watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

-Ôi may quá ! Em cứ tưởng đánh rơi ở đâu rồi.Thật sự cảm ơn anh nhiếu lắm.Em sẽ mời anh một chầu để cảm ơn anh nha.

-Em nói thật không đó?

- Thật chứ nhưng để lúc khác nhé ,giờ em phải đi học rồi.

Nói rồi anh xin cô số điện thoại để liên lạc,cô không có điện thoại di động nên phải cho anh số của nhà trọ.

Không biết sự gặp gỡ tình cờ kia là gì nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời cô thấy có một niềm vui cứ bất chợt đến với cô mỗi khi nghĩ đến anh. Mặc dù cô chẳng muốn chuyện tình cảm tới lúc này nhưng chính cô cũng không thể lý gải được cái cảm giác kì lạ đó được. Từ ngày gặp anh cô trở nên vui vẻ hơn, sống lạc quan hơn, biết mở lòng hơn,suy nghĩ thoáng hơn. Cô không biết nhiều về anh, chỉ biết anh lớn hơn cô một tuổi, là người xuất thân trong một gia đình gia giáo, bố anh rất nghiêm khắc với anh nên anh rất sợ bố.Anh làm việc trong công ty gia đình, anh là người sống tình cảm và biết chia sẻ và đây cũng chính là điều làm trái tim cô xao động trước anh. Cô cảm thấy mình may mắn vô cùng vì có người yêu thương một cô gái nghèo như cô. Càng ngày cô càng cảm nhận được tình yêu anh giành cho cô. Cô tâm sự với gia đình về anh, gia đình cũng không phản đối chuyện nhưng khuyên cô hãy lo tập trung vào việc học cho tốt còn chuyện tình cảm cứ từ từ tìm hiểu. Cô cũng hứa với gia đình là không để tình cảm chi phối tới việc học hành. Thời gian cứ thế trôi qua thấm thoắt đã gần một năm, tình cảm giữa anh và cô ngày càng sâu đậm.


Tải ảnh #2



Rồi một ngày kia anh hẹn gặp cô và nói:

- Giáng sinh này anh đưa em sang nhà anh chơi nhé !

-Sao đột ngột vậy anh? Chúng ta quen nhau cũng chưa lâu mà. Cô nói với vẻ vừa ngạc nhiên vừa thoáng chút buồn.

-Cũng đã gần một năm rồi còn gì. Anh định giới thiệu em với gia đình để mọi người biết về nhau. Với lại sắp tới em cũng phải tìm chỗ để thực tập rồi, nên anh định xin bố cho em vào công ty nhà anh thực tập luôn.

Cô còn chưa hết đỗi ngạc nhiên, cô đang không biết phải Làm sao, nhận lời hay từ chối vì còn quá sớm. Đúng lúc đó anh bỗng nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ của cô rồi đặt lên tim anh và nói:

-Sao vậy em, chẳng lẽ em không tin tưởng vào tình cảm của anh sao?

- Thôi được em đồng ý.

Nói rồi cô đứng lặng yên,cô cảm giác như mình đang hối hận về quyết định của mình và có cái gì đó khiến cô có cảm giác lo sợ, cô cũng không thể lý giải được, cứ thể như có chuyện chẳng lành sắp đến với cô vậy.

Rồi ngày đó cũng đến, anh hẹn gặp cô tại nhà anh – nơi mà lần đầu tiên anh đã đưa một cô gái bị ngất xỉu về nhà, sau đó anh sẽ đưa cô đến nhà bố mẹ anh.

Cô bàng hoàng khi nhận ra người đàn ông đang ngồi nói chuyện với anh trong nhà là.. bố cô. Người đàn ông mà có lẽ cô chẳng bao giờ có thể xóa khỏi ký ức của cô, dù cô chẳng muốn nhớ đến nhưng lại không thể quên. Ông ta chính là bố ruột cô. Cô ước giá như mình nhìn nhầm nhưng khuôn mặt đó, hình dáng đó, giọng nói đó mọi thứ vẫn còn khác sâu trong tâm trí cô kể từ khi cô được gặp bố cô khi cô 16 tuổi. Bố cô tìm để nhận lại cô nhưng cô không nhận bố vì ông ấy đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô còn chưa lọt lòng và đã cưới một người phụ nữ khác. Từ khi mẹ cô cho biết người bố đang sống cùng chỉ là bố dượng thì cô đã mang lòng thù hận đến người bố ruột của mình chính vì thế cô không muốn nghe bất kể chuyện gì từ bố ruột cả, cô nghĩ rồi thời gian cũng sẽ xóa nhòa hình ảnh đó nhưng mọi chuyện dường như không thể. Cô dần buông xuôi cứ để mọi chuyện diễn ra nhưng chẳng bao giờ cô hồi âm lại với bố cô mặc dù ông ấy đã liên lạc với cô trước. Ông ấy lặng im từ đó đến nay.

