watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Đó là một tối thật dài. Sau bữa ăn, mẹ gọi tôi lại phòng khách nói chuyện. Người nói về kỳ thi, nói về ước mơ của cả ba và mẹ. Người biết tôi thời gian này đang bị sao nhẵng. Mẹ không trách tôi vì điều đó, nhưng mẹ hy vọng tôi sẽ biết hy sinh tình cảm cá nhan để đi tới cùng mục đích của mình. Tôi đã định nói với mẹ rằng mình sẽ cố gắng, sẽ thu xếp mọi chuyện ổn thỏa và hoàn thành tốt kỳ thi. Nhưng bất chợt khi nhìn thấy ba mỉm cười trong bức ảnh, mọi lời nói như nghẹn lại. Tôi hiểu ý mẹ, và hiểu mình phải làm gì.

Sau trận mưa rào đầu tiên gọi mùa Hạ tới, tôi và Yên ngồi cùng nhau trong quán quen của hai đứa. Con đường quen thuộc mà hai đứa cùng đi với nhau biết bao buổi chiều, giờ đây đã đỏ rực bởi những xác hoa phượng. Yên nhìn về phía màu đỏ buồn bã ấy, câm lặng. Chừng như cô ấy đã lờ mờ hiểu chuyện gì đang xảy ra. lấy hết bình tĩnh, tôi hít một hơi sâu, nói khẽ:

- Yên ơi, tớ có chuyện muốn nói.

- Gì cơ?

- Tớ không biết phải nói thế nào… Thời gian gần đây, mọi thứ đều không ổn. Tớ không còn thu xếp ổn thỏa được chuyện học hành nữa. Áp lực từ nhiều phía, tớ còn chuyến du học trước mắt.

- Tớ chỉ cần nghe cậu bảo là “Mình chia tay nhé” thôi. Tớ hiểu mà. Tớ lúc nào cũng hiểu cậu.

- Tớ biết là…

- Đừng nói nữa, tớ sẽ ủng hộ cậu mà, luôn luôn, miễn là cậu tha thiết với điều ấy. Mình về thôi!

Sau buổi hôm ấy, chúng tôi không còn gặp lại nhau nữa. Yên tránh mặt tôi trên lớp. Hai đứa đều tập trung cho kỳ thi. Vài tháng sau, nghe nói Yên đã đỗ vào Mỹ thuật, ngôi trường cô ấy yêu thích. Tôi cũng hoàn thành thủ tục cho chuyến du học của mình. Ngày ra sân bay, tôi bất giác nhìn về phía sảnh tiễn, thở dài. Hình ảnh cô gái nhỏ buồn bã nhìn tôi trong một chiều đỏ rực xác hoa, vẫn ám ảnh cùng câu nói “miễn cậu tha thiết”. Lần đầu tiên, tôi biết rằng mình vừa từ bỏ một điều thật quý giá trong đời.

Mùa Hè đầu tiên trở lại sau hai năm du học, thành phố đón tôi bằng những cơn mưa rào đầu tiên. Những ngày ở Lyon, qua vài người bạn, tôi tìm kiếm thông tin về Yên. Nghe nói cô bắt đầy cộng tác cho một vài dự án mỹ thuật, nghe nói cô đã có bạn trai. Thông tin tưởng vô tình cũng đủ khiến tôi đau nhói.

Chiều hôm ấy, như một thói quen, tôi trở về quán cũ, nơi đã cùng Yên trải qua biết bao buổi chiều êm ả. Những kỷ niệm được nhớ lại dịu dàng. Nơi này Yên đã từng hứa cùng tôi đi một chuyến du lịch dọc theo đất nước khi cả hai cùng tốt nghiệp. Ban công nhỏ là nơi cô nâng niu những cậu hoa mười giờ… Bất chợt, trời đổ cơn mưa rào. Từng hạt mưa như xua đuổi nhau, nhưng bóng nước loang khắp vỉa hè. Cơn mưa vừa dứt, một cảnh tượng quen thuộc hiện ra. Đường hoa. Hàng ngàn cánh phượng đỏ sau mưa lặng lẽ rơi xuống, như lát cho con đường một lớp sắc màu rực rỡ. Bước chân trên con đường ấy, tôi thất lòng chợt bình yên lạ. Vẫn là con đường ấy, nhưng khi tôi trở lại, mọi thứ đã thay đổi. Tôi không còn là cậu nhọc ngày trước vẫn ngồi im lặng hàng giờ cùng Yên nữa. Cả Yên cũng vậy. Chúng tôi lớn lên, lạc mất nhau, để sẽ tìm thấy nhiều điều khác trong đời. Như vài cánh phượng vẫn lặng lẽ cháy hết mình, rồi buông rơi nhẹ nhàng trên đường hoa.

Miễn lòng còn tha thiết.
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Đường hoa - Cho tuổi 17