watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Tôi đặt con trai lên ghế rồi thở dài đứng dậy thu dọn hàng quán. Sau khi tôi sinh con , mẹ mở cho tôi một quán nhỏ gần trường học để buôn bán vì với học lực của mình, cộng thêm việc có con dại thì không nơi nào có thể nhận tôi vào làm việc. Lúc đầu tôi cũng có đôi chút hứng thú với công việc mới. Nhưng dần dà tôi mới thấy mọi thứ không hề như mình nghĩ…

Nhiều lúc không có khách, tôi bế con vào lòng rồi nhìn ra đường. Bất chợt tôi phát hiện ra cuộc sống không hề đơn giản, con người ta phải hòa mình vào một vòng xoáy tất bật để có tiền nuôi sống bản thân và gia đình. Ấy vậy mà lúc trước tôi không nhìn ra điều đó, có lẽ vì vẫn còn nằm trong vòng tay cha mẹ, chưa biết sự quý giá của đồng tiền làm ra, chỉ biết lấy đó tiêu xài và hưởng thụ. Rồi lắm khi, đang bận bán cho khách, một tiếng gọi thân quen cất lên khiến tôi giật mình. Là giọng của một người bạn cùng lớp cấp ba. Thực sự lúc đó tôi mới cảm nhận được như thế nào là xấu hổ và tủi thân. Tôi cố gắng mỉm cười chào lại rồi buồn bã nhìn theo bóng dáng của cô bạn mất hút phía đầu xa. Chắc không có đứa con gái nào khờ dại như tôi, đang tuổi ăn tuổi chơi lại tự khóa mình bằng hôn nhân và con cái. Làm mẹ không hề dễ, và với một đứa lo cho mình còn chưa xong như tôi thì còn khó vạn phần. Nếu tôi biết nghĩ hơn một chút, nếu tôi thương cha mẹ hơn một chút thì có lẽ bây giờ tôi vẫn còn sống những tháng ngày tươi trẻ và vui vẻ của tuổi sinh viên, được đi chơi, được tám chuyện với lũ bạn thân, được làm giá với mấy chàng theo đuổi. Ôi không! Càng nghĩ càng buồn…

Chồng tôi như đã nói là một chàng trai có ngoại hình bắt mắt. Nhiều khi tôi tự hỏi thực ra mình có yêu chồng không hay chỉ vì lúc đó choáng ngợp trước sự ga lăng và lịch lãm của anh nên mới tưởng rằng là yêu? Nhưng tôi biết rằng sau khi kết hôn thì mối quan hệ của chúng tôi ngày càng xa cách. Anh cũng như tôi, không thích ứng được với cuộc sống hôn nhân nhiều ràng buộc. Anh còn quá trẻ, gia đình anh cũng giàu có và danh giá, anh còn muốn làm nhiều thứ hơn nữa trước khi chấp nhận yên phận với một mái ấm của riêng mình. Tôi cũng muốn như anh, nhưng tôi không thể sống như anh là suốt ngày đi chơi rồi đến tối mịt mới về. Vì tôi là phụ nữ, và tôi đã làm mẹ. Anh cho dù đã kết hôn nhưng vẫn có quyền đi làm quen tán tỉnh những cô gái khác, còn tôi thì phải nhốt mình trong vòng xoáy con cái và việc nhà cùng cái quán nhỏ tạm bợ của mình. Nhưng có than vãn hay trách cứ gì cũng vậy, vì chính tôi là người tự làm cho cuộc đời mình trở nên như thế. Giá như lúc đó tôi không đồng ý trước sự đòi hỏi của Minh, tôi cứng rắn hơn và bản lĩnh hơn thì bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn khác. Nhưng có nói gì thì mọi thứ vẫn chỉ là giá như….

Xong khi thu dọn xong quán hàng, tôi bế con về nhà. Mẹ chồng vẫn thế, vẫn luôn nghiêm khắc với tôi. Bà không thích tôi, tôi biết điều đó. Nhiều lúc ấm ức quá tôi chạy qua nhà mẹ đẻ ở vài hôm, nhưng sau đó cũng phải lầm lũi bế con về lại nhà chồng. Vì mẹ tôi nói đúng. Không ai có thể cảm tình và thương yêu một đứa con dâu còn nhỏ mà đã dại dột sớm. Thế là tôi đành cắn răng chịu đựng. Cũng phải thôi, gia đình chồng tôi danh giá là thế, biết bao nhiêu người con gái khác môn đăng hộ đối với anh Minh hơn tôi, biết bao kỳ vọng cha mẹ chồng đặt vào anh ấy, nhưng khi lấy tôi thì mọi thứ chấm dứt. Họ không thích tôi cũng là chuyện đương nhiên.