Nghe tiếng phịch ngoài cửa anh biết là cô đến vội chạy ra mở cửa. Cô liền nhặt túi xách rồi bỏ chạy nhưng anh đã đuổi được cô và níu tay cô lại.

-Có chuyện gì sao em? Bố anh đến đón chúng ta đi mua cho mẹ món quà để tặng mẹ

Em vào chào bố nhé!

Lúc này hai hàng nước mắt của cô bắt đầu tuôn mà dường như không có gì ngăn cản được, cô khóc tức tưởi khiến cho anh cũng sửng sốt .

-Tại sao? Tại sao ông trời lại đưa con đến tình cảnh này chứ? - Cô vừa khóc vừa nói,đôi chân bắt đầu khụy xuống.

Nghe tiếng khóc bố anh từ trong nhà chạy ra, ông hỏi :

-Có chuyện gì vậy con? Cô gái này là ai sao lại khóc thế này?

Nói rồi ông nắm lấy tay cô gái định kéo dậy. Cô giật mạnh tay lại, và hét lớn:

-Tránh xa tôi ra tôi không muốn nhìn mặt ông.

Anh vội lên tiếng: Kìa em! Sao em lại ăn nói với bố anh như thế?

Lúc này cô ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt nước mắt đầm đìa:

-Ông không nhận ra tôi là ai sao?

Người đàn ông lúc này giật mình hoảng hốt. Ông thốt lên với vẻ ngạc nhiên:

-con …con…là…là ?

Ông cũng khụy gối xuống đất, níu lấy bờ vai bé nhỏ của cô rồi ôm chặt cô vào lòng và nói:

- Con có biết là bố chờ ngày này lâu lắm rồi không? Sao con lại ở đây thế này?

Anh lúc này còn đang mơ hồ chuyện của cô lại vừa nghe bố anh nói vậy anh rối lên :

- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra thế này? Sao bố lại gọi cô gái này là con lại còn xưng là bố ?Hai người giải thích đi chứ? –Anh hét lên.

Cô đẩy người đàn ông ra khỏi cô và đứng dậy nhìn thẳng vào mặt anh mà nói:

-Nếu muốn biết anh hãy hỏi bố anh đi. Em xin lỗi anh, có lẽ chuyện chúng ta nên dừng tại đây. Cảm ơn anh về những tháng ngày qua. Chào anh.

Nói rồi cô vội chạy đi về phía xa bỏ lại hai người đàn ông với một mớ hỗn độn vừa xảy ra.

Một tháng sau anh nhận được mail của cô với nội dung:

“Chào anh!

Có lẽ khi anh đọc được những dòng này thì em đang ở rất xa anh rồi. Có lẽ giờ này chắc anh đã hiểu hết về những chuyện vừa xảy ra. Chắc ông ấy đã kể cho anh nghe những gì mà anh cần biết. Em không hiểu sao chúng ta lại rơi vào tình cảnh này. Cách đây vài tháng em còn cho rằng cái ngày giáng sinh mà em cho là định mệnh kia là ngày mà thượng đế mang anh đến bên em để em được gặp anh, yêu anh và muốn sống bên anh trọn cuộc đời này nhưng giờ đây em lại căm ghét cái ngày đó vì nó là ngày quyết định số phận chúng ta là anh em cùng cha. Sao lại oái ăm đến thế hả anh? Lúc vừa nhìn thấy ông ấy em thầm mong tất cả không phải là những gì em đang nghĩ, nhưng em không thể thay đổi số phận em là con ông ấy. Giờ đây mọi chuyện đã qua, anh có cuộc sống của anh, em có cuộc sống của em. Mọi chuyện xem như là một giấc mơ, dù giấc mơ đẹp hay xấu thì xin anh hãy cho nó vào ký ức. Em sẽ sống với những gì em có, em vẫn là con của bố anh anh nhưng không biết đến khi nào em mới gọi ông ấy như anh gọi thôi thì xin anh hãy quên em đi và tìm cho mình một tình yêu mới.

Em cảm ơn anh đã đến và mang đến cho em sự ấm áp trong những tháng ngày sống xa quê, cảm ơn anh đã chia sẻ cùng em những khoảnh khắc vui buồn đáng nhớ mà em đã trải qua.

Cảm ơn anh về một tình yêu đẹp mà anh đã mang đến cho em.

CẢM ƠN ANH VỀ TẤT CẢ ANH TRAI Ạ!”

Trong những ngày tháng đau buồn đó, tưởng chừng như cô sẽ gục ngã nếu như không có thư báo cô nhận được suất học bổng dành cho sinh viên nghèo vượt khó. Và cô quyết định đi du học để mong thời gian rồi sẽ xóa dần vết thương trong lòng cô. Còn anh sau khi nhận mail cô anh không đáp lại. Anh thỉnh thoảng vẫn thơ th
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.