watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Vì anh còn em! Vì em cần anh! Vì em vẫn yêu anh vô cùng!!!

Những giọt nước ướt nhòe trên mi mắt ấy. Và cô gái ôm chầm lấy anh của tôi, tiếng nức nở xé lòng. Tôi nhìn anh trân trân... Anh bất động. Và lặng im.

Tôi lùi dần, lùi dần... Xuyên qua bức tường, tôi lao ra ngoài như một cơn gió dữ. Nỗi ghen tuông biến thành tất cả giận dữ và phẫn nộ. Tạo sao anh có thể làm thế với tôi? Tại sao anh có thể??

Tôi lao ra đường và dừng khựng nơi mép đường. Bàng hoàng.

Trước mắt tôi, một cô gái đang nằm sóng soài giữa con đường trắng toát. Máu loang ra, đỏ thẫm... Tiếng còi xe rú inh ỏi. Và trên cao kia... rất nhiều thiên sứ.


III/ Tôi của một tháng trước

Tôi hẹn anh một cuộc hẹn ở Café Phong Trần nhưng anh không tới. Tôi không liên lạc được với anh, đợi quá một tiếng tôi quyết định trở về. Đang lo sợ đã có chuyện xảy ra với anh vì anh chưa bao giờ lỡ hẹn, tôi chợt bắt gặp anh đang trở một cô gái trên đường và đi lướt qua tôi. Chắc chắn đây không phải phép thử trẻ con như tôi đã làm nhưng tôi cũng không tin anh phản bội mình. Vì tôi hiểu anh, anh không phải người đàn ông hai lòng. Ngay đến khi anh nói đã ở trên thư viện suốt buổi chiều nên quên mất cuộc hẹn, tôi vẫn tin rằng anh nói dối vì có lí do. Dẫu vậy, tôi đương nhiên không thể để vụ này qua yên bình. Ít nhất tôi phải phạt anh vì dám lỡ hẹn và dám nói dối.

Mặc cho anh nói rằng dạo này nhiều việc làm anh mỏi mệt và mất phương hướng. Tôi vẫn cố xếp một cuộc hẹn buộc anh phải đến. Nhưng tôi tắt điện thoại và cho anh leo cây. Rồi tôi cố tình ngồi sau xe tên bạn đi vụt qua anh khi anh trên đường về. Thật thú vị khi nghĩ mình đã có thể trả đũa. Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ mọi việc lại trở nên nghiêm trọng. Tôi với anh lần đầu cãi nhau một trận dữ. Anh chưa một lần nổi nóng với tôi nên tôi cũng đoán bởi sự mỏi mệt và rối bời mà anh cư xử như vậy. Nhưng với bản tính ngang ngược, không bao giờ chịu nhận sai, mà quả thật tôi không hề sai = =`, tôi dùng mọi lí lẽ công kích anh. Có thể thấy mọi việc đi quá giới hạn, anh dịu giọng, bình tĩnh lại và bảo hãy dừng ở đây để cả hai có thời gian suy nghĩ, trấn tĩnh trước khi dẫn tới đổ vỡ. Nhẽ ra tôi nên đồng ý, nhẽ ra nên kìm nén tính khí cao ngạo của mình, nhưng tôi cao giọng mà phản pháo lại, rằng trừ khi anh nói rõ về thân phận của cô gái đi cùng anh ngày hôm ấy khiến anh bỏ cuộc hẹn với tôi, nếu không tôi với anh sẽ chấm dứt ngay tại đây. Anh im lặng, sự im lặng luôn làm tôi phát điên. Đến lúc suy nghĩ đủ tỉnh táo nhất, anh trả lời rằng đó chỉ là một người bạn và anh xin lỗi đã nói dối, chỉ vì sợ tôi hiểu nhầm. Chắc chắn khi ấy tôi đã tin anh, tôi luôn dễ dàng tin anh, chỉ có điều tôi bất phục bởi vẫn thấy mình thiệt thòi. Nhưng đúng lúc, như có một sự sắp đặt, như là một định mệnh, tôi vô tình làm rớt cuốn sổ nhật kí của anh từ trên bàn...

Những tấm hình trong cuốn sổ rơi vãi ra, những tấm hình chụp hai người yêu nhau, họ cười thật hạnh phúc. Là anh và cô gái ấy...

Tôi choáng váng. Tôi lao khỏi phòng anh mặc tất cả những lời van xin được giải thích. Tất cả những gì vững chãi trong tôi, niềm tin, tình yêu... vỡ vụn như những mảnh thủy tinh. Không ý thức, tôi chạy ra đường giữa dòng xe qua lại... và tôi thấy chiếc ô tô đang lao về phía mình.

Xung quanh tôi trắng toát và mịt mùng. Dường như tôi đã ngủ một giấc dài. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình lửng lơ và cuốn vào những cơn gió...


IV/ Có khi nào rời xa

Cô gái rời khỏi phòng anh, hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Không phủ nhận, tôi đã cảm thấy chút hoan hỉ như mình là kẻ thắng trận. Tôi không thể để anh quên tôi dễ dàng như thế, tôi không thể chịu đựng được việc anh ở bên cô gái khác khi tôi còn ở đây. Tôi lại quanh quẩn bên anh và lang thang theo anh. Trông anh không còn mỏi mệt và xanh xao như trước nữa. Căn phòng trọ lại gọn gàng và ngăn nắp. Những món đồ thuộc về tôi vẫn nguyên chỗ của nó. Tôi ngỡ là mọi thứ trở lại như cũ, cho đến đến khi nhận ra điều bất thường.