Con trai bé bỏng đã ngủ trên tay tôi, tôi nhẹ nhàng đặt nó xuống giường. Nhìn gương mặt đáng yêu bụ bẫm của đứa con do mình dứt ruột đẻ ra, tôi lặng người rồi mỉm cười. Điều duy nhất khiến tôi hạnh phúc cho đến tận bây giờ là có được Rôn – tên con trai tôi. Dù chưa phải là một người mẹ tốt nhưng tôi tin con mình sẽ biết được rằng tôi yêu nó đến mức nào…

Đêm nay chồng tôi lại không về. Việc này dường như đã trở thành chuyện bình thường. Ba mẹ chồng cũng không phàn nàn gì. Tôi thì không còn muốn quan tâm nữa. Từ một đứa con gái vui vẻ ham chơi ngày nào, bây giờ tôi trầm lặng và sống nội tâm hơn nhiều. Thực ra lúc đầu cũng có phản ứng nhưng thấy rằng mọi thứ vẫn vậy nên tôi không còn muốn giữ chồng nữa. Vì khi trái tim anh ấy đã không còn bên tôi thì có giữ chặt cũng thế thôi…Hình như tôi già hơn tuổi rồi thì phải??? Buồn…

Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi. Buồn bã và ảm đạm. Tôi cứ già dần đi, tuổi trẻ trong mắt tôi cứ ngả vàng dần cho dù tôi vẫn chưa bước qua tuổi 20 – tuổi đẹp nhất của đời người. Hàng xóm láng giềng hai bên nội ngoại lâu lâu vẫn còn bàn tán về tôi, bàn tán về một con nhóc chỉ mới nứt mắt mà đã hư thân sớm. Nhiều lúc tôi muốn khóc thật lớn, muốn bỏ đi thật xa nhưng nghĩ lại thì sự thật vẫn thế, và cuộc đời thì vẫn cứ trôi, tôi cần sống tiếp cho bản thân, cho gia đình và cho chính con tôi. Còn rất nhiều việc cần tôi phải làm. Tôi muốn được nói lời xin lỗi với mẹ, với cha, những người đã tổn thương biết bao nhiêu vì tôi, dù biết rằng đó là lời xin lỗi đã muộn màng. Tôi muốn nuôi con tôi thật tốt, cho nó một cuộc sống thật đầy đủ và nhất định sẽ không để con mình bước theo vết xe đổ của mẹ và cha nó. Tôi muốn kiếm một việc làm ổn định để không phụ thuộc vào nhà chồng, để có thể tự nuôi con và kiểm soát được kinh tế. Nhưng thật khó để làm được những điều đó…

Ngảy chủ nhật, tôi bế con về nhà ngoại. Cha mẹ rất yêu thằng bé. Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng thế. Cũng phải thôi! Con trai tôi rất kháu khỉnh và dễ thương, ai thấy cũng phải yêu. Tôi trở về căn phòng trước đây của mình, tự dưng tôi muốn thu xếp lại mọi thứ. Suốt ba tiếng đồng hồ với đống đồ đạc ngổn ngang, tôi không hề mệt mà chỉ thấy mắt mình ướt đẫm. Từng thứ từng thứ một cứ như đưa những quá khứ xa xôi mà tôi ngỡ đã quên mất từ lâu quay trở về. Nhìn lại bản thân lúc này, tôi thấy tủi thân và nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má. Và rồi tôi nhìn thấy cuốn sách Ngữ Văn lớp 12 bìa đã ngả màu vì bụi bặm nằm len lỏi trong chồng sách vở trước mặt. Một cách vô tình. Nhặt nó lên, tôi lật giở từng trang sách. Và không hiểu sao tôi dừng lại ở bài “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” của Lưu Quang Vũ. Hồi học cấp 3, tôi ghét văn cực kì nhưng đây lại là bài tôi thích nhất. Không hiểu vì sao lại thế. Và mắt tôi dừng lại trước một dòng chữ trong bài.Tôi lại khóc. Trong cuộc đối thoại với Đế Thích, hồn Trương Ba đã nói rằng: “Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá gượng ép chỉ càng làm sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác.” Uh! Tôi đã sai một lần thì không thể sai thêm được nữa, không thể thay cái sai này bằng những cái sai khác nghiêm trọng hơn. Bây giờ tôi phải làm lại từ đầu và chấm dứt ngay những tháng ngày u buồn chán nản. Tuổi trẻ tôi đã mắc sai lầm, làm buồn lòng những người thân yêu, giờ đây tôi cần phải sống tốt, sống thật tốt để bù đắp lại. Mọi thứ vẫn luôn cho chúng ta những cơ hội mới. Và tôi tin rằng cuộc đời sẽ cho tôi nhiều hơn những gì mà tôi mong đợi nếu như tôi cố gắng hết mình!

Kawi
( Tặng em gái! Mong em và nhóc Rôn sẽ sống thật tốt!)
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Có một mùa hoa cải trong tim
» Giá mà em hỏi anh nhớ ai
» Email cuối của Jun
» Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
» Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh
1234...313233»