còn nỗi sợ hãi khi tình yêu không được trọn vẹn mà là một đám cưới giữa mùa xuân có đôi bồ câu trắng bay vượt trời xanh.
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