Mỗi buổi chiều êm đềm với những vệt nắng xuyên qua khung cửa gỗ, anh tự pha hai cốc cacao nóng, món tôi thích, một cho tôi và một cho anh. Anh ngồi nhâm nhi, nhìn cốc cacao phía đối diện và nói chuyện, như tôi đang ngồi ấy. Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh gọi vào số tôi và trò chuyện như tôi đang lắng nghe. Ngay khi trong những cơn mơ dưới lòng đại dương sâu thẳm, tôi vẫn nghe tiếng anh gọi tên tôi, rất gần mà như rất xa... Là anh ảo tưởng hay cố tình tự tạo ra những ảo tưởng?

Tôi hồ nghi. Tôi rối trí. Và rồi tôi hoảng hốt. Tôi chạy lại bên anh, gọi thật to tên anh nhưng anh vẫn nhìn về hướng đối diện. Tôi như vô hình. Và bất lực. Tôi làm mọi cách để anh nhận ra sự có mặt của mình, ở ngay đây chứ không phải phía đối diện kia, chỉ trống rỗng. Nhưng tôi vẫn hoàn toàn bất lực. Tôi khóc thét. Hoảng loạn và tuyệt vọng.

Tôi buộc phải chấp nhận sự thực rằng tôi và anh đã thuộc về hai thế giới. Một sự thực nghiệt ngã mà tôi đã luôn cố tình phủ nhận.

Một chiều tàn, khi chiếc lá vàng cuối đông liệng qua khung cửa phòng anh trọ, mang gió tới thổi bay những trang nhật kí trên mặt bàn, tôi ngỡ ngàng nhìn những dòng chữ hiện lên đầy lo lắng và mỏi mệt
“Cô ấy trở lại. Người con gái tôi từng rất yêu và rất muốn bảo vệ đã trở lại. Nhưng tại sao lại là lúc này? Trong lúc tôi cần cô nhất, cô đã rời khỏi tôi. Cuộc sống tôi là địa ngục cho đến ngày tôi gặp em. Tôi đã ngỡ trái tim mình đóng băng, nhưng nó tan chảy trước em. Tôi yêu em nhiều hơn tất cả những gì tôi có thể tưởng tượng, vì nụ cười em cho trái tim tôi nắng ấm và bình yên. Nhưng. Cuộc đời vẫn có những con chữ “ nhưng” đầy oan nghiệt. Tại sao cô trở về trong lúc tôi và em đang hạnh phúc nhất? Cô nói rằng cô hối hận vì đã rời khỏi tôi và lúc này cô cần tôi ở bên. Phải, tôi có nao lòng. Nhưng tôi giận mình đã đớn hèn như thế. Tôi khốn khổ vì nghĩ đã phản bội em dẫu chỉ trong ý nghĩ. Tôi không thể tiếp tục xao động như bây giờ. Tôi đã chấp nhận việc mất người con gái ấy một cách khó khăn, nhưng tôi không thể và không bao giờ đủ can đảm để đánh mất em. Cô là quá khứ, còn em mới là thực tại. Mọi chuyện nên dừng ở đây, trước khi nàng ương ngạnh phát hiện ra bất ổn.

Giá em biết lúc em ghen hay làm đủ mọi trò con nít để bắt tôi ghen mà bất lực, em dễ thương như thế nào.

Sau cuộc hẹn hôm nay, những bức ảnh dưới cuốn sổ này, tôi sẽ đốt!”

Tôi cảm nhận mơ hồ về những giọt nước lăn trên má mình. Từng giọt, từng giọt, trong suốt, rơi vào không trung, tan biến trước khi đáp đất. Tôi đã muốn giữ anh bên mình, tôi muốn anh chỉ là của tôi, tôi muốn anh không bao giờ quên tôi, ngay cả khi tôi đã hoàn toàn biến mất và vô hình. Tôi quá vị kị trước sự cao thượng của anh, tôi không xứng đáng với tình cảm anh dành cho. Tôi giữ anh quá chặt, và giờ tôi biết tôi cần phải buông tay.

Yêu không hẳn là ở bên người ấy. Yêu là được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, dù ở đâu, dù ở bên ai.
Yêu không hẳn là mãi mãi sẽ chẳng rời xa. Yêu là phải yêu hết mình cho tới khi không thể yêu thêm nữa, hãy nhủ lòng, buông tay để người ấy ra đi, tìm một hạnh phúc mới, khi ở bên mình không còn hạnh phúc.


V/ Valentine

Tôi nép sát vào tường, dồn sức vào đôi mắt và cố gắng di chuyển khối không khí. Tôi tập trung toàn bộ sức lực của một chiếc bóng lơ lửng chỉ để lật tung những trang nhật kí trên mặt bàn ấy. Thật sự khó khăn, với một kẻ còn rơi rớt lai nơi trần thế này như tôi. Nhưng rốt cuộc, tôi đã làm được. Như có một trận gió mạnh thốc vào, quyển nhật kí bật tun
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Có một mùa hoa cải trong tim
» Giá mà em hỏi anh nhớ ai
» Email cuối của Jun
» Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
» Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh
1234...282930»